Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tất cả lao ùa ra ngoài. Lý Phong vẫn đứng sừng sững ở đó, được bao quanh bởi một đống cát dày cả mét tạo thành hình xoắn ốc...

Phịch...

Ngay trước khi Lý Phong ngã gục, Salta đã kịp lao tới đỡ lấy y. Ngất thì chưa ngất, chỉ là toàn thân đã rã rời không còn một chút sức lực nào. Mẹ kiếp, lần này chơi lớn thật! May mà thu hoạch được cũng không nhỏ.

Salta vội vàng dìu Lý Phong vào trong căn cứ. Bác sĩ cũng lập tức đẩy máy móc đến, cắm hàng loạt dây nhợ, nút bấm lên người y. Thực ra mọi người cũng không nghĩ y có vấn đề gì nghiêm trọng. Tình trạng này rất phổ biến, chỉ là kiệt sức mà thôi. Họ chỉ đang thắc mắc liệu cái máy này có dò ra được đây là một con quái vật hay không. Những gì diễn ra ban nãy rõ ràng không phải là việc mà con người có thể làm được. Y đích thị là siêu nhân!

Quả nhiên, các chỉ số trên màn hình cực kỳ bất thường. Màn hình hiển thị: Cơ thể trong tình trạng suy nhược cực độ, cần được nghỉ ngơi.

— Bão tan rồi. Bác sĩ ở lại chăm sóc Đội trưởng. Xe Tăng, cậu dẫn anh em đi dọn dẹp căn cứ!

— Nhìn cái gì mà nhìn! Đứng nghiêm! Nghỉ! Bước đều bước, theo tôi! — Xe Tăng gào lớn bằng cái giọng khàn khàn của mình, nhưng đôi mắt to tròn vẫn lén liếc về phía này.

— Đội trưởng, chuyện ban nãy là sao vậy? — Bác sĩ vẫn không dám tin, vừa kiểm tra vừa hỏi. Dù tinh thần lực có tiến bộ vượt bậc đến mấy, chuyện vừa rồi vẫn quá đỗi hoang đường. Một người lại có thể chống lại cả trận cuồng phong. Kể cả một cỗ chiến binh cơ động đứng trơ ra đó thì cũng bay màu từ lâu rồi.

— Chẳng qua là một cách vận dụng tinh thần lực mà thôi. Chỉ cần nỗ lực rèn luyện, rồi sẽ có ngày các cậu cũng làm được như vậy.

— Bác sĩ bớt nói nhảm đi. Tình hình Đội trưởng sao rồi?

Bác sĩ nhún vai:

— Thể trạng của Đội trưởng hoàn toàn bình thường. Bình thường đến mức bất thường. Vài chỉ số của ngài ấy còn thấp hơn cả chúng ta, nhưng sức chiến đấu thì lại gấp chúng ta hàng chục lần.

— Nghĩa là bình thường chứ gì?

Bác sĩ mỉm cười gật đầu. Thú thực là hắn cũng lo muốn chết. Chuyện vừa rồi làm ai chẳng phải kinh hồn bạt vía. Nhìn qua cửa kính thấy mấy người trong phòng đang cười nói vui vẻ, hàng chục cái đầu đang hóng hớt bên ngoài cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

— Lạy Chúa, Đội trưởng rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy? Quá sức ảo diệu!

— Hay ngài ấy là vũ khí bí mật của quân đội? Nếu không thì Sở Chỉ huy cũng chẳng phái chúng ta đến đây làm gì.

— Đệt, ông đây đi lính bao năm rồi chưa từng thấy thứ vũ khí bí mật nào như thế này cả. Thảo nào đến người của gia tộc Doyle cũng không chịu nổi một đòn. Quá lợi hại!

— Hi hi, Trung sĩ, kể cho bọn tôi nghe chuyện của Đội trưởng đi! Chắc chắn anh biết nhiều lắm!

— Đúng rồi Trung sĩ, kể đi! Dù sao bọn tôi cũng là người của Tiểu đội 120 rồi. Sau này ra ngoài có ai hỏi thì ít ra cũng phải biết chút ít chứ, không lẽ lại thua cả người ngoài!

Xe Tăng đắc ý ra mặt. Dĩ nhiên là hắn biết nhiều hơn đám người này rồi. Đám lính mới này thì biết cái quái gì cơ chứ! Bản lĩnh của Đội trưởng còn nhiều lắm. Từ khi đám này đến, Lý Phong mới chỉ đánh thực chiến một lần, thời gian còn lại thì hiếm khi giao lưu. Bình thường Lý Phong rất ôn hòa, nhưng một khi bước vào trạng thái chiến đấu thì ai nấy đều tự động dạt ra xa. Ngay cả với bọn họ, hình ảnh của Lý Phong cũng ngày càng trở nên huyền thoại.

Đừng thấy bình thường Xe Tăng chỉ biết gào thét ầm ĩ. Cứ nhắc đến những chiến tích lẫy lừng của Đội trưởng là thằng chả lại hăng hái hẳn lên. Hộp thoại vừa mở, mọi người vừa làm việc vừa vểnh tai lên nghe, đến nỗi quên cả mệt nhọc, ai nấy đều say sưa như nuốt từng lời.

Nửa giờ sau, Lý Phong mới khôi phục lại khả năng vận động. Cơ thể vẫn còn yếu ớt vô cùng. Y nhắm mắt dưỡng thần, cố gắng đưa "Biển tinh thần" trở lại hoạt động bình thường. Dưới sự dẫn dắt của tinh thần lực, năng lượng vật lý cũng nhanh chóng được khôi phục. Thực sự thì cơ thể này đã vượt xa giới hạn của người bình thường. Người khác nếu cạn kiệt năng lượng thì phải nghỉ ngơi rất lâu mới hồi lại được, nhưng với Lý Phong thì không cần. Quá trình cải tạo của Kim Ma Quỷ vốn dĩ được thiết lập dựa trên trạng thái của "Chủ nhân", tối đa hóa mọi khả năng trong phạm vi cho phép.

Cứ như vậy, một giờ trôi qua, Lý Phong đã lấy lại được vẻ hồng hào rạng rỡ. Sau đó, cái bụng của ai đó bắt đầu biểu tình kêu ùng ục. Bác sĩ lật đật chạy đi bê đống đồ ăn ngon lên. Hai người cứ thế ngồi trố mắt nhìn Lý Phong ăn uống nhồm nhoàm, khiến y cũng cảm thấy hơi ngượng.

— Đi, đi đi! Hai thằng đàn ông to xác nhìn tôi chằm chằm làm cái gì! Đi làm việc đi!