Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cuộc họp kéo dài đằng đẵng. Việc không nắm được chi tiết kế hoạch khiến họ vô cùng đau đầu. Biện pháp tối ưu nhất lúc này là phải đẩy nhanh tiến độ dự án của chính họ, đi trước một bước để chiếm lấy tiên cơ.

Đây là lần đầu tiên Salta tham dự một cuộc họp quân sự cấp cao. Cậu biết mình không có tư cách để lên tiếng. Việc cậu cần làm là lắng nghe, quan sát và giữ im lặng.

Trái ngược với sự căng thẳng của mọi người, Lý Phong lại đang tận hưởng một cuộc sống vô cùng thảnh thơi. Trong hồ bơi là hai "nàng tiên cá" tuyệt sắc: Một người đương nhiên là Đường Linh, người còn lại có vẻ đẫy đà hơn chút đỉnh - Mộ Tuyết. Mộ Tuyết bị Đường Linh lôi kéo đến đây chơi, dù sao thì cả hai cũng ở chung một thành phố, tình cảm lại khá thân thiết.

Thực ra Mộ Tuyết không muốn đến chút nào, nhưng lại chẳng tìm được lý do gì để từ chối. Hơn nữa, trong thâm tâm cô cũng có chút... Con người thường không thể hành động hoàn toàn theo kế hoạch hay lý trí, những khao khát bản năng từ sâu thẳm tâm hồn thường mạnh mẽ hơn nhiều.

Lý Phong vừa nhâm nhi ly nước ép trái cây vừa thong thả chiêm ngưỡng hai mỹ nhân. Chậc chậc, đúng là một bữa tiệc "bổ mắt". Đường Linh và Mộ Tuyết là hai vẻ đẹp hoàn toàn đối lập. Sự dịu dàng, thanh tao của Linh Nhi chính là gu của y, nếu không y đã chẳng thầm thương trộm nhớ cô nàng lâu đến vậy. Nhưng phải thừa nhận, đó chỉ là sở thích của một cậu sinh viên bình thường. Còn Mộ Tuyết, cô lại toát lên khí chất mạnh mẽ của một nữ chiến binh. Ánh mắt Lý Phong không thể không nán lại trên cơ thể hoang dã đó, trên nét mặt kiên cường đó, và cả sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc của cô khi đối mặt với hiểm nguy. Tất cả những điều đó dư sức khiến bất kỳ gã đàn ông nào cũng phải phát cuồng.

Lý Phong biết điều này là không đúng, nhưng những chuyện "không đúng" hơn thế cũng đã xảy ra rồi.

— Mộ Tuyết, động tác của cậu sai rồi kìa. — Đường Linh bật cười.

Mộ Tuyết hơi ngượng ngùng. Còn phải hỏi sao? Cái tên háo sắc kia cứ dán mắt vào cô chằm chằm. Tinh thần lực của cô cũng đang ở trạng thái mở, cộng thêm bản tính chăm chỉ tập luyện không ngừng nghỉ mỗi ngày, cô nhạy bén nhận ra ngay ánh nhìn của y. Mỗi khi ánh mắt Lý Phong lướt qua người cô, một cảm giác tê rần lập tức chạy dọc cơ thể.

Cắn nhẹ môi để trấn tĩnh lại, cô vừa định mở miệng thì Đường Linh đã nhanh nhảu hỏi:

— Cậu có người trong mộng rồi phải không?

Mộ Tuyết giật thót mình!

Sau phút ngỡ ngàng, cô cười đáp:

— Làm gì có. Tớ không hứng thú với đàn ông. Cậu biết mà, mục tiêu của tớ là trở thành một nữ Hạm trưởng thực thụ.

— Đương nhiên rồi. Nhưng tớ thấy cậu dạo này khác lắm. Cậu không nhận ra sao? Thỉnh thoảng lại ngồi thẫn thờ, nghĩ đến chuyện gì đó rồi tự cười một mình. Hình như chỉ có mấy cô nàng đang yêu mới có biểu hiện đó thôi. — Đường Linh mỉm cười đầy ẩn ý. — Tớ rất tò mò, không biết người đàn ông nào có thể lọt vào mắt xanh của Mộ Tuyết nhà ta nhỉ.

— Nam thần duy nhất đã bị cậu nẫng tay trên rồi, tớ còn biết chọn ai nữa. — Mộ Tuyết nửa đùa nửa thật.

— Haha, chuyện này thì tớ không nhường được đâu, trâu chậm thì uống nước đục thôi. Kể nhỏ cho cậu nghe nhé, thật ra lúc anh Phong theo đuổi tớ, tớ đã rung rinh rồi. Lúc đó tớ còn phân vân không biết có nên "làm giá" một chút hay cứ thế mà gật đầu. Nhưng với tư cách là người đi trước, tớ khuyên cậu: Nhanh tay thì còn, chậm tay thì mất. Đàn ông tốt trên đời này hiếm lắm.

— Vâng, vâng, vâng. Cậu không biết ngượng à?

Mộ Tuyết đúng là không đỡ nổi cô bạn này.

— Bạn bè thì thủ thỉ tâm tình thôi, có gì đâu mà phải ngượng.

Đường Linh chỉ dám nói những lời này với Mộ Tuyết. Dù xuất thân và môi trường sống hoàn toàn khác biệt, nhưng vòng tròn bạn bè của cả hai lại vô cùng nhỏ hẹp, đặc biệt là những người cùng trang lứa. Tìm mỏi mắt mới thấy được một người có thể dốc bầu tâm sự.

Trong khi đó, Lý Phong đang nằm phơi nắng, thỏa sức "rửa mắt". Rốt cuộc thì body ai nuột nà hơn nhỉ? Bất giác, hình ảnh đường cong quyến rũ của hai người đẹp đồng loạt hiện lên trong đầu y, chỉ là hình ảnh của Mộ Tuyết có phần hơi mờ nhạt. Quả thực là "Xuân Lan, Thu Cúc", mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười... Khụ khụ, lại suy nghĩ bậy bạ rồi.

— Tùy duyên vậy.

— Nghe nói số sĩ quan trẻ trong Hạm đội Thủy Tinh xếp hàng theo đuổi cậu đông lắm cơ mà. Chẳng lẽ cậu không rung động trước ai sao?

— Haha, có anh Phong của cậu đứng đó làm chuẩn mực thì bọn họ lập tức trở nên nhạt nhẽo. Hay là cậu nhường Lý Phong cho tớ đi?

— Hihi, không được đâu! Chúng ta là tình địch mà. Lý Lan Garros cũng không tồi đấy chứ, lúc đầu ai cũng tưởng hai người sẽ thành một đôi cơ đấy.