Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bốn viên Sĩ quan trưởng đồng thanh quát tháo, nhưng phản ứng của sinh viên vẫn rất chậm chạp.

Đoàng — Rầm!

Roi điện quất mạnh xuống đất, tia lửa điện bắn tung tóe, phát ra tiếng nổ chói tai khiến đám sinh viên chết điếng... Đây là huấn luyện quân sự hay ngược đãi vậy?

— Tôi phản đối! Các ông làm thế là phạm pháp, còn xúc phạm nhân phẩm nữa. Chúng tôi là sinh viên, tôi muốn khiếu nại!

Một viên Sĩ quan trưởng sải bước đi tới trước mặt nam sinh vừa lên tiếng. Mặt đối mặt, đôi mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm vào cậu ta. Cậu nhóc sợ đến mức suýt tè ra quần.

— Đây là lần đầu tiên, tôi cho cậu một cơ hội. Ở đây chỉ có phục tùng. Không phục tùng thì cút xéo ngay lập tức! Hiểu chưa hả? Hả?

Giọng viên Sĩ quan trưởng trầm thấp, chẳng khác nào con thú dữ ăn thịt người. Nam sinh vừa đòi nhân quyền lúc nãy gật đầu lia lịa như thỏ đế, lập tức chạy sang hàng bên trái.

Có tấm gương đi trước, những người khác nhanh chân hơn hẳn. Rõ ràng đối phương không nói đùa. Họ chỉ có hai lựa chọn: ở lại hoặc rời đi. Phải trầy vi tróc vảy mới thi đỗ vào Á Lãng, chẳng ai muốn bỏ cuộc cả. Không có ai thuộc diện "nửa nạc nửa mỡ", nên rất nhanh nam nữ đã tách ra hai bên.

— Hừ, ở đây chúng tôi sẽ dạy cho các người biết thế nào mới là quân nhân. Bây giờ, tất cả đứng im! Nam ba tiếng, nữ hai tiếng. Ai cử động, chạy một ngàn mét, cộng thêm nửa tiếng đứng nghiêm!

Bốn viên Sĩ quan trưởng chia ra bốn hướng, lẳng lặng quan sát đám sinh viên. Lạnh lùng như tử thần. Đám sinh viên không dám nhúc nhích. Đây không phải chuyện đùa. Nhìn những bức tường thép lạnh lẽo xung quanh... Khóa huấn luyện quân sự của họ đã chính thức bắt đầu!

Mười phút trôi qua... Mọi người vẫn giữ kỷ luật rất tốt. Mười lăm phút... Đã có người không chịu nổi. Ngứa mặt, ngứa cổ, muốn gãi lắm nhưng không dám. Chữ "Nhẫn" đè nặng trên đầu, nhìn ánh mắt lạnh như băng vạn năm của các giáo quan, thôi thì ráng mà nhịn vậy!

Nửa tiếng sau, cảm giác ngứa biến mất, thay vào đó là sự tê dại. Chân mỏi nhừ, đầu óc quay cuồng. Tại sao thời tiết lại nóng thế này, mồ hôi đã ướt đẫm toàn thân. Một số nữ sinh bắt đầu lảo đảo chực ngã. Đường Linh cảm thấy vẫn ổn, tuy có chút mệt nhưng không cảm thấy ánh nắng quá gay gắt. Nếu ai dùng kính hồng ngoại quan sát sẽ phát hiện nhiệt lượng không chiếu trực tiếp vào cơ thể cô, mà bị một lớp ánh sáng mờ nhạt chặn lại và phản xạ ra ngoài. Tuy nhiên chính bản thân Đường Linh cũng không nhận ra điều này.

Trò trẻ con này đối với Lý Phong và Salta chẳng bõ bèn gì. Cả hai đều mở mắt trừng trừng, không biết đang nghĩ ngợi điều gì.

Bịch...

Thi đỗ vào trường quân sự dĩ nhiên đều đã qua vòng kiểm tra thể lực, nhìn chung sức khỏe đều khá tốt. Nhưng một số nữ sinh vẫn không chịu nổi cái nắng như thiêu như đốt này, đã bị say nắng ngã quỵ.

Bốn viên Sĩ quan trưởng mặt không biến sắc:

— Đứng cho thẳng vào, cấm cử động!

Hắn bấm nhẹ vào thiết bị Thiên Tín trên tay, lập tức đội y tế chạy đến cáng những sinh viên ngất xỉu đi. Tên Sĩ quan trưởng vạm vỡ như gấu lại lên tiếng:

— Hừ, đừng tưởng giả vờ ngất là qua mặt được. Kẻ nào bị phát hiện giả vờ, đuổi học ngay lập tức!

Một câu nói dập tắt ngay ý định của không ít sinh viên. Giở trò trước mặt đám người này rõ ràng là hành động thiếu khôn ngoan. Ông mặt trời dường như chẳng hề cảm thông cho nỗi lòng của họ, cứ thế thỏa sức tỏa nắng chói chang.

Một tiếng trôi qua, bên phía nữ lại có thêm vài người ngã xuống. Cánh đàn ông quả thực trâu bò, chưa ai gục ngã cả. Mọi người đều đang cắn răng chịu đựng, ngầm so gần với lũ ma quỷ kia. Chẳng ai muốn bị chửi là lợn, là đồ hèn nhát, là kẻ yếu đuối. Ai nấy đều hận không thể nuốt sống đám giáo quan này, thậm chí có người còn tưởng tượng ra đủ trò trả thù tàn độc trong đầu.

Sinh viên vào được Á Lãng đều có chung một đặc điểm: ý chí. Dù chưa qua tôi luyện, nhưng ý chí kiên cường là điều không thể phủ nhận. Tất cả đều đang liều mạng kiên trì.

Hai tiếng trôi qua, các nữ sinh cuối cùng cũng được giải phóng, giành được quyền nghỉ ngơi. Nhưng nam sinh vẫn phải đứng tiếp. Dù chỉ còn một tiếng nữa thôi, nhưng cảm giác dài đằng đẵng như cả năm trời. Bao giờ mới qua kiếp nạn này đây?

Nam sinh cũng bắt đầu có người gục ngã. Sĩ quan trưởng phất tay đầy khinh bỉ, ra hiệu cho người cáng đi. Họ vẫn luôn quan sát, đám sinh viên này quả nhiên có vài đứa rất khá. Ngay cả chính họ đứng dưới nắng gắt thế này cũng không phải không có phản ứng gì, vậy mà vài sinh viên dường như chẳng hề bận tâm, thậm chí còn đang... hưởng thụ. Họ cảm nhận được đó là sự hưởng thụ chứ không phải sự chịu đựng gian khổ. Nghĩa là mức độ này với chúng chẳng nhằm nhò gì.

Huấn luyện quân sự cũng tính điểm, đây là một trong những tiêu chuẩn đánh giá. Các giáo quan trong lòng đã có sự so sánh.