Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Thân! Không ai thân hơn tớ đâu. Cứ chờ xem kịch hay đi, thằng bạn tớ là vô địch thiên hạ, chưa từng biết mùi thất bại bao giờ!

Mã Tạp lập tức quên hết trời đất, bắt đầu chém gió phần phật. Nhìn đám bạn học xung quanh mắt tròn mắt dẹt ngưỡng mộ, cảm giác sướng không thể tả. Trước đây nào dám mơ đến ngày này chứ.

Lễ khai giảng hàng năm của Học viện Quân sự Á Lãng hạng A luôn rất hoành tráng, nhưng năm nay lại đặc biệt khác thường. Sự kiện đặc biệt, con người đặc biệt... Không nghi ngờ gì nữa, sự xuất hiện của năm suất tuyển thẳng đầy sức nặng đã tạo nên bầu không khí khác biệt. Hơn nữa nhà trường còn tung ra một thông tin chấn động: Trong bài kiểm tra tổng hợp cuối năm, chỉ cần điểm số vượt qua năm người này là có thể nhận được đặc quyền ngang hàng với sinh viên tuyển thẳng. Dĩ nhiên, nếu sinh viên tuyển thẳng nào có thành tích quá tệ cũng sẽ bị tước bỏ tư cách. Nhà trường luôn khuyến khích cạnh tranh, khuyến khích nhân tài thể hiện bản thân.

Tất nhiên ở Á Lãng, điểm thi chỉ là một phần. Các bài luận văn đã công bố, những đóng góp thực tế, biểu hiện cá nhân thường ngày, cũng như sự đóng góp cho danh dự nhà trường đều được tính vào tham chiếu.

Lý Phong và Mã Tạp khoác vai nhau bước ra ngoài.

— Hú hồn hú vía! Chú em khá lắm, học được bảy phần công lực của anh rồi đấy. Tội nghiệp Đại tiểu thư Đường gia, phen này không thoát khỏi lòng bàn tay chú em rồi.

— Vớ vẩn, tớ với Đường Linh chỉ là bạn thôi.

— Thật á? Thôi được rồi. Nhưng cô giáo Châu Chỉ có vẻ như có thù với cậu hay sao ấy. Cậu có đắc tội gì với cô ấy không? Chuyện hôm nay rõ ràng là nhắm vào cậu mà.

— Yên tâm đi, không sao đâu, tớ giải quyết được. Cậu về sắp xếp đồ đạc trước đi, sau này có khối thời gian mà tán dóc.

Lý Phong cảm giác có người bám theo sau lưng nên tìm cách đẩy Mã Tạp đi trước. Đi được một đoạn, y dừng lại. Người phía sau thấy Mã Tạp rời đi cũng không thèm che giấu hành tung nữa, chính là Salta.

— Bạn học Salta, chẳng lẽ cậu nôn nóng muốn giao đấu đến thế sao?

Salta quan sát Lý Phong rất kỹ. Người này mang lại cho hắn cảm giác vô cùng kỳ lạ. Lúc thì như một chiến binh thân kinh bách chiến, lúc lại như một sinh viên bình thường. Sự tương phản này liên tục gây nhiễu loạn phán đoán của hắn. Tình huống này lần đầu tiên hắn gặp phải.

— Không, tôi cần chuẩn bị một chút.

— Vậy bạn học Salta còn việc gì không?

— Không. — Salta trả lời dứt khoát.

— Thế cậu...?

— Về ký túc xá. Tiện thể nói luôn, chúng ta ở cùng một tòa nhà.

Lạnh gáy... Hóa ra là mình đa tình rồi. Người ta đâu có theo dõi, chỉ là tiện đường thôi. Sinh viên tuyển thẳng đều ở ký túc xá đơn, một số sinh viên ưu tú khác cũng vậy. Họ có quyền tự do lựa chọn, có thể ở ký túc xá thường hoặc ở loại cao cấp này. Lý Phong có rất nhiều bí mật riêng tư, nhất là việc huấn luyện và thân phận Đao Phong Chiến Sĩ, ở đông người chắc chắn bất tiện. Còn Salta rõ ràng cũng là kẻ cô độc, càng không thích ở chung với người khác.

Hai người cứ thế kẻ trước người sau lầm lũi đi về phía ký túc xá, chẳng ai nói với ai câu nào. Ngay cả... nhịp bước chân cũng giống hệt nhau. Đó là một cảm giác kỳ lạ, cả hai đều đang chủ động điều chỉnh như thể muốn nắm bắt thế chủ động nào đó. Tất nhiên chỉ những người đạt đến đẳng cấp này mới cảm nhận được, còn trong mắt người thường... hai gã này trông thật quái đản.

Ký túc xá... dường như hơi quá xịn. Cũng phải thôi, bước vào thời đại hàng hải tinh tế, vị thế của các học viện quân sự tổng hợp khoa học công nghệ ngày càng được nâng cao. Bản thân một số giảng viên trong trường cũng là chuyên gia trong lĩnh vực này, hưởng địa vị rất cao. Nguồn kinh phí dĩ nhiên không thiếu, cộng thêm sự đóng góp của cựu sinh viên thành đạt và các tập đoàn tài trợ, xây dựng được cơ sở vật chất thế này cũng là chuyện thường. Đây là điều mà các học viện khác có mơ cũng không được. Trên cơ sở khai quật nhân tài, nhà trường nâng cao đãi ngộ cho những cá nhân xuất sắc để kích thích cạnh tranh.

Đặt thẻ sinh viên lên cửa. Ding dong...

— Chào mừng bạn Lý Phong đã về nhà.

Cửa tự động mở ra, đợi Lý Phong vào xong lại tự động đóng lại. Nếu dẫn người vào phải đăng ký, mỗi người đều phải quẹt thẻ. Nếu quên thẻ có thể nhập vân tay, còn nếu cần bảo mật cao cấp hơn thì dùng mống mắt hoặc các cấp độ mã hóa cao hơn nữa.

Mở cửa phòng, Lý Phong ngẩn người... Đây là ký túc xá sao? Mẹ kiếp, sướng quá thể đáng! Rộng hơn hai trăm mét vuông, lại còn trang bị cả phòng trọng lực, phòng game ảo đỉnh cao, các trang thiết bị khác cũng đầy đủ tiện nghi. Trời ơi, đúng là học viện quân sự hàng đầu, cơ sở vật chất không chê vào đâu được.