Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đường Linh vốn đã khóc và nhắm mắt xuôi tay, bỗng cảm thấy chất lỏng nóng hổi bắn lên mặt, đồng thời cảm giác Lý Phong ngã xuống bên cạnh. Cô từ từ mở mắt, sợ hãi đến mức không nói nên lời.
— Cậu... cậu sao thế?
Ga trải giường loang lổ vết máu, Lý Phong đang nằm co quắp đau đớn.
— Xin lỗi, tớ không sao... Khụ... Cậu có thể tránh đi một lát được không? Chắc tớ điên mất rồi.
Lý Phong cười khổ. Rõ ràng đã tự giáng cho mình một đòn nặng nề, vậy mà vẫn chưa ổn. Cơ thể càng đau đớn lại càng hưng phấn. Chuyện quái quỷ gì thế này? Vừa mới cảm tạ ông trời ban phước, giờ ông ấy lại quay ra trêu ngươi y sao? Làm gì có chuyện không thể kiểm soát cơ thể mình thế này, cứ như uống cả cân thuốc kích dục vậy.
Nhìn Lý Phong ho ra máu, đầu óc Đường Linh ong lên. Tinh thần lực của cô đang ở trạng thái hoạt động cực độ. Cảnh tượng Lý Phong tự làm mình bị thương vừa rồi lập tức hiện lên trong đầu cô, rõ nét như được chiếu lại. Siêu năng lực này chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Trước đây Châu Chỉ từng nói, nếu tinh thần lực của cô mở rộng gấp năm lần thì có thể can thiệp vào ý chí người thường, khi mạnh đến mức độ nào đó thậm chí có thể điều khiển con người. Không hiểu sao, Đường Linh cảm thấy chuyện biến thành thế này hôm nay có một nửa nguyên nhân là do cô.
Tinh thần lực của hai người đang lôi kéo lẫn nhau, chỉ là do yếu tố sinh lý, phía nam giới càng trở nên hung mãnh hơn, huống chi đó lại là Lý Phong.
…
Rầm, rầm...
Hai cú đấm liên tiếp giáng xuống. Những mảnh nhung thiên nga bay lả tả như hoa tuyết, nhuốm màu đỏ thẫm. Tấm thép chắc chắn dưới giường vậy mà bị Lý Phong đấm lún hai vết sâu hoắm, tay y be bét máu.
Đường Linh không biết mình bị làm sao, nhưng khi thấy Lý Phong lại một lần nữa giơ nắm đấm về phía mình, cô lao tới theo bản năng, nắm chặt lấy tay y đặt lên ngực mình, cả người mềm nhũn tựa vào lòng y.
— Xin hãy... nhẹ nhàng một chút.
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại vuốt ve lưng Lý Phong. Lúc này Đường Linh đã liều mình. Cô dĩ nhiên không phải cô công chúa ngây thơ chẳng biết gì về thế sự. Thực tế loại con gái như vậy không tồn tại, trừ khi sống ở hành tinh khác. Ít nhiều cô cũng hiểu chuyện này, chỉ là vô cùng lúng túng, không biết mình phải làm gì. Nhưng với Lý Phong, sự dịu dàng này chính là liều thuốc an thần tuyệt vời nhất.
Cơ thể từ từ đè lên Đường Linh. Lúc này cô công chúa xinh đẹp đang run rẩy không ngừng, rõ ràng trong lòng vẫn rất sợ hãi, nhưng bàn tay đặt trên lưng Lý Phong lại vô cùng kiên định và dịu dàng.
Lý Phong nhẹ nhàng hôn lên từng tấc da thịt tuyệt mỹ của cô. Cơn cuồng loạn trong đầu bắt đầu lắng xuống. Càng kìm nén càng dễ bùng nổ, ngược lại, nếu được khơi thông thì sẽ bình tĩnh lại.
Nụ hôn của Lý Phong khiến Đường Linh ngày càng căng thẳng, khuôn mặt đỏ bừng, bất giác thốt ra một tiếng rên rỉ khó tin, khiến Lý Phong cũng phải sững sờ.
— Sao thế, làm đau cậu à? Hay là... để lần sau nhé...
Đường Linh lườm Lý Phong một cái sắc lẻm:
— Đồ cầm thú, đã đến nước này rồi còn đợi lần sau cái gì!
Lần này Lý Phong đã hiểu. Nếu không tiếp tục thì đúng là "cầm thú không bằng" như lời Mã Tạp nói. Chiếc quần jean bền chắc bị xé toạc như tờ giấy trong tay Lý Phong. Đường Linh theo bản năng che đi chỗ kín đáo, vẫn còn xấu hổ lắm.
Lý Phong không hề thô bạo. Đôi mắt y đã dại đi. Hóa ra cơ thể con gái lại đẹp đến nhường này, thảo nào Mã Tạp cứ mê mẩn không biết chán. Y cũng chìm đắm mất rồi. Những gì Đường Linh phô bày trước mắt là nghệ thuật tuyệt mỹ nhất, là đỉnh cao mà Lý Phong có thể tưởng tượng ra. Vô số lần mơ mộng trong giấc ngủ, giờ mới phát hiện hiện thực còn đẹp hơn cả giấc mơ.
Nhẹ nhàng gỡ tay Đường Linh ra, cơ thể y từ từ áp xuống.
— Lý Phong, tớ... tớ sợ... — Giọng Đường Linh lí nhí như muỗi kêu.
— Đừng sợ, đừng sợ! — Lý Phong lúc này cứ như đang dỗ dành em bé, nhưng thực tế chính y cũng căng thẳng không kém.
— A, khoan đã.
Lý Phong dừng lại.
— Thật ra... hình như tớ nhịn được rồi. — Nói rồi y nuốt nước bọt cái ực. Khi nói câu này, y thực sự cảm thấy mình chẳng kém gì Liễu Hạ Huệ, nhưng trong lòng thì hối hận muốn chết.
(Liễu Hạ Huệ: Điển tích về người đàn ông chính trực, ôm phụ nữ trong lòng mà không loạn tâm)
Làm sao qua mắt được Đường Linh. Tinh thần lực của cô đang ở trạng thái đỉnh cao cực độ, có thể nắm bắt rõ ràng suy nghĩ của Lý Phong. Nhưng cô lại càng cảm thấy hạnh phúc hơn. Trong tình huống này mà y vẫn nghĩ đến cảm nhận của cô. Có lẽ... không có lẽ gì cả. Dù tương lai thế nào, hiện tại đều xứng đáng, cô sẽ không hối hận!
Đường Linh tự nhủ với lòng mình như vậy, rồi từ từ nhắm mắt lại. Đó là một sự ám thị.