Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Anh Phong, đến đúng lúc lắm! Mau ra đây làm trọng tài phân xử cho bọn em!

— Đúng đấy! Mấy người khác trốn biệt tăm đi đâu hết rồi không biết.

Lý Phong ngửa mặt nhìn trần nhà, khóc thầm trong bụng. Bọn nó chạy mất dép cả rồi, chỉ có mình là phản ứng chậm nên bị túm cổ lại thôi.

— Hai vị mỹ nữ đang tranh luận vấn đề gì mà căng thế?

Đường Linh nở nụ cười ngọt lịm:

— Em cho rằng trong meta Vũ Chiến hiện tại, cơ giáp không chiến vẫn lấy oanh tạc làm chủ đạo. Phải tận dụng triệt để ưu thế này để tối đa hóa sát thương trên chiến trường. Vì vậy, hướng đi của Quân đoàn Khiên Zeus nên tập trung vào Không Đối Đất.

— Còn tôi thì cho rằng, xu hướng phát triển tất yếu của không chiến phải là Không Đối Không. Nắm vững quyền làm chủ bầu trời là yếu tố then chốt. Trong các trận công thành chiến của Vũ Chiến, hệ thống phòng không của các thành trì rất mạnh, dùng không quân làm lực lượng tấn công chủ lực là điều không tưởng. Trái lại, sử dụng không quân để trinh sát, quấy rối địch mới là nước cờ khôn ngoan. Mấu chốt không nằm ở việc gây sát thương, mà là phải bảo toàn lực lượng để thu thập tình báo. — Mộ Tuyết phản bác.

— Anh thấy sao?

Khi cả Đường Linh và Mộ Tuyết cùng đồng loạt dán mắt vào mình, trong lòng Lý Phong chợt dâng lên một luồng tự hào... đen tối. Cả hai cô gái tuyệt sắc, tài sắc vẹn toàn, mười phân vẹn mười này đều là "của" y cả!

— Đơn giản thôi mà. Hai người cứ tự chia quân đoàn ra thành các đội nhỏ chuyên trách, phát triển theo hướng tổng hợp là được chứ gì.

Lý Phong tự đắc với câu trả lời "huề vốn" của mình, nhưng ngay lập tức nhận lại ánh mắt khinh bỉ của hai vị mỹ nữ. Điều đó thì hai người bọn họ thừa biết! Tranh luận ở đây là để chốt hạ một định hướng phát triển chủ đạo, đồng thời xem xét thế mạnh của bên nào vượt trội hơn, từ đó phác thảo ra một bức tranh rõ nét nhất cho tương lai của quân đoàn.

Cái gì cũng muốn làm thì rốt cuộc chẳng làm được cái gì ra hồn. Tài nguyên thì có hạn, bắt buộc phải phân định rõ ràng cái gì chính, cái gì phụ.

Bài tập huấn luyện cho Không Đối Không và Không Đối Đất hoàn toàn khác biệt, chưa kể đến việc trang bị cấu hình cơ giáp cũng khác nhau một trời một vực.

Màn đấu võ mồm của hai cô gái thực sự rất thú vị, nhìn cũng rất đã mắt. Nhưng Lý Phong vẫn quyết định "chuồn là thượng sách". Phải đem Giáng Lâm Thiên Sứ đi sửa đã rồi tính tiếp!

Vừa nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Giáng Lâm Thiên Sứ, Bóng Đá Úp Rổ suýt chút nữa thì bùng nổ. Biết làm sao được, trong cái tình huống ngàn cân treo sợi tóc đó, thay vì bỏ chạy nhục nhã, Lý Phong khoái xài mấy chiêu trò mạo hiểm, kích thích tim mạch hơn.

Xem ra nhiệm vụ rinh cái Búa của Công Thần về vẫn còn dang dở. Quả thực không dễ xơi chút nào. Bóng Đá Úp Rổ cũng không định trách mắng Lý Phong. Khi nghe y kể lại việc phải "kẹp chả" cùng Lôi Thần, Cung Giả, Khôi Lỗi để đấm Boss mà chỉ sứt mẻ nhường này, cô cũng phải thở phào nhẹ nhõm. Bốn thằng quái vật kia tụm lại mà không xé xác được cỗ máy này đã là kỳ tích rồi. Hao mòn chút đỉnh thì đành chịu vậy. Có điều, linh kiện thay thế cho Giáng Lâm Thiên Sứ toàn là hàng cực hiếm. Ngoại trừ Hiệp hội Cải tạo Cơ giáp của cô, đố tìm được chỗ nào có đủ đồ để thay. Vụ này cũng nhắc nhở cô hai điều: Thứ nhất, phải tranh thủ tích trữ thêm linh kiện dự phòng. Thứ hai, đúng như lời Lý Phong nói, mấy cái Liên minh kia đúng là toàn thứ dữ. Ngẫm lại cũng phải, Vũ Chiến rộng lớn nhường này, thiếu gì bậc kỳ tài ẩn dật.

— Có thu hoạch được gì không thế? Hay lại móm rồi?

Thấy Lý Phong im lìm, Bóng Đá Úp Rổ đành chủ động lên tiếng hỏi thăm. Xem chừng cái Búa của Công Thần này khó nhằn thật. Vất vả lắm mới lết xác được tới Tầng 3, còn 2 tầng nữa cơ mà. Chưa kể bản thân cái nhiệm vụ này đã được xếp vào hàng "hardcore", nếu không thì Hiệp hội cũng chẳng đến mức chưa đụng vào được.

Lý Phong hơi gãi đầu gãi tai. Đồ thì không phải là không có, nhưng mà rặt toàn một đống tạp nham: hai cục đá đen sì, một viên ngọc, một cuốn sách rách bươm, mà thanh kiếm laser xịn sò của y lại bị "bay màu" luôn rồi. Càng tính càng thấy lỗ vốn.

Hèn chi tụi kia rén thế. Không tính thì thôi, tính ra mới giật mình: Chỉ riêng tiền sửa chữa cơ giáp đã ngốn sương sương vài chục ngàn tiền vàng, chưa kể con kiếm laser kia cũng phải tính bằng tiền triệu.

Bạn học Lý Phong bây giờ đúng chuẩn dân nghèo kiết xác... à không, còn thê thảm hơn cả người nghèo: Con nợ!

Tuy nhiên, khi đảo mắt qua túi đồ không gian của Lý Phong, Bóng Đá Úp Rổ lại mừng quýnh lên, chộp lấy túi đồ rồi đuổi thẳng cổ y đi. Cô nàng phán một câu xanh rờn: Cơ giáp để đấy sửa mất một ngày, còn vụ độ chế đồ cho Đường Linh và Mộ Tuyết coi như êm xuôi!