Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ai ngờ đằng sau nụ cười rạng rỡ kia lại ẩn giấu nỗi đau thể xác lớn đến vậy. Hắn còn thường xuyên mắng Quả Tử vì tội phản ứng chậm chạp nữa chứ. Gabriel hận không thể tát chết chính mình.

Không gian chìm vào tĩnh lặng. Lý Phong liếc nhìn Resso đang đứng vênh váo trên sàn đấu:

— Điều tra xem ai sẽ là đối thủ tiếp theo của hắn!

Bốn vị "Thần Công" đồng loạt đứng phắt dậy. Đối phó với loại người này thì chẳng cần nương tay, phải xử đẹp hắn! Nhưng thú thực, ngay cả họ cũng không dám chắc có thể nắm chắc phần thắng trước một kẻ như vậy.

Đột nhiên, Lý Phong nhớ đến một điều mà Quả Tử thường nhắc đến. Cậu từng nói nếu được gặp Đao Phong Chiến Sĩ một lần thì có chết cũng không hối tiếc. Cậu ấy... hình như ở bang California!

Lý Phong lập tức đăng xuất. Lúc này trời đã ngả về chiều. Khoảng cách từ Thượng Kinh đến California là hơn 5000 km, nhưng đối với Lý Phong và Ma Quỷ Chiến Cơ thì đó chỉ là chuyện nhỏ.

— Số 1, khóa tọa độ: California.

— Đã rõ, thưa chủ nhân.

Dưới màn đêm buông xuống, Ma Quỷ Chiến Cơ âm thầm cất cánh, vút lên tầng bình lưu ở độ cao 30.000m. Ánh sáng chói lòa phụt ra từ động cơ, cỗ máy lao đi với vận tốc tối đa.

Lý Phong không muốn nói lời nào. Y cảm thấy có gì đó nghẹn đắng nơi cổ họng. Nhiều lúc y cứ ngỡ mình đã chai sạn cảm xúc. Sự huấn luyện tàn khốc của Ma Quỷ Kim quả thực đã biến y thành một cỗ máy chiến đấu vô cảm, nhưng bản chất con người thì không gì có thể thay đổi!

Y biết mình không đủ sức thay đổi thế giới này, nhưng y muốn bảo vệ những người xung quanh.

Nửa giờ sau, Ma Quỷ Chiến Cơ bay lượn trên bầu trời California. Đây cũng là một thành phố lớn, đèn đuốc sáng rực.

— Tìm kiếm tất cả các bệnh viện lớn. Từ khóa: Eamor Arella. Bệnh án: Liệt nửa người.

— Rõ, thưa chủ nhân. Đang tiến hành trích xuất dữ liệu...

Hệ thống dò sóng của cơ giáp bắt đầu phân tích dữ liệu với tốc độ chóng mặt. Rất nhanh, ba hồ sơ trùng khớp hiện lên trên màn hình. Lý Phong lập tức nhận ra Quả Tử trong số đó.

— Chỗ này. Chuẩn bị hạ cánh. Hạ thẳng xuống nóc bệnh viện!

— Tuân lệnh!

Lúc này, không khí trong bệnh viện đang vô cùng hỗn loạn. Quả Tử vừa rơi vào trạng thái sốc, các bác sĩ đang dốc toàn lực cấp cứu. Hơn nửa tiếng đã trôi qua mà cửa phòng phẫu thuật vẫn chưa mở.

— Cô Avril, xin chia buồn. Dù em trai cô có tỉnh lại thì e là cũng không qua khỏi đêm nay.

Dù mang họ Arella, nhưng Quả Tử và Avril chỉ là nhánh thứ của gia tộc, cộng thêm tình trạng bệnh tật của Quả Tử nên bị ghẻ lạnh. Trong thời khắc sinh tử này, những người bề trên của gia tộc cũng chỉ gửi vài câu an ủi giả tạo, chẳng một ai thèm ló mặt tới. Bố mẹ họ đều đã tử trận. Trong mắt những người khác, sự tồn tại của Quả Tử chỉ là gánh nặng, là sự lãng phí tài nguyên. Nếu không vì sĩ diện của gia tộc, họ đã tống cậu đi từ lâu rồi.

Avril không khóc lóc, không làm ầm ĩ. Sự níu kéo nào cũng vô ích. Cô muốn dùng nụ cười để đưa tiễn em trai rời khỏi cái thế giới bất công này. Ông trời sao quá tàn nhẫn!

Một lát sau, vị bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang:

— Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức. Cô vào tạm biệt cậu bé đi.

Avril gật đầu. Quả Tử nằm trên giường bệnh, gương mặt nhợt nhạt. Trong những giây phút cuối đời, vẫn chỉ có chị gái ở bên cạnh.

— Quả Tử.

— Chị... Đừng khóc. Có chị ở đây, Quả Tử không thấy buồn chút nào.

Lời nói của em trai khiến Avril – người vốn luôn cố gắng tỏ ra kiên cường – cuối cùng cũng bật khóc.

— Chị, hứa với em... nhất định phải sống thật hạnh phúc nhé.

Avril nén chặt nỗi đau, gật đầu. Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra. Một bóng người vừa lạ vừa quen bước vào.

— Anh... là Phong Linh?

Vừa bước vào, Lý Phong đã nhìn thấy Quả Tử nằm trên giường. Cậu nhóc trông còn đáng yêu hơn cả trong Vũ Chiến, chỉ là sinh mệnh đã như ngọn đèn cạn dầu, le lói chực tắt.

Nhìn thấy Lý Phong, Quả Tử cố nặn ra một nụ cười khó nhọc:

— Hội trưởng, ngoài đời nhìn anh... đẹp trai hơn trong Vũ Chiến nhiều đấy.

Lý Phong khẽ bước lại gần, ghé sát vào tai Quả Tử, thầm thì bằng giọng nói chỉ hai người mới nghe thấy:

— Anh chính là Đao Phong Chiến Sĩ. Em là người thứ hai trên thế giới này biết được bí mật này đấy.

Nghe những lời ấy, khuôn mặt đang nhợt nhạt, thoi thóp của Quả Tử đột nhiên bừng lên một tia sáng kỳ diệu. Cậu trừng to mắt nhìn Lý Phong với vẻ khó tin:

— ...Thật không anh?

— Là thật!

Quả Tử khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu:

— Chị ơi, Quả Tử... không còn gì nuối tiếc nữa rồi.

Tít... tít... tít... tít...........

Nhịp tim cuối cùng cũng ngừng đập. Bàn tay nhỏ bé của Quả Tử buông thõng xuống. Nhưng trên môi cậu vẫn đọng lại một nụ cười mãn nguyện. Trong trận chiến cuối cùng, cậu đã không bỏ cuộc, và ước nguyện cuối cùng của cậu cũng đã trở thành hiện thực.