Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mã Tạp bật cười:
— Cái đó dễ ợt. Trên đời này có một nghề gọi là "Giám đốc điều hành chuyên nghiệp". Bọn họ làm việc bài bản hơn chúng ta nhiều, chỉ cần có tiền là thuê được. Nhưng một trăm triệu thì đúng là hơi mỏng. Xem ra chúng ta phải tìm cách huy động thêm vốn rồi. Hay là thử hỏi Đường Linh xem? Dưới con mắt của tớ, cô nàng say cậu như điếu đổ rồi đấy.
— Tiền của Đường Linh là tiền của bố mẹ cô ấy, không phải tiền do cô ấy tự làm ra. Hơn nữa, tớ là đàn ông. Cứ cho là tớ bảo thủ hay ngu ngốc cũng được, nhưng có những việc tớ muốn tự tay làm nên cơ đồ. Tớ nghĩ cậu hiểu cảm giác đó.
Mã Tạp gật đầu đồng tình:
— Tớ lú lẫn rồi. Chốt hạ là chúng ta sẽ làm vụ này. Tớ cần thời gian để khảo sát thực tế, không vội vàng hấp tấp được đâu. Đặc biệt là khâu bảo mật công nghệ, phải có một phương án kín kẽ tuyệt đối. Mấy cái sản nghiệp của nhà tớ chắc chắn sẽ hỗ trợ được kha khá việc đấy.
— Mọi việc cậu cứ tự quyết. Việc của tớ là ngồi đếm tiền thôi!
Mã Tạp cẩn thận nhét chiếc thẻ nhớ vào túi ngực, đảo mắt nhìn quanh đầy cảnh giác... Chẳng có ai thèm để ý đến họ. Đây chỉ là một quán cà phê vô danh tiểu tốt. Có thánh mới ngờ được hai thằng nhãi ranh đang ngồi đây lại nắm trong tay một dự án nghìn tỷ, thậm chí là con số vô cực. Một dự án mang tính bước ngoặt của thời đại!
Tim Mã Tạp đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng Lý Phong lại thấy lòng mình bình thản đến lạ. Tiền thì đúng là tốt thật, nhưng... chẳng hiểu sao, có lẽ cái bệnh nghiện lính tráng của y đã vô phương cứu chữa rồi. Y lại thấy nhớ da diết cái cảnh ngồi gặm bánh mì khô với đám Tank. Không biết mấy thằng ranh đó dạo này sống sao rồi, có làm gì bôi tro trát trấu vào mặt Tiểu đội 120 không nữa. May mà còn có cái game Vũ Chiến để giải khuây, không thì với cái đống năng lượng thừa thãi này, y cũng chẳng biết xả đi đâu.
Cho đến lúc bước ra khỏi quán, chân Mã Tạp vẫn còn hơi bủn rủn. Nếu là một năm trước, chắc chắn cậu đã nhảy cẫng lên ăn mừng. Nhưng giờ phút này, thứ đè nặng lên vai cậu lại là áp lực và trách nhiệm với tương lai. Đã là đàn ông, ai chẳng khát khao đứng trên đỉnh cao danh vọng. Cú sốc quá lớn này thậm chí còn khiến cậu quên béng việc phải tò mò xem thứ công nghệ đi trước thời đại kia từ lỗ nẻ nào chui lên.
Cách đó rất xa, tại một căn cứ thuộc Quân khu Taklama.
Năm mươi tân binh đang cắn răng chống đẩy dưới cái nắng cháy da cháy thịt. Chỉ những kẻ ưu tú nhất, tiềm năng nhất mới có tư cách lọt vào đây. Nhưng bất kể xuất thân từ đâu, khi đã bước qua cánh cổng này, họ chỉ có một danh xưng duy nhất: Tân binh.
Bọn họ đã bị phơi thây ngoài này suốt một tiếng đồng hồ, nhưng đến cái bóng của sĩ quan chỉ huy cũng chưa thấy đâu. Dù vậy, tuyệt nhiên không một ai hé nửa lời oán thán. Bởi nơi này là đại bản doanh của Tiểu đội 120 - một huyền thoại sống, một tiểu đội bất khả chiến bại. Trong đợt diễn tập toàn quân khu Taklama vừa qua, Tiểu đội 120 đã càn quét mọi đối thủ với sức mạnh hủy diệt để giành lấy ngôi vương. Đáng sợ hơn, đội trưởng của những tiểu đội về đích sát nút ngay sau đó lại chính là những con người từng được nhào nặn từ là lò luyện 120 này.
Không còn nghi ngờ gì nữa, việc được đặt chân đến đây chính là một đặc ân, một vinh quang tột đỉnh. Nhưng để tốt nghiệp lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Tỷ lệ đào thải lên tới 90%. Chỉ những kẻ có ý chí sắt đá trụ lại đến cuối cùng mới xứng đáng khoác lên mình niềm kiêu hãnh của Tiểu đội 120.
Hai tiếng trôi qua. Năm người đã đổ gục vì kiệt sức. Lúc này, Tank mới đủng đỉnh đi ra, dùng ánh mắt diều hâu quét qua đám lính mới tò te.
— Chào mừng các chú em đến với Địa ngục! Đây là Tiểu đội 120. Tao là Đội phó Tank. Bắt đầu từ giây phút này, chúng mày sẽ được nếm trải những bài huấn luyện tàn khốc nhất! — Tank gầm lên như một con sư tử đói.
— RÕ, THƯA ĐỘI TRƯỞNG! — Cả đám tân binh xốc lại tinh thần, đồng thanh hét lớn vang vọng cả góc trời.
— Đánh rắm! Tao đéo phải Đội trưởng! Ghi nhớ cho kỹ: Ở Tiểu đội 120, mãi mãi chỉ có MỘT vị Đội trưởng duy nhất! Hét to theo tao: TIỂU ĐỘI MA QUỶ! TIỂU ĐỘI CỦA LÝ PHONG!
— TIỂU ĐỘI MA QUỶ! TIỂU ĐỘI CỦA LÝ PHONG!
Khẩu hiệu này sẽ còn đồng hành cùng họ mãi mãi về sau. Dù đám tân binh chẳng biết mặt mũi cái anh Lý Phong kia ngang dọc ra sao, nhưng cường độ huấn luyện địa ngục đã vắt kiệt sức lực, không cho phép họ có đủ tỉnh táo để thắc mắc nữa.
Nghe xong tiếng hô khẩu hiệu, Tank gật gù ra chiều hài lòng, rồi... quay đít đi thẳng, bỏ mặc đám tân binh tiếp tục "tắm nắng" giữa sa mạc.