Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Cậu em vợ" của Lý Phong đã được rước vào phòng nghị sự. Chẳng trách được, thằng nhóc này ra vẻ bệ vệ gớm, mồm mép lại dẻo quẹo. Đã thế nó còn lôi cả "tín vật định tình" ra làm bằng chứng – chiếc Nhẫn Đại Lực Thần!

Bằng chứng rành rành, hết đường chối cãi.

Lý Phong vừa chạy vừa lầm rầm cầu nguyện. Dạo này vì sự xuất hiện của Triệu Điềm Điềm mà cục cưng Đường Linh của y đã bắt đầu thắt chặt thiết quân luật rồi. Vụ này mà không xử lý nhanh gọn lẹ là toang!

Nhưng vừa bước qua cửa, y đã đứng hình. Đường Linh, Mộ Tuyết, Triệu Điềm Điềm đều có mặt đông đủ. Đám Thiên Thiên Bát Quái thì đứng chật kín ngoài cửa hóng hớt. Chễm chệ ở vị trí trung tâm là một thằng nhóc chừng mười hai, mười ba tuổi, đang vừa ăn vặt nhồm nhoàm vừa cười toe toét sung sướng.

— Ba vị tỷ tỷ đẹp gái quá đi mất, sánh ngang ngửa với chị gái em luôn ấy chứ! Mấy tỷ đã có bạn trai chưa? Có hứng thú với tình yêu chị em không nhỉ?

Triệu Điềm Điềm nheo mắt đánh giá thằng nhóc có ID "Khai Tâm Quả Tử" (Quả Hạnh Phúc). Trông cũng kháu khỉnh, đáng yêu phết:

— Ồ, nhóc con à, chúng ta lệch sóng tuổi tác hơi xa đấy. Con gái bọn chị chuộng mấy anh chàng trưởng thành, chững chạc cơ!

Khai Tâm Quả Tử lập tức ưỡn ngực, vỗ bồm bộp:

— Xin hãy gọi em là Khai Tâm hoặc Quả Tử! Em chỗ nào mà không ra dáng đàn ông chứ! Tương lai em chắc chắn sẽ là một nam tử hán đại trượng phu đội trời đạp đất!

Ba cô gái không nhịn được phì cười:

— Đợi em lớn lên rồi hẵng tính nhé. — Mộ Tuyết trêu chọc.

— Quả Tử à, anh rể mà em đang tìm đến rồi kìa. — Đường Linh tủm tỉm cười.

— Khụ khụ, cậu em trai này tìm tôi có việc gì sao? Tôi chỉ biết một nam game thủ tên là Tự Sát Kiếm thôi. Có khi nào cậu nhầm người không?

Khai Tâm Quả Tử chạy lăng xăng quanh Lý Phong ba vòng, săm soi từ đầu đến chân rồi phán:

— Ừm, tướng tá cũng tàm tạm, mặt mũi thì coi như dễ nhìn. Anh rể à, nghe bà chị em khen anh dữ lắm, nên em đến đầu quân cho anh đây!

Chết lâm sàng...

Đường Linh thì nhìn y bằng ánh mắt đầy ẩn ý, Mộ Tuyết lại mang một nét biểu cảm khó dò, còn Triệu Điềm Điềm thì không quên bồi thêm một cái nháy mắt lúng liếng.

— À ừm... tôi không phải anh rể cậu đâu. — Lý Phong dở khóc dở cười. Vụ này dùng nắm đấm đâu có giải quyết được! Y có nằm mơ cũng chẳng ngờ Tự Sát Kiếm lại là nữ. Cứ nhìn cái tên ID với cái thân thủ sát thủ kia đi, có chỗ nào giống con gái đâu cơ chứ!

— Thì là anh rể tương lai!

... Thằng nhóc này cũng lầy lội, dai như đỉa đói!

— Quả Tử, em lại bày trò quậy phá rồi! Thật ngại quá, Phong huynh.

Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực vang lên. Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về vị khách không mời mà đến đang đứng ở cửa. Lý Phong thề là y vừa thấy có gã nào đó đang nuốt nước bọt ực ực.

Tự Sát Kiếm đây sao?

Một mỹ nhân mang đậm nét đẹp cổ điển xuất hiện ngay ngưỡng cửa, nhan sắc thanh tú, tinh xảo đến từng đường nét. Có thể nhận thấy rõ ràng một tia sáng sắc lẹm vừa lóe lên trong mắt ba vị mỹ nữ Đường Linh. Đó là phản xạ tự nhiên khi đụng độ đối thủ đáng gờm.

— Hihi, chị đến rồi à! Em đùa chút cho vui thôi mà. Anh rể... à nhầm, Phong Thần đại ca, em là fan cuồng của anh đấy!

Rõ ràng thằng nhóc nghịch ngợm này cũng khá sợ Tự Sát Kiếm. Chỉ là... cái tên ID chết chóc kia thật sự chẳng ăn nhập chút nào với cô gái thanh tao đang đứng trước mặt họ.

Lý Phong thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, tạ ơn trời đất! Cuối cùng cũng rũ sạch được cái mác "anh rể" oan uổng! ...Nhưng sao ánh mắt của đám ranh con kia vẫn cứ mờ ám thế nhỉ, đúng là một lũ báo cô!

— Phong huynh, tiểu muội mạo muội đến xin gia nhập Hội, không biết có được không?

— Đúng đúng, còn có em nữa! Phong Thần đại ca, em mạnh lắm đấy nhé, tuy nhỏ nhưng có võ!

Khai Tâm Quả Tử ưỡn ngực tự tin tràn đầy. Tự Sát Kiếm nhìn cậu em trai bằng ánh mắt đầy yêu thương và xót xa. Không ngờ chiếc nhẫn này lại mang đến tác dụng kỳ diệu đến vậy. Những động tác trước đây cậu bé không thể làm được thì nay đã thực hiện dễ dàng. Nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi cậu là chân thật, chứ không phải nụ cười gượng gạo để cô yên lòng như trước. Bản thân cô cũng chẳng biết lấy gì đền đáp ân tình này. Thấy Phong Linh có nhã ý chiêu mộ, cô quyết định gia nhập cũng coi như là một cách trả nợ, đồng thời giúp em trai có thêm nhiều bạn bè mới. Dù bản tính cô vốn không thích chốn đông người ồn ào.

— Haha, chuyện nhỏ ấy mà. Chỉ cần tuân thủ nội quy của Phong Thần Hội, chúng tôi luôn dang tay chào đón mọi người.

Lý Phong đáp lời một cách trịnh trọng. Thật ra Tự Sát Kiếm là nữ thì cũng chẳng sao, nhưng đã là mỹ nữ thì y càng phải giữ khoảng cách, tránh tình ngay lý gian.