Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chu Chỉ khẽ mỉm cười:
— TIN của chúng tôi đúng là không thiếu nhân tài. Nhưng phải thừa nhận, trình độ điều khiển cơ giáp của Qiao Jia đã đạt đến cảnh giới tối cao. Nếu dùng mưu hèn kế bẩn hay đánh lén thì họa may còn có cửa thắng, chứ nếu solo sòng phẳng bằng kỹ năng cơ chiến thuần túy thì quả thực không ai dám vỗ ngực xưng tên. Nhưng Đao Phong Chiến Sĩ lại là một câu chuyện khác, độ nổi tiếng của hắn ta khủng khiếp đến mức không tưởng!
— Khụ khụ... Xem ra cô giáo rất quan tâm đến nhân vật này nhỉ. Nếu có phát hiện ra diện mạo thật của hắn thì nhớ báo cho tôi một tiếng nhé. Thú thật, tôi cũng là một fan cuồng của hắn đấy!
Lý Phong cười hì hì, xoay người bước về phía phòng tắm, rồi đột nhiên thò đầu ra hỏi:
— Cô giáo có thấy nóng không? Hay là vào tắm chung cho vui?
Vút... Một chiếc gối ôm bay thẳng vào mặt y.
Thực ra việc Chu Chỉ đến đây hoàn toàn là tình cờ. Ban đầu cô chỉ định tìm Đường Linh bàn chút việc, nhưng lại tình cờ bắt gặp Lý Phong đang miệt mài trong phòng tập trọng lực cường độ cao. Thấy cô xuất hiện, y thoáng chút giật mình, và thái độ lấp liếm của Đường Linh càng khiến cô thêm nghi ngờ.
Trọng lực gấp 10 lần! Người bình thường sao có thể chịu đựng nổi!
Dù hai người đã cố tình che đậy, nhưng thế là quá coi thường khả năng quan sát của cô. Rốt cuộc hai đứa này đang giở trò quỷ gì?
Ngay từ đầu, Chu Chỉ đã từng đưa Lý Phong vào diện tình nghi là Đao Phong Chiến Sĩ. Nhưng qua nhiều lần thử nghiệm và điều tra, giả thiết đó đã bị gạt bỏ, đặc biệt là khi xác nhận ID của Lý Phong là Phong Linh. Việc một người sở hữu cùng lúc hai ID trong Vũ Chiến là điều gần như không thể. Nhưng chỉ là "gần như" thôi. Trên đời này làm gì có hệ thống mạng nào hoàn hảo tuyệt đối. Với một hacker siêu đẳng, việc tạo ra một vài lỗ hổng là hoàn toàn có thể. Nhưng hiển nhiên, Lý Phong không hề có chống lưng cũng như khả năng đó. Thế nên Chu Chỉ mới ngừng điều tra.
Nhưng giờ đây, những điểm đáng ngờ lại một lần nữa trồi lên. Những phủ định trước đây không còn đủ sức thuyết phục. Dù từng thụ lý vô số vụ án hóc búa, nhưng chưa có vụ nào khiến cô đau đầu như vụ này. Tất cả chỉ xuất phát từ một linh cảm vô hình. Vì thế, dạo này cô thường xuyên viện cớ ghé qua. Dù thấy vài điều bất thường, nhưng cô vẫn chưa nắm được bất kỳ bằng chứng cụ thể nào. Thằng nhãi này ranh ma hơn cô tưởng rất nhiều.
Lát sau, Lý Phong tồng ngồng bước ra với độc chiếc quần đùi xà lỏn, chẳng thèm giữ ý tứ. Mục đích của y là muốn đuổi khéo Chu Chỉ. Cứ để con ma nữ này lảng vảng ở đây đúng là một mối họa, làm gì cũng phải rón rén.
— Ồ, body cũng mlem mlem phết nhỉ.
Đáng tiếc, mấy cái trò mèo này sao dọa được Chu giáo quan. Ngược lại, chính Lý Phong mới là người nổi da gà trước ánh mắt săm soi trần trụi của cô ả. Đụng phải cái thể loại mềm nắn rắn buông này đúng là phiền phức.
Gặp tình huống này, Lý Phong chỉ có một tuyệt chiêu duy nhất: Nhìn chằm chằm vào đôi môi mọng đỏ của Chu Chỉ. Hình như trong những lần "giao tranh" trước đây, y chỉ mới ăn đậu hũ của cô ả được đúng một lần thì phải.
...Phải thừa nhận, sức sát thương của cô Chu quá khủng. Những đường cong nảy nở, bốc lửa dư sức thiêu đốt mọi bản năng khao khát sâu kín nhất của đàn ông. Chỉ cần nhìn thêm một chút là người ngợm đã nóng ran cả lên. A Di Đà Phật! Đám đồng nghiệp nam làm chung với cô ả chắc là khổ sở lắm đây.
Chu Chỉ nghiến răng, mặt không đổi sắc, trực tiếp đáp trả ánh mắt "ăn tươi nuốt sống" của đối phương... Thằng nhãi ranh chết tiệt! Đã có Đường Linh rồi mà còn dám to gan lớn mật giở trò trêu hoa ghẹo nguyệt! Haiz, chẳng hiểu Đường Linh kiếp trước nợ nần gì nó mà lại đâm đầu vào yêu nó mù quáng thế không biết.
...Chẳng hiểu sao, trong lòng Chu Chỉ bỗng dâng lên một tia ghen tị không tên.
— Lý Phong, có hứng thú làm một ván không? Thấy cậu dạo này tập luyện hăng say quá. Tập chay mà không có đối thủ cọ xát thì hiệu quả kém lắm.
— Ý cô là vào Vũ Chiến á? OK thôi!
— Không chơi game ảo, đánh thật luôn đi! Vào phòng trọng lực ấy, chỗ đó dư sức cho hai ta tung hoành.
Lý Phong nheo mắt nhìn Chu Chỉ, không rõ ả ma nữ này lại định giở trò gì. Nhưng đã bị khiêu khích đến tận cửa thì y tuyệt đối không chùn bước. Trong số những người y quen biết, thực lực của người phụ nữ này là một trong hai ẩn số duy nhất y chưa thể nhìn thấu. Nếu không vì sợ rước họa vào thân thì y đã sớm lôi ả ra đập một trận cho ra trò rồi. Giờ ả đã tự chui đầu vào rọ, thì y cũng chẳng cần phải nể nang nữa. Che giấu thực lực trước mặt ả cũng chẳng để làm gì, chỉ riêng sự bất thường của sức mạnh tinh thần thôi cũng đủ để ả vin vào đó mà giở đủ trò rồi. Có vẻ ả cũng nể mặt y phần nào... À không, chắc là nể mặt Đường Linh thì đúng hơn.