Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Salta, dạo gần đây mỗi lần về nhà con đều mang đến cho chúng ta những bất ngờ. Nhưng lần này là bất ngờ lớn nhất đấy. — Macaulay gật đầu tán thưởng. Thằng nhóc này cuối cùng cũng làm nên trò trống rồi.

— Vâng, thưa bố.

— Nghe nói chú mày đã cho thằng nhãi Carl một bài học hả? Haha, dạy dỗ hay lắm! Suốt ngày cứ tự cao tự đại, cũng phải có người tát cho nó tỉnh ra chứ.

Samao lên tiếng. Đương nhiên, với thực lực của Carl Arira, hắn ta có thách kẹo cũng chẳng dám vuốt râu hùm Samao. Nhưng việc em trai anh có thể đánh bại được hắn, chứng tỏ cậu đã tiến bộ rất nhiều.

— Anh cả, lần này em về là để thách đấu với anh!

Samao sững người, rồi trên gương mặt góc cạnh nở một nụ cười sảng khoái. Macaulay cũng bật cười:

— Tốt! Salta, con biết không, đây là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra con dám lên tiếng thách đấu với anh trai mình đấy. Rất tốt, con thực sự đã trưởng thành rồi, ra dáng một người đàn ông rồi đấy! Thôi, hôm nay không bàn chuyện này vội. Chào mừng con trở về!

— Chú em, mừng chú về nhà! Nhưng mà muốn thách đấu với anh thì chú phải chuẩn bị sẵn tinh thần ăn no đòn đi nhé. Anh không nương tay đâu đấy.

Samao cười nói. Mới nửa năm không gặp mà thằng nhóc này đã thay da đổi thịt nhanh gớm. Anh cũng đang thấy ngứa ngáy tay chân rồi đây. Cùng mang dòng máu nhà Loki, Samao thực chất hiếu chiến hơn nhiều. Chỉ là trước đây, anh hoàn toàn không có hứng thú với một kẻ yếu kém như Salta.

Sống và rèn luyện dưới "Bàn tay sắt" của Lý Phong mỗi ngày, những bóng ma thất bại từ thuở bé của Salta đã bị đánh bay từ lâu. Kẻ quyết định thắng bại chỉ có thể là thực lực. Mặc dù không nắm chắc phần thắng, nhưng cậu nhất định phải chiến đấu. Thất bại không đáng sợ, bởi sau thất bại chắc chắn sẽ là thành công. Trốn tránh không thể giải quyết được bất cứ vấn đề gì!

Mã Tạp đang bận đến nhức cả đầu. Cùng với sự lớn mạnh của Liên minh, những rắc rối cậu phải đối mặt cũng ngày một nhiều thêm. Vấn đề lớn nhất hiện tại là cậu không thể kiểm soát nổi cục diện nữa. Không phải là không kiểm soát được nội bộ Liên minh, mà là không đỡ nổi những sức ép từ bên ngoài. Chỉ một mình Tích Lịch Hỏa thì không đủ sức gánh vác ngọn cờ của Phong Thần Hội. Kỹ năng của Tích Lịch Hỏa rất khá, nhưng trang bị lại quá bèo bọt. Dù Bóng Đá Úp Rổ có nể mặt đến đâu thì cũng không thể làm Hiệp hội Cải tạo Cơ giáp sập tiệm được. Việc độ chế ba cỗ cơ giáp cho nhóm Lý Phong trước đây đã là một sự phá lệ quá lớn, nằm ngoài khả năng can thiệp của cậu rồi.

Trong Vũ Chiến, không phải chuyện gì cũng mang ra giải quyết bằng một trận đại chiến giữa các Liên minh. Cứ hở tí là đánh nhau thì Liên minh nào chịu cho thấu, sập tiệm là cái chắc. Thường thì mọi người sẽ chọn cách dàn xếp bằng những trận đấu giao hữu, kiểu như 5 trận thắng 3, hoặc "chốt hạ" bằng một trận duy nhất. Nhưng đụng đến khoản này thì Phong Thần Hội đúng là đau đầu. Đối phó với mấy tay mơ thì còn được, chứ gặp phải cao thủ thì một mình Tích Lịch Hỏa quả thực "Lực bất tòng tâm". Tarot cũng không tồi, trong Đội Cường Phong cũng có vài hảo thủ, nhưng tất cả đều chưa đạt đến đẳng cấp đỉnh cao. So với Bầy Sói của Sát Phá Lang hay Bát Thần Chúng, đó mới thực sự là những cao thủ thượng thừa, và quan trọng nhất là họ sở hữu những cỗ chiến cơ xịn sò nhất.

Thứ họ cần là một gương mặt đại diện! Một Liên minh hùng mạnh không thể nào thiếu đi một nhân vật mang tính biểu tượng.

Tuy Phong Thần Hội đã dùng chiến thuật "nông dân khởi nghĩa" để giành lấy một chiến thắng vang dội, thành công vượt ải thăng cấp lên Liên minh cấp A, nhưng rắc rối lại lũ lượt kéo đến. Trở thành Liên minh cấp A đồng nghĩa với việc họ phải đối mặt với nhiều thử thách chông gai hơn. Giữa các Liên minh cấp A với nhau thì làm gì có khái niệm "kẻ mạnh hiếp kẻ yếu". Trừ những trường hợp đặc biệt, Sát Phá Lang cũng khó lòng can thiệp. Suy cho cùng, Phong Thần Hội không phải là chi nhánh của Sát Phá Lang, và Sát Phá Lang cũng chẳng phải bảo kê của Phong Thần Hội.

"Cây cao đón gió lớn". Huống hồ Phong Thần Hội lại là một miếng mồi béo bở, trong khi thực lực quân sự lại khá mỏng. Kẻ nào mà chẳng thèm nhỏ dãi trước cái mỏ vàng mang tên Đội Vận tải Phong Thần. Tình cảnh này buộc Mã Tạp phải tạm thời gác lại kế hoạch mở rộng mạng lưới giao thương. Mới ngần này thôi mà đã khiến bao kẻ đỏ mắt ghen tị, nếu trực tiếp nhúng tay vào buôn bán, e rằng sẽ kích động bọn chúng làm liều cướp bóc. Lỡ mà kinh động đến Bát đại Liên minh thì hậu quả sẽ khôn lường.

Sự cân bằng trong quá trình phát triển là bài toán khó mà Mã Tạp phải giải quyết. Cậu luôn phải loay hoay tìm kiếm điểm cân bằng đó. Cái tên Lý Phong khốn khiếp kia đúng là biết cách đùn đẩy trách nhiệm! Y thì thảnh thơi đi thực hiện ước mơ của mình, bỏ lại cậu bơ vơ giữa đống hỗn độn này. Chờ tên đó về, kiểu gì cậu cũng phải tống tiền hắn một vố thật đau mới được!