Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Phong cảm thấy mình lúc này trông đần thối ra, ngồi chồm hổm canh cửa phòng tắm chẳng khác nào một ông thần giữ của. Tiếng nước chảy róc rách bên trong vọng ra rõ mồn một khiến tâm trí y lại bắt đầu thả trôi theo những suy nghĩ đen tối. Thú thực, y chỉ muốn ba chân bốn cẳng chuồn khỏi đây cho rảnh nợ. Nhưng lý trí lại không cho phép. Phải mất nguyên một đêm thì tình trạng của Mộ Tuyết mới thực sự đi vào quỹ đạo ổn định. Y không thể vì một phút bốc đồng hay chủ quan mà đẩy cô vào chỗ chết được. Huống hồ ca khai mở lần này còn xảy ra chút sai số. Dù hiện tại có vẻ như đang mang lại lợi ích ngoài mong đợi, nhưng cẩn tắc vô áy náy, phải loại trừ mọi rủi ro tiềm tàng.
Nhẫn nhịn! Hy vọng là cô ấy chưa phát hiện ra việc y đã biết tỏng mọi chuyện. Lúc này, y cũng lờ mờ cảm nhận được chút tình ý Mộ Tuyết dành cho mình. Nhưng ngày thường cô nàng che giấu quá kỹ, kỹ đến mức ngay cả bây giờ, nếu không tình cờ đọc được đoạn ký ức kia, y có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dẫu có tự trách bản thân, sâu thẳm trong lòng Lý Phong vẫn trào dâng một cảm giác thỏa mãn vô cùng tận. Suy cho cùng, Mộ Tuyết quá đỗi ưu tú, quá đỗi sắc nước hương trời! Y thừa biết Mộ Tuyết và Đường Linh là hai bóng hồng được khao khát nhất Hạm đội, vệ tinh theo đuôi đếm không xuể. Đàn ông mà, đâu phải thánh nhân, ai chẳng mang trong mình chút hư vinh.
Đột nhiên, tiếng nước trong phòng tắm bặt ngưng. Tim Lý Phong đánh thót một cái. Xong đời, chẳng lẽ có biến thật rồi? Hai phút trôi qua... Bên trong vẫn im lìm như tờ.
— Mộ Tuyết? Mộ Tuyết?
Lý Phong không kịp nghĩ ngợi, xô cửa xông thẳng vào. Nhưng đập vào mắt y là cảnh tượng Mộ Tuyết đang đứng quay lưng lại, dùng khăn lau mái tóc ướt sũng. Tòa thiên nhiên trắng ngần, hoàn mỹ đến từng centimet phơi bày trọn vẹn trước mắt y. Cả hai đều sững sờ, hóa đá.
Lý Phong nhắm rịt mắt lại, vắt chân lên cổ phóng ra ngoài với tốc độ ánh sáng. RẦM! Do chạy quá đà, y đâm sầm vào tường.
Mộ Tuyết dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại len lỏi một tia đắc ý. Đàn ông đúng là sinh vật đơn giản! Cô cố tình im lặng để trêu tức y, ai dè y lại sốt sắng xông vào thật. Ngốc xít!
— Này, không sao thì cô lên tiếng một câu cho người ta biết chứ! Làm tôi tưởng cô bị làm sao cơ! — Lý Phong ôm cái đầu đang nổi cục u, nhăn nhó rên rỉ. Má, đau điếng người!
— Vừa ăn cướp vừa la làng à! Khai mau, vừa nãy anh nhìn thấy những gì rồi! — Mộ Tuyết quấn một chiếc khăn tắm trắng muốt quanh người, thủng thẳng bước ra. Lý Phong vừa ngước lên, não bộ đã bị sốc điện. Đoạn ký ức nóng bỏng dạo nọ lại ùa về, rõ nét đến từng chi tiết.
Lạy Chúa, tha cho con đi, đùa dai kiểu này có ngày đứt mạch máu não mà chết mất!
Lý Phong vội vàng giơ hai tay lên trời đầu hàng:
— Khai thật là... cái gì cần thấy thì thấy sạch rồi, nhưng tôi thề là tôi chẳng thấy cái gì sất! ... Cô làm ơn mặc quần áo đàng hoàng vào được không? Dù sao tôi cũng là giống đực hoàn toàn bình thường mà!
— Tôi có bảo anh không phải đàn ông đâu. Chỉ là không ngờ định lực của anh lại bèo bọt đến vậy. — Mộ Tuyết rõ ràng đang cố tình chọc ghẹo y, giọng điệu đầy vẻ thích thú.
— Vấn đề này không nằm ở định lực! — Đùa à, với cái nhan sắc khuynh nước khuynh thành của Mộ Tuyết, đàn ông bình thường có mù mới cưỡng lại được!
Mộ Tuyết đủng đỉnh vào phòng thay một bộ đồ kín đáo hơn chút đỉnh. Nhưng đôi chân thon dài, miên man vẫn ngang nhiên phô bày ra ngoài. Thôi thì, thế này cũng coi như là nương tay lắm rồi.
…
— Trước khi tôi chắc chắn cô đã bình phục hoàn toàn, cấm tiệt chuyện đuổi tôi về! Nghe rõ chưa?
— Rồi, rõ rồi, anh khỏi về. Nhìn tình trạng tinh thần hiện tại của tôi thì chắc không có vấn đề gì lớn đâu. Mà này, trường hợp của tôi hình như khác với nhóm Salta nhỉ? Biển Tinh Thần của tôi vốn đã thành hình một nửa, lúc "Nguồn" xuất hiện cũng ở trạng thái lỏng luôn, thế này là khá mạnh rồi đúng không?
— Giờ cũng chẳng buồn ngủ nữa, anh dạy tôi mấy phương pháp tu luyện cơ bản đi. — Mộ Tuyết ngồi vắt vẻo trên giường. Có lẽ thấy tội nghiệp nên cô không đành lòng trêu chọc Lý Phong nữa, bèn kéo chăn che kín cặp giò thon thả và đôi bàn chân trần lại. Nhờ vậy mà bạn học Lý Phong mới tạm thời hô hấp bình thường trở lại.
Lý Phong tóm tắt sơ lược về phương pháp, những phần rườm rà thì để sau này cô tự nghiền ngẫm thêm. Mộ Tuyết vừa nghe vừa gặng hỏi, câu nào câu nấy đều đâm trúng tim đen, có những chi tiết nhỏ nhặt mà ngay cả Lý Phong cũng chưa từng lưu tâm tới.
— Thôi, nghỉ ngơi đi. Ngủ một giấc cho khỏe. Nhớ kỹ, chuyện này tuyệt đối sống để bụng chết mang theo, cấm kể cho ai biết.