Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
— Đừng, đừng! Tất nhiên nó là của ngài rồi. Để ta nghĩ xem... Ồ, đúng rồi! Lần sau ngài tới đây sẽ không cần phải xếp hàng, cứ thế lên tàu thẳng, cũng chẳng cần tham gia thử thách hay trò chơi gì sất! Nếu bạn bè của ngài không quá đông, cũng có thể đi cùng luôn! — Khiếm Biển dốc hết vốn liếng, vắt kiệt đặc quyền Thuyền trưởng ra để đi cửa sau cho y. Dù sao thì chút quyền mọn này lão vẫn nắm trong tay. Nhưng cái quy định cứng "hơn một trăm người" thì tuyệt đối không thể phá vỡ, bằng không dù có sống sót thì lão cũng bị hệ thống cách chức.
— Ông nghĩ nếu tôi muốn lên tàu, ông cản được chắc?
Một câu phản pháo của Lý Phong khiến Thuyền trưởng nghẹn họng. Nhưng ngẫm lại cũng đúng. Giới hạn của lão chỉ là tung ra một trăm cỗ cơ giáp để đối phó với người chơi đơn lẻ, mà rõ ràng một trăm cỗ đó chẳng làm xước nổi một cọng lông của y. Nếu y cứ dăm ba bữa lại vác mặt đến đây phá đám, thì uy danh Thuyền trưởng của lão biết vứt đi đâu? Bắt buộc phải tìm cách dập tắt ngay những ý đồ đen tối của cái vị tổ tông này.
— Hehe, ta đùa chút thôi. Thuận tiện mà, tạo điều kiện cho nhau là chính! Khụ khụ, ở đây ta còn mười sáu cỗ Cơ giáp Tam Đồ. Ta nghĩ Liên minh của ngài hẳn là đang thiếu người gác cổng. Lực chiến của chúng cũng không tồi đâu, làm hộ vệ hay mang ra đứng làm màu chưng diện thì hết nước chấm! Ngài xem, ta cũng chỉ là kẻ làm thuê khố rách áo ôm, đây đã là giới hạn cuối cùng ta có thể làm cho ngài rồi. Nếu ngài vẫn không ưng, thì ta đành tự gieo mình xuống sông tự vẫn vậy.
Lý Phong nhìn người tuyệt đối không bao giờ nhìn bề ngoài, y nhìn thẳng vào mắt! Ma Quỷ Kim từng nói, do tầng lớp nhân loại này đã trải qua hàng triệu năm tiến hóa sai lệch, nên mới dẫn đến hiện trạng bây giờ: Quá nhiều khiếm khuyết. Đối với mớ sai lệch tiến hóa đó, Lý Phong cho qua hết. Nhưng có một điều Ma Quỷ Kim nói không sai: Khi đã dồn ép đối phương đến đường cùng, bước đầu tiên là phải quan sát ánh mắt của họ. Bước thứ hai mới là dùng ngoại cảm tinh thần. Rõ ràng, đám NPC ảo này làm quái gì có cảm xúc, nhưng để mô phỏng trí tuệ nhân tạo y như thật, đôi mắt của chúng chính là tấm gương phản chiếu rõ nét nhất.
Dựa trên việc đánh giá quyền hạn, xem ra vắt cổ chày ra nước cũng chỉ đến mức này là kịch trần. Dù có sở hữu Giáng Lâm Thiên Sứ, nhưng chuyện bảo y tự bay một mạch qua sông thì đúng là nực cười.
— Được, chốt đơn! Những chuyện khác tôi không bận tâm nữa.
— Anh hùng, ngài quả là người thấu tình đạt lý! — Đến lúc này, Khiếm Biển mới thở hắt ra, mềm nhũn cả người, râu ria rũ rượi. Cái cảm giác bị vắt kiệt đến giọt cuối cùng này quả thực chẳng dễ chịu chút nào. Tinh Linh Dẫn Đường vốn chỉ có một con duy nhất, lão đã vác ra khoe mẽ không biết bao nhiêu lần, đặc biệt là khi có mặt mấy game thủ top server. Cái cảm giác trêu ngươi bọn họ khiến lão sướng rơn. Nhưng đi đêm có ngày gặp ma, lần này lão bị ma dọa cho ướt sũng cả quần rồi!
Mà đó còn chưa phải điều tồi tệ nhất. Lão thừa hiểu, tên ác ma này đã nắm thóp được lãnh địa của lão, những ngày tháng sau này e là chẳng dễ thở chút nào... Nhưng thôi, kiến bò miệng chén, thà sống lay lắt còn hơn chết vinh quang!
Thực ra lão cũng chẳng việc gì phải sợ đến thế. Nếu rơi vào tay Ma Quỷ Kim, chắc chắn sẽ bị bóc lột đến mức bán cả quần lót. Nhưng với Lý Phong, được giá là chốt, y không có hứng ép người quá đáng.
Giáng Lâm Thiên Sứ của Lý Phong quay sang nhìn Tự Sát Kiếm. Từ đầu chí cuối, Tự Sát Kiếm chỉ đứng dạt sang một bên quan sát, không hề manh động, cũng chẳng hề tỏ thái độ hậm hực khi thấy y câu kết "chợ đen" với Thuyền trưởng.
— Người anh em, thân thủ không tồi! Vừa nãy tôi đã "đàm phán" chút đỉnh với lão râu xồm này rồi. Chiến lợi phẩm gồm một Tinh Linh Dẫn Đường và mười sáu cỗ Cơ giáp Tam Đồ, chia đôi nhé. — Lý Phong cười nhạt. Lúc đấm nhau là một chuyện, nhưng xong việc rồi, y sòng phẳng vô cùng.
Tự Sát Kiếm trầm ngâm một lát:
— Tôi không lấy. Xem như chúng ta hòa.
— Tùy anh. — Lý Phong cũng chẳng mặn mà gì với mấy món đồ này, nhưng y cũng không ép. Dù mới tiếp xúc chưa lâu, nhưng nghe cái giọng điệu cụt lủn đó, thừa biết gã này thuộc tuýp người không thích dây dưa rườm rà.
Tiểu Tinh Linh Dẫn Đường ngoan ngoãn chui tọt vào khoang lái của Giáng Lâm Thiên Sứ. Lý Phong chẳng buồn nhìn kỹ, ném thẳng vào túi đồ không gian. Món đồ chơi nhỏ bé này chắc Linh Nhi sẽ thích mê. Còn mười sáu cỗ Cơ giáp Tam Đồ kia lại là một món hời lớn đối với Phong Thần Hội. Đám Mã Tạp mà thấy chắc chắn sẽ nhảy cẫng lên vì sung sướng, đỡ mất công kêu ca Hội trưởng dạo này bỏ bê công việc.