Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Phong không biết Kim Ma Quỷ đã cải tạo cơ thể mình thế nào, tóm lại là sở hữu một cơ thể quái vật, ngay cả năng lực ở phương diện nào đó cũng... quái vật nốt. Đường Linh không phải cô gái yếu đuối, thể chất rất tốt, nhưng dù sao vẫn là liễu yếu đào tơ. Có lẽ do ý chí hiếu thắng tác quái, cô nhất quyết đòi "đối chiến" với Lý Phong. Hai kẻ lần đầu nếm trái cấm cứ thế không biết trời cao đất dày mà giày vò nhau rất lâu, cho đến khi Đường Linh hoàn toàn kiệt sức. Nhìn ánh mắt long lanh ngập tràn thỏa mãn của cô công chúa nhỏ, Lý Phong cảm thấy vô cùng tự hào. Từ nay về sau cuối cùng cũng có thể ngẩng cao đầu trước mặt Mã Tạp rồi. Tiếc là cuộc đời trai tân đã một đi không trở lại!
Có lẽ do bị Lý Phong nhìn quá lâu, Đường Linh từ từ xoay người. Thân hình tuyệt hảo phô bày trọn vẹn trước mắt tên sắc lang nào đó. Sáng sớm tinh mơ, Lý Phong lập tức có phản ứng. Điều này khiến Đường Linh rất khó chịu, bàn tay nhỏ nhắn tiện đà vỗ một cái.
Lạnh gáy...
Đại tiểu thư Đường gia vẫn bị đánh thức. Nhìn Lý Phong đang nhăn nhó, cô chớp đôi mắt to tròn ngây thơ quan tâm hỏi:
— Sao thế? Hôm qua chẳng phải không sao rồi à?
— Không sao, chỉ là không cẩn thận va phải thôi.
Đường Linh đỏ mặt quay đi. Hôm qua điên cuồng quá, giờ nghĩ lại xấu hổ không dám ngẩng đầu lên. Nhìn thân thể mềm mại và biểu cảm e thẹn của Đường Linh, Lý Phong dịu dàng ôm lấy cô công chúa nhỏ, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nàng. Nhưng lúc này miệng lưỡi y lại hơi vụng về. Nếu là Mã Tạp, chắc chắn hắn sẽ tuôn ra hàng tá lời đường mật dỗ dành cô gái nhỏ vui vẻ. Lý Phong chưa từng được huấn luyện khoản này, nhưng sự quan tâm dịu dàng vẫn khiến Đường Linh cảm thấy rất dễ chịu. Dù sao cô cũng... gà mờ chẳng kém gì y.
— Á, mấy giờ rồi? Không bị muộn học chứ?
— Mới hơn năm giờ thôi. Chỉ là buổi tập sáng nay phải hủy rồi. — Lý Phong cười nói, tay vẫn không kìm được đặt lên bờ mông trắng nõn mềm mại của Đường Linh.
Đường Linh khẽ vặn mình phản đối, tiếc là Lý Phong chẳng có ý định bỏ tay ra, Đại tiểu thư đành chấp nhận số phận.
— Khai thật đi, có phải ủ mưu từ lâu rồi không?
Cả hai đều chưa muốn dậy. Nằm trên giường ôm nhau thủ thỉ cũng là chuyện hạnh phúc nhất thế gian. Với những đôi nam nữ đang trong giai đoạn yêu đương nồng cháy thì chuyện này quá đỗi bình thường.
— Tớ xin thành khẩn khai báo, mong được khoan hồng.
— Ồ, vậy sao? Thế thì từ nay về sau cậu thuộc quyền quản lý của tớ. Phải biểu hiện cho tốt, nếu không bổn tiểu thư vẫn khai trừ hộ tịch cậu như thường.
Vốn tưởng Đường Linh sẽ nổi giận hoặc khóc lóc cảm thán, nhưng thực tế lại không như vậy. Có thể thấy trong mắt cô vẫn thoáng chút tiếc nuối nhàn nhạt, nhưng lại không hề trách cứ Lý Phong. Điều này khiến Lý Phong vô cùng cảm động. Đường Linh thực sự không chỉ xuất chúng về ngoại hình, thông minh, gia thế tốt, mà tấm lòng của cô cũng hiếm thấy ở những cô gái cùng đẳng cấp.
Lý Phong cảm động không nói nên lời, chỉ biết ôm chặt lấy Đường Linh. Đường Linh cũng im lặng. Từ lực ôm siết này, cô cảm nhận được sự ấm áp đến nghẹt thở, nhưng cô thà chìm đắm trong đó còn hơn.
Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, loáng cái đã hơn bảy giờ. Mấy cái huấn luyện gì đó đã bị Lý Phong quẳng lên chín tầng mây. Sức mạnh tình yêu quả thực quá vĩ đại, siêu nhân còn không đỡ nổi huống chi là Lý Phong. Khi luyến tiếc rời khỏi phòng, y mới sực tỉnh: Đêm qua mình không về!
May mà không có kiểm tra phòng, nhưng không có nghĩa là không ai quản.
— ...Mã Tạp, cậu ngồi xổm ở đó làm gì?
Sáng sớm tinh mơ, Mã Tạp lại ngồi chồm hổm bên bồn hoa ký túc xá, mắt la mày liếm như sắc ma. Rõ ràng thân phận tinh anh hay mỹ nữ ở đây cũng chẳng ngăn cản được công cuộc theo đuổi cái đẹp của hắn.
Vừa nghe tiếng Lý Phong, bạn học Mã Tạp lập tức nhảy dựng lên:
— Thằng ranh này, tối qua chạy đi đâu thế? Thiên Tín cũng không nghe máy. Chẳng phải đã hẹn cho tớ tham quan cái ký túc xá năm sao của cậu sao? Đêm không về ngủ à, bạn học Lý Phong gan to thật đấy!
Đôi mắt Mã Tạp như tia hồng ngoại quét qua người Lý Phong. Với cái mũi thính như chó sói của hắn, hôm qua chắc chắn có biến. Người khác không hiểu Lý Phong chứ hắn thì quá rành. Tên này sống quy luật như robot, vậy mà lại...
— À, quên mất. Ha ha, không sao đâu. Đi, giờ vào xem cũng được!
Mã Tạp túm chặt lấy Lý Phong:
— Bạn học Lý Phong, cậu nghĩ đánh trống lảng trước mặt Vua Bát Quái tương lai là khôn ngoan sao? ...Có mùi nước hoa! Chanel dòng Rừng Tĩnh Lặng (Chanel Quiet Forest)!
Lý Phong đau đầu, quên mất tên này có cái mũi chó. Tất nhiên bản thân Mã Tạp lại cực kỳ tự hào về điều đó.