Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đường Linh tung tăng chạy đi chuẩn bị đĩa trái cây thập cẩm – món tủ của cô nàng. Trong phòng giờ chỉ còn lại Lý Phong và Chu Chỉ.
— Dạo này cậu có vẻ rảnh rỗi nhỉ? — Chu Chỉ ngồi phịch xuống ghế cạnh Lý Phong, hờ hững hỏi.
— Ý cô là về việc gì?
— Nghe nói cậu không định đi thực tập nữa, lại còn đâm đầu vào cái trò Vũ Chiến?
— Oa, chuyện này mà cô cũng biết á? Đúng là TIN có mạng lưới tình báo phủ sóng khắp nơi.
— Lý Phong, tôi không biết cậu đã gặp phải cú sốc gì ở Taklama, nhưng tự buông thả bản thân thế này đâu phải phong cách của cậu? — Chu Chỉ nhìn xoáy vào mắt Lý Phong, cố gắng tìm kiếm một tia manh mối.
— Chắc làm cô giáo thất vọng rồi. Thực ra bản tính của tôi vốn dĩ là tùy cơ ứng biến, gió chiều nào che chiều ấy mà. Vũ Chiến chơi vui lắm đấy, cô đừng có khinh thường nó, coi chừng bị cộng đồng game thủ ném đá cho sấp mặt bây giờ!
Lý Phong chẳng thèm quan tâm. Bây giờ y đang sống rất sung sướng. Cái trò liều mạng một cách ngu ngốc kia khiến y chán ngấy rồi. Giờ y muốn làm gì thì làm, thi thoảng hứng lên thì hóa thân thành siêu anh hùng giải cứu thế giới. Từ ngày có Ma Quỷ Chiến Cơ, y có thể tận hưởng cảm giác điều khiển cơ giáp thực thụ bất cứ lúc nào y muốn.
Hai người cứ thế nhìn chằm chằm vào nhau một lúc. Chu Chỉ thừa biết sẽ chẳng cạy được thông tin gì từ miệng y, nhưng linh cảm mách bảo cô có điều gì đó không ổn. Rốt cuộc là sai ở đâu? Nếu y thực sự sa ngã, có lẽ cô sẽ phải chuyển hướng sang bồi dưỡng một mục tiêu khác. Dù Chu Chỉ dành cho Lý Phong một sự quan tâm đặc biệt mang tính cá nhân, nhưng nếu y cứ tiếp tục trượt dài, cô đành phải buông tay. Quân đội không bao giờ lãng phí thời gian và tài nguyên cho một kẻ không còn giá trị.
Ngược lại, Lý Phong cũng cảm thấy tiếc cho Chu Chỉ. Cô bán mạng làm việc quần quật như vậy để làm gì? Có lẽ chỉ cô mới hiểu được. Vì danh? Hay vì lợi?
Lòng người luôn là thứ khó nắm bắt nhất trên đời.
Bầu không khí chợt tĩnh lặng, chẳng ai nói thêm câu nào. Lý Phong bỗng bật cười. Sống như Chu Chỉ chắc chắn mệt mỏi lắm. Ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng, sắt đá kia, rốt cuộc cô là người như thế nào?
Dẫu sao bản chất của "Ma Nữ" vẫn là một con người. Ngẫm lại, y chưa từng một lần nhìn thấy "bộ mặt thật" của Chu Chỉ.
— Cậu cười cái gì!
Giác quan của Chu Chỉ cực kỳ nhạy bén. Nụ cười này của y khác hẳn mọi lần, cộng thêm sự thay đổi đột ngột trong bầu không khí giữa hai người. Cứ như thể y vừa nắm thóp được điểm yếu chí mạng của cô vậy.
Thấy Chu Chỉ mất bình tĩnh, Lý Phong lại càng khoái chí. Cô cũng là một người có siêu năng lực tinh thần, nên chắc chắn có thể cảm nhận được sự thay đổi này. Phản ứng của cô chứng tỏ sâu thẳm trong tiềm thức của cô thực sự tồn tại một vùng cấm không muốn ai chạm tới.
Chậc chậc, nội tâm của "Ma Nữ" đang che giấu bí mật động trời gì đây?
Đây là lần đầu tiên Chu Chỉ quay mặt đi né tránh ánh nhìn của y. Điều này càng làm Lý Phong thêm tò mò. Thông qua sự cộng hưởng về khí tức, y lờ mờ cảm nhận được một thứ gì đó vô cùng vi diệu. Nếu có thể bắt thóp được cảm giác này, sau này khi đối đầu trực diện với Chu Chỉ, y sẽ chiếm được ưu thế tuyệt đối về mặt tâm lý. Đúng lúc đó, tiếng bước chân của Đường Linh vang lên. Chẳng lẽ sự thay đổi vừa rồi chỉ là do Đường Linh xuất hiện?
Mọi thứ cứ như một ảo giác. Chu Chỉ đã lấy lại vẻ mặt bình thản thường ngày, vui vẻ trò chuyện cùng Đường Linh. Cô công chúa nhỏ đã cất công chuẩn bị hai món tráng miệng tuyệt hảo là "Băng Sương Thiên Đường" và "Thuyền Buồm Hawaii". Vừa bắt mắt lại vừa ngon miệng.
— Linh Nhi, chị vừa nhận được nhiệm vụ khẩn cấp, phải đi ngay bây giờ. Lần sau có thời gian chị sẽ bù cho em nhé!
— Ơ kìa chị, suốt ngày cắm mặt vào công việc thế này thì kiệt sức mất! Hay chị xin nghỉ việc luôn đi! — Đường Linh thè lưỡi trêu chọc.
— Con bé ngốc này, làm việc cho Liên minh đâu phải trò đùa con nít. Thôi, chị không phá đám thế giới hai người của bọn em nữa, kẻo có người lại nhăn nhó.
Lý Phong chỉ biết nhún vai bất lực. Cái nết "vừa ăn cướp vừa la làng" của cô ả này vẫn chứng nào tật nấy.
Chu Chỉ nhanh chóng rời khỏi biệt thự. Chiếc xe đệm từ vẫn đang đậu bên ngoài, rõ ràng từ đầu cô đã không hề có ý định ở lại.
— Thưa Thiếu tá, tình hình sao rồi?
— Không có gì bất thường. Đi thôi!
Chiếc xe lao vút đi, nhưng tâm trí Chu Chỉ lại chìm vào những suy nghĩ mông lung. Cô chưa bao giờ bị đánh lừa bởi những biểu hiện bề ngoài. Chỉ qua một vài câu đối thoại ngắn ngủi, cả hai bên đều âm thầm dùng tinh thần lực để gây sức ép, cố tình moi móc thông tin từ đối phương, nhưng chẳng bên nào chiếm được lợi thế. Nhiệm vụ ở Taklama đã được hoàn thành một cách phi lý. Quá trình điều tra sau đó cũng phát hiện vô số điểm đáng ngờ. Theo báo cáo từ mạng lưới tình báo ngầm bên NUP, nguyên nhân thực sự gây ra sự hủy diệt diện rộng dường như là do một cỗ cơ giáp đời mới. Nếu điều đó là sự thật, thì sức mạnh chiến đấu của nó đã vượt xa giới hạn trang bị của một cỗ cơ giáp thông thường. Ngay lập tức, Chu Chỉ xâu chuỗi sự kiện này với vụ cướp táo tợn vài ngày trước. Và kẻ sống sót duy nhất sau nhiệm vụ ở Taklama chính là Lý Phong! Những hành động sau đó của y cũng vô cùng bất thường.