Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dịch: Dưa Hấu
Kiếm quang từ Thanh Nguyệt Các đột ngột phóng thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây đêm, chiếu sáng cả tòa Hoàng cung.
Kiếm khí sắc bén tựa như gió mát, quét ngang khắp Hoàng cung.
Những tướng sĩ đang chém giết lẫn nhau trong Hoàng cung đều không hẹn mà cùng nhìn về phía phương hướng Thanh Nguyệt Các.
Tằng Cường vừa kết thúc trận chém giết cũng rút trường đao trong tay ra khỏi trái tim Viên Hạp.
Viên Hạp ôm ngực ngã xuống đất, đôi mắt mãi mãi không thể khép lại.
Mà trước mặt Tằng Cường là thi thể của Viên Hạp cùng mười lăm tên tướng sĩ Tả Thần Vũ Quân khác.
Viên Hạp thế nào cũng không ngờ được Tằng Cường lại phản bội Thừa tướng, hơn nữa cảnh giới của Tằng Cường đã đạt tới Động Phủ cảnh trung kỳ!
Lau đi vết máu nơi khóe miệng, Tằng Cường không nhìn Viên Hạp thêm một cái nào nữa, chỉ dẫn theo mấy tên tướng sĩ Hữu Thần Vũ Quân vội vàng chạy về phía Thanh Nguyệt Các, muốn tới tiếp ứng bệ hạ.
Mặc dù bệ hạ vẫn luôn nói chính mình có thể đối phó Nghiêm Sơn Ngao, nhưng Tằng Cường thật sự lo lắng bệ hạ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Thế nhưng khi Tằng Cường dẫn theo mấy tên tướng sĩ Hữu Thần Vũ Quân tới trước Thanh Nguyệt Các.
Pháp trận bao phủ Thanh Nguyệt Các dần dần tiêu tán.
Cửa lớn mở ra, Tiêu Mặc từ trong Thanh Nguyệt Các chậm rãi bước ra.
Lúc này toàn thân Tiêu Mặc nhuốm đầy máu tươi, tóc dài tán loạn, long bào rách nát.
Tay áo bên phải đã hoàn toàn biến mất, thậm chí máu tươi vẫn không ngừng chảy xuống từ cổ tay, lướt dọc theo thân kiếm rồi nhỏ xuống mặt đất.
Nhưng không ai cảm thấy Tiêu Mặc chật vật, ngược lại các tướng sĩ Hữu Thần Vũ Quân nhìn cảnh tượng ấy, tim đập càng lúc càng nhanh.
Theo bọn họ thấy, đây mới chính là quân chủ của mình!
Một vị quân chủ có huyết tính!
Mà vị bệ hạ trong lời đồn chỉ biết một lòng tu đạo, nhu nhược vô năng đã hoàn toàn tan biến trong lòng bọn họ.
Thậm chí không ít tướng sĩ còn cảm thấy trên người bệ hạ có một loại mị lực khó diễn tả thành lời.
Dù đây là lần đầu tiên bọn họ được nhìn thấy long nhan của bệ hạ, nhưng chỉ cần bệ hạ ra lệnh một tiếng, bọn họ cũng nguyện ý chết thay bệ hạ!
Nhưng rất nhanh, ánh mắt Tằng Cường cùng mọi người đều tập trung vào tay trái của bệ hạ.
Trong tay trái của bệ hạ đang xách theo một cái đầu người, khi nhìn kỹ, thần sắc Tằng Cường lập tức sững sờ.
Đó chính là đầu của Nghiêm Sơn Ngao!
Trong suy nghĩ của Tằng Cường, chỉ cần bệ hạ có thể chống đỡ tới lúc hắn dẫn quân tới vây giết Nghiêm Sơn Ngao là đã đủ rồi.
Không ngờ bệ hạ lại trực tiếp chém đầu Nghiêm Sơn Ngao!
Nhìn vị Thừa tướng từng tung hoành Đại Chu, không ai bì nổi, nay đã chết không toàn thây.
Thần sắc Tằng Cường cũng trở nên hoảng hốt, hắn luôn có cảm giác mình đang nằm mộng.
Vị quân chủ của hắn, bằng chính thanh kiếm trong tay đã tự tay chém chết gian thần, đoạt lại quyền hành!
“Hữu Thần Vũ Quân ở đâu!” Tiêu Mặc nhìn về phía Tằng Cường cùng hơn mười tên tướng sĩ cách đó không xa, lớn tiếng quát.
“Có mạt tướng!” Tằng Cường quỳ một gối xuống đất.
“Hữu Thần Vũ Quân tham kiến bệ hạ!” Các tướng sĩ Hữu Thần Vũ Quân cũng đồng loạt quỳ xuống.
Tiêu Mặc ném đầu người của Nghiêm Sơn Ngao ra ngoài, cái đầu lăn dọc theo những bậc thềm, cuối cùng dừng lại trước mặt Tằng Cường.
Ngay sau đó, Tiêu Mặc lại ném ra một phần danh sách.
“Những loạn thần tặc tử có tên trên danh sách này, toàn bộ bắt giam vào thiên lao! Tin Nghiêm Sơn Ngao đã chết, trẫm muốn các ngươi truyền khắp toàn bộ hoàng đô trong thời gian ngắn nhất!”
“Tuân chỉ!” Hốc mắt Tằng Cường đỏ bừng.
“Mạt tướng chờ ngày này đã quá lâu rồi! Nếu để lọt một kẻ, mạt tướng nguyện mang đầu tới gặp bệ hạ!”
Một tay hắn cầm lấy danh sách, một tay nhấc đầu người của Nghiêm Sơn Ngao, dẫn theo Hữu Thần Vũ Quân nhanh chóng rời đi.
“Ở đây không còn chuyện gì nữa, các ngươi cũng lui xuống nghỉ ngơi đi.” Tiêu Mặc nhìn chín tên tử sĩ phía sau nói.
Chín người nhìn nhau, cuối cùng người dẫn đầu bước lên trước: “Bệ hạ, Tằng chỉ huy sứ lệnh cho chúng nô tỳ bảo vệ bệ hạ.”
“Không sao.” Tiêu Mặc lắc đầu.
“Hiện giờ còn ai có thể giết được trẫm nữa chứ? Lui xuống đi. Đêm nay các ngươi đã vất vả rồi, hãy trở về dưỡng thương cho tốt. Sau này trẫm sẽ ban thưởng cho các ngươi.”
“Đa tạ bệ hạ.” Chín người ôm kiếm hành lễ.
Theo bọn họ thấy, bản thân tuy có xuất lực nhưng thực ra cũng không nhiều.
Ngược lại, chính mắt bọn họ đã chứng kiến bệ hạ vượt qua một đại cảnh giới để chém giết Nghiêm Sơn Ngao, cuối cùng một kiếm chém rơi đầu đối phương.
Đặc biệt là kiếm cuối cùng kia, bọn họ căn bản không nhìn rõ, chỉ cảm thấy kiếm ấy quá nhanh.
Nhanh đến mức tuyệt đối không phải một Động Phủ cảnh bình thường có thể thi triển.
Sau khi mọi người rời đi, trước Thanh Nguyệt Các chỉ còn lại một mình Tiêu Mặc.
Tiêu Mặc chậm rãi ngồi xuống bậc thềm, ngẩng đầu nhìn tinh không phía trên Hoàng cung.
Trong lòng hắn có một sự bình yên chưa từng có, không chỉ người khác, ngay cả chính Tiêu Mặc lúc này cũng có chút hoảng hốt.
Mặc dù ngày hôm nay hắn đã diễn luyện vô số lần trong đầu, nhưng khi mọi chuyện thật sự xảy ra, hắn vẫn có cảm giác không chân thực.
Tuy nhiên Tiêu Mặc cũng hiểu rõ, cái chết của Nghiêm Sơn Ngao chỉ là bắt đầu, sau này còn vô số chuyện đang chờ hắn xử lý.
“Bệ hạ...”
Đúng lúc Tiêu Mặc đang ngồi thất thần trên bậc thềm, giọng nói của Tần Mộc Tửu truyền tới từ phía xa.
Tiêu Mặc ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Nghiêm Như Tuyết cùng Tần Mộc Tửu đang bước nhanh về phía hắn.
Khương Thanh Y mang khăn che mặt, khoanh tay ôm kiếm, lặng lẽ đi phía sau hai người.
Tần Mộc Tửu đi tới bên cạnh Tiêu Mặc, khi nhìn những thương thế trên người hắn, sự đau lòng trong đôi mắt nàng gần như muốn tràn ra ngoài.
Nghiêm Như Tuyết lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt Tiêu Mặc, trong mắt nàng tràn ngập vẻ ôn nhu.
“Bệ hạ bị thương nặng như vậy, cũng không biết bao giờ mới có thể khỏi hẳn.” Tần Mộc Tửu đưa đầu ngón tay ra, muốn chạm vào vết thương trên người Tiêu Mặc.
Nhưng nàng lại sợ làm hắn đau nên không dám dùng sức đụng vào.
“Chỉ là chút vết thương ngoài da mà thôi, không đáng ngại.” Tiêu Mặc khẽ cười.
Sau đó hắn nhìn về phía Khương Thanh Y ở cách đó không xa.
“Có điều trẫm vượt một đại cảnh giới để giết Nghiêm Sơn Ngao, hẳn là không làm mất mặt Khương Kiếm Tiên chứ?”
“Hừ!”
Khương Thanh Y quay đầu sang chỗ khác, cắn nhẹ môi dưới, nàng lạnh lùng nói: “Nam nhân đều như vậy, thích cậy mạnh.”
...
Bên ngoài Chu Tước Môn.
Hữu Vũ Lâm Quân đang chém giết với Chu Tước Quân.
Trương Hải Thân cầm đại đao trong tay, hết lần này tới lần khác bổ xuống Tây Sơn Phong như đang chặt cọc gỗ.
Tây Sơn Phong bị chấn đến mức hổ khẩu tê dại, nhưng tâm tư của hắn căn bản không đặt trên chiến trường ngoài Chu Tước Môn.
Điều hắn quan tâm nhất lúc này là sự an nguy của Nghiêm Sơn Ngao.
Đương nhiên, không phải vì hắn trung thành tuyệt đối với Nghiêm Sơn Ngao, mà bởi vì nhiều năm qua theo Nghiêm Sơn Ngao làm việc, hắn có thể nói là tội ác chồng chất.
Dưới tay hắn không biết có bao nhiêu trung thần đã trở thành oan hồn, nếu Nghiêm Sơn Ngao thật sự ngã xuống, hắn chắc chắn cũng không thoát nổi.
Đúng lúc Tây Sơn Phong càng lúc càng nóng ruột, giọng nói của Tằng Cường vang vọng khắp chiến trường.
“Bệ hạ có chỉ! Toàn bộ Chu Tước Quân lập tức hạ vũ khí!”
Nghe bốn chữ bệ hạ có ch, trong lòng Tây Sơn Phong trầm xuống, nhưng gần như cùng lúc đó hắn cũng gào lớn:
“Tằng Cường! Ngươi dám giả truyền thánh chỉ! Các ngươi đã làm gì bệ hạ?”
Tằng Cường nhàn nhạt nhìn hắn một cái, ánh mắt ấy chẳng khác nào nhìn một kẻ ngu xuẩn đang hấp hối giãy giụa.
“Tây Sơn đại nhân, ngươi không cần tiếp tục ngoan cố nữa.”
Nói xong, Tằng Cường tháo đầu người phía sau lưng rồi ném mạnh ra ngoài.
Khi nhìn thấy đầu của Nghiêm Sơn Ngao, đầu óc Tây Sơn Phong lập tức trống rỗng.
Hắn biết, mình thật sự xong rồi.
“Tặc tử Nghiêm Sơn Ngao, ức hiếp bách tính, làm loạn triều cương, tàn hại trung lương! Hôm nay bệ hạ mở tiệc chiêu đãi hắn, nhưng hắn lại mang lòng bất chính. May nhờ thiên hữu Đại Chu, thiên hữu bệ hạ, cuối cùng Nghiêm Sơn Ngao đã bị bệ hạ tru sát!”
“Chu Tước Quân chỉ huy sứ Tây Sơn Phong cùng phó chỉ huy sứ Chu Kỳ dẫn quân xông cung, mưu hại bệ hạ.”
“Bất trung! Bất nghĩa! Bất hiếu!”
“Thiên địa không dung!”
“Tước bỏ chức vị Chu Tước Quân chỉ huy sứ, bắt giữ quy án, giam vào thiên lao, chờ ngày xử trí!”
“Những người còn lại chỉ vì bị gian thần mê hoặc. Nếu hạ vũ khí, chuyện cũ sẽ bỏ qua!”
Nghe những lời này, các tướng sĩ Chu Tước Quân nhìn nhau.
Khi một người đầu tiên buông vũ khí xuống, những người còn lại cũng như sóng triều nối tiếp nhau thả binh khí trong tay.
“Bắt lấy!” Tằng Cường lạnh giọng quát.
Mà lúc này Tây Sơn Phong đã hoàn toàn thất hồn lạc phách. Hắn đứng ngây người tại chỗ, để mặc người khác tước binh khí, phong bế linh khiếu.
...
Phủ Công bộ Thượng thư.
Trời vừa tờ mờ sáng.
Kim Phú Quý đang nằm ngủ say trên giường của tiểu thiếp.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng huyên náo.
“Lão gia! Lão gia!” Quản gia thậm chí còn không gõ cửa mà trực tiếp xông vào.
Kim Phú Quý bị dọa cho bật dậy, tiểu thiếp cũng vội vàng kéo chăn che người, thẹn thùng trốn phía sau lưng hắn.
“Nửa đêm nửa hôm la hét cái gì? Ngươi làm gì vậy? Không biết gõ cửa sao?” Kim Phú Quý tức giận quát.
“Lão gia! Đại sự không ổn rồi!” Quản gia khóc không ra nước mắt.
“Tả Vũ Lâm Quân chỉ huy sứ đã dẫn người xông vào phủ rồi!”
“Cái gì?” Kim Phú Quý tức giận nói, “Trương Hải Thân muốn làm gì? Hắn điên rồi sao?”
Nhưng ngay sau đó hắn đột nhiên biến sắc.
“Không đúng! Mau! Mau thay y phục!”
Kim Phú Quý nhanh chóng phản ứng lại, hắn biết rõ nữ nhi mình là Kim Liên nhiều năm nay vẫn luôn cắm sừng Trương Hải Thân.
Nhưng vị tức tử này vẫn luôn nhẫn nhịn không phát tác, bếu thật sự muốn làm lớn chuyện thì đã không chờ tới tận hôm nay, như vậy chỉ có thể chứng minh đã xảy ra chuyện lớn.
Sau khi thay y phục xong, Kim Phú Quý vội vàng chạy tới tiền viện.
Đúng lúc nhìn thấy Trương Hải Thân đang chỉ huy thuộc hạ vận chuyển đồ đạc.
“Ai da, tức tử tốt của ta, ngọn gió nào đưa ngươi tới đây vậy? Tới mà cũng không báo trước một tiếng.”
Kim Phú Quý vội vàng tiến tới, muốn kéo tay đối phương để làm thân.
Nhưng Trương Hải Thân lập tức lùi lại một bước, giữ khoảng cách, hắn đưa tay về phía phó quan.
Phó quan cung kính dâng thánh chỉ lên.
Trương Hải Thân mở thánh chỉ, lớn tiếng đọc: “Công bộ Thượng thư Kim Phú Quý, tiếp chỉ!”
“Thần... thần tiếp chỉ!” Kim Phú Quý giật mình rồi vội vàng quỳ xuống.
“Công bộ Thượng thư Kim Phú Quý, ngươi tuổi trẻ thành danh, hai mươi lăm tuổi đỗ tiến sĩ, được tiên đế tín nhiệm, đứng hàng Lục khanh.”
“Thế nhưng ngươi kết bè kết cánh, phản bội sơ tâm, cấu kết với Nghiêm Sơn Ngao. Trong thời gian làm quan, ngươi hại quốc hại dân, áp bức bách tính, vơ vét mồ hôi nước mắt của dân chúng, bán quan bán tước.”
“Mọi công trình chế tạo của quốc triều đều bị ngươi ngấm ngầm thao túng, báo láo nhân công vật liệu, tham ô ngân lượng với số lượng cực lớn.”
“Tội ác chồng chất, khiến trẫm vô cùng đau lòng và thất vọng. Nay lệnh xét nhà toàn bộ, sung công quốc khố. Gia quyến, nô bộc cùng những người liên quan đều xử trí theo luật pháp Đại Chu!”
Nghe xong, sắc mặt Kim Phú Quý trắng bệch, hắn cảm thấy gần như tất cả những từ ngữ dùng để hình dung tham quan trên đời đều đã bị bệ hạ gán hết lên người mình.
“Kim đại nhân còn ngây ra đó làm gì? Tiếp chỉ đi!” Trương Hải Thân quát lạnh.
Từ sau khi thành thân tới nay, hắn chưa bao giờ cảm thấy thống khoái như hôm nay.
“Không... không thể nào! Ta là trung thần! Ta sao có thể làm những chuyện đó!” Kim Phú Quý vội vàng đứng bật dậy, kéo lấy tay áo Trương Hải Thân.
“Tức tử tốt, ngươi cũng biết mà. Ta... ta tuy không phải thanh quan gì, nhưng tuyệt đối không dám làm những chuyện này!”
“Không dám làm?” Trương Hải Thân cười lạnh, “Ta nói Kim đại nhân, trên đời này còn có chuyện gì mà ngươi không dám làm sao?”
Hắn dùng chân dậm mạnh xuống đất, “Hẳn là ở chỗ này? Người đâu! Đào cho ta!”
“Khoan đã! Khoan đã...” Kim Phú Quý hoảng hốt, hắn muốn lao tới ngăn cản nhưng lập tức bị người giữ lại.
Chưa tới nửa canh giờ, sau khi đào sâu ba thước, chỉ nghe một tiếng đông vang lên.
“Đại nhân! Đào được mấy cái rương lớn!” Phó chỉ huy sứ hô lớn.
“Mở ra!”
“Tuân lệnh!”
Từng chiếc rương bị mở tung.
Bên trong không phải là từng thỏi vàng sáng chói thì cũng là từng khối linh thạch, đủ loại đồ cổ quý giá cùng những bức tranh thư pháp được bảo quản vô cùng cẩn thận.
“Kim đại nhân.” Trương Hải Thân cầm một thỏi vàng bước tới, hắn dùng thỏi vàng vỗ lên mặt Kim Phú Quý.
“Đây chính là thứ ngươi gọi là không dám làm sao?”
“Ai! Là ai!” Kim Phú Quý gào thét với những người xung quanh, “Là ai chôn số vàng này, linh thạch này với đống tranh chữ này dưới nền nhà ta! Là ai!”
“Được rồi Kim đại nhân.” Trương Hải Thân lạnh nhạt nói, “Ngươi không cần diễn nữa. Những lời này hãy giữ lại mà nói với bệ hạ.”
Hắn vung tay.
“Áp giải đi!”
“Trương Hải Thân! Ngươi không thể làm vậy! Ngươi có tư cách gì bắt ta? Ngươi điên rồi sao? Thừa tướng đại nhân sẽ không tha cho ngươi!”
Kim Phú Quý vừa bị kéo đi vừa gào thét.
“Thừa tướng đại nhân?” Trương Hải Thân cười lạnh.
Một câu nói sau đó khiến Kim Phú Quý như rơi xuống hầm băng.
“Thừa tướng đại nhân đã chết rồi!”
...
Cùng lúc đó, những chuyện tương tự đang diễn ra khắp các phủ đệ quan viên trong hoàng đô Đại Chu.
Sau khi Tằng Cường tiếp quản Tả Thần Vũ Quân, Nhạc Khiêm Chi tiếp quản Tả Vũ Lâm Quân.
Hai người lập tức điều động binh mã đi bắt toàn bộ Nghiêm đảng, danh sách này vừa có tên do Nghiêm Như Tuyết cung cấp, vừa có những cái tên mà Ngụy Tầm âm thầm thu thập trong nhiều năm qua.
Hơn nữa bất kể có đầy đủ chứng cứ hay không, toàn bộ đều bắt trước rồi nói sau.
Thà bắt nhầm cũng tuyệt đối không bỏ sót.
Ban đầu, rất nhiều Nghiêm đảng chống cự cực kỳ quyết liệt, nhưng sau khi nghe tin Nghiêm Sơn Ngao đã chết.
Bọn họ đều từ bỏ phản kháng, thực ra bọn họ hiểu rất rõ.
Nếu đương kim bệ hạ đã dám điều cấm quân tới bắt người, vậy chứng tỏ Nghiêm Sơn Ngao đã thất thế.
Bằng không bệ hạ tuyệt đối không dám hành động quyết liệt như vậy.
Chỉ là trong nhất thời bọn họ không thể tiếp nhận được sự thật ấy, thậm chí trong mắt không ít Nghiêm đảng, cho dù Nghiêm Sơn Ngao thất thế thì cũng không sao.
Nghiêm đảng vẫn còn đó, chỉ cần cho bọn họ thêm thời gian, bọn họ vẫn có thể một lần nữa tập hợp lực lượng để đối phó bệ hạ.
Nhưng mọi thứ xảy ra quá đột ngột, chỉ trong một đêm.
Thiên hạ Đại Chu, thật sự sắp đổi trời rồi.
P/s: Để tạ lỗi vì sự cố nhầm chương trước đó, đồng thời chào đón arc mới, ad xin mở miễn phí chương 607. Mong các đạo hữu nhiệt tình ủng hộ team. Đa tạ!