Đại Minh Tiểu Học Sinh(FULL)

Chương 32. Dê vào miệng cọp (Hạ)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngoại Đông khóa viện nằm ở góc Đông Nam hẻo lánh nhất của trạch viện nhà Từ Chỉ huy, nơi này dựng tạm bợ mấy gian phòng, một nửa cho hạ nhân ở, một nửa dùng để chứa đồ linh tinh.

Chu thị dẫn Tần Đức Uy vào một gian phòng hướng Bắc, chỉ thấy bên trong bụi phủ dày đặc, đồ đạc vứt lung tung bừa bãi. Dưới cửa sổ vứt một chiếc giường gỗ hỏng.

Tần Đức Uy nhìn mà cau mày, nhưng nhớ tới thân phận chạy nạn của mình, không có quyền lựa chọn.

Cũng không biết sau khi thúc phụ trở về xử lý sự việc thế nào, Đổng bổ đầu kia sẽ phản ứng ra sao.

Chu thị chỉ giúp con trai lau sạch chiếc giường gỗ, sau đó vỗ tay nói: "Từ nay con tạm thời ở đây, đợi mẹ đi tìm cái chăn tới."

Tần Đức Uy quét mắt nhìn những chỗ khác, vẫn bụi bặm mù mịt, quá bẩn quá loạn, nhìn mà khó chịu, không khỏi đưa ánh mắt cầu cứu về phía mẹ ruột.

Chu thị ân cần dạy bảo: "Mấy chỗ đó con tự mình từ từ quét dọn, coi như là luyện tập! Sau này tìm được chủ nhân, không thể thiếu chuyện tay chân nhanh nhẹn, thường xuyên làm những việc quét tước này, luyện tập từ bây giờ cũng không tệ!"

Tần Đức Uy cúi đầu nhìn đôi tay trói gà không chặt, không còn gì để nói, chỉ có thể cảm thán một tiếng: Đúng là mẹ ruột!

Không phải mẹ ruột thì ai có thể giúp ngươi tính toán chi li đến thế?

Chu thị phải lo liệu việc nhà, không thể ở lại với con trai mãi, xoay người định quay về nội trạch, Tần Đức Uy tiễn mẹ ra đến cửa khóa viện.

Chợt thấy từ ngoài cổng lớn phủ đệ có hai người đi vào, là một nam một nữ, tuổi tác đều không lớn.

Nam trạc tuổi y, không tuấn tú bằng y, mặc áo dài tay chẽn, làm bằng lụa thượng hạng, rõ ràng là công tử trong phủ.

Nữ lớn hơn chừng hai tuổi, xách một cái tay nải vải, dung mạo tú lệ, đi theo sau nam tử nửa bước, hẳn là tỳ nữ.

"Tam ca nhi!" Chu thị chào hỏi tiểu công tử.

Vị tiểu công tử kia đi tới hành lễ với Chu thị nói: "Đại nương sao lại ở đây?"

Vừa nghe cách xưng hô này, Tần Đức Uy liền hiểu, người này chắc chắn là vị huynh đệ cùng sữa, Tam công tử Từ Thế An của nhà Từ Chỉ huy. Năm xưa mẹ vào Từ phủ làm nhũ mẫu chính là cho hắn bú.

Nhắc tới từ huynh đệ cùng sữa, Tần Đức Uy không khỏi suy nghĩ miên man.

Ai hiểu biết chút lịch sử đều biết, cặp huynh đệ cùng sữa nổi tiếng nhất triều Gia Tĩnh chính là Cẩm Y Vệ Đại đô đốc Lục Bính và vị Hoàng đế mà cái tên không thể nói ra kia.

Nhìn huynh đệ cùng sữa nhà người ta, lại nhìn huynh đệ cùng sữa nhà mình, người với người đúng là không thể so sánh, Tần Đức Uy cảm thán một tiếng.

Hai huynh đệ cùng sữa đây là lần đầu tiên chính thức gặp mặt, quan hệ còn rất xa lạ, tính cách cũng không phải kiểu vừa gặp đã thân, cho nên cũng không có mấy chuyện để nói.

Cuối cùng Tam công tử Từ Thế An tỏ vẻ thân thiện một chút với Tần Đức Uy, sau đó cáo từ về nội trạch. Tỳ nữ tú lệ xách tay nải đi theo sát từng bước, chỉ là nhìn Tần Đức Uy thật sâu vài lần.

Tần Đức Uy không để ý lắm, với tướng mạo này của y, thu hút người khác nhìn vài lần là quá bình thường.

Chu thị giải thích một câu: "Tam ca nhi mỗi ngày đều phải tới tộc học lên lớp, Liễu Nguyệt cô nương vẫn luôn đi theo nó."

Trong lòng Tần Đức Uy thầm nói, không phải bảo là nhà đại hộ vì đảm bảo sức khỏe cho các công tử ca, đều không cho phép tỳ nữ xinh đẹp hầu hạ sát bên người thiếu niên công tử sao?

Hơn nữa đi học lại dùng tỳ nữ bầu bạn chứ không phải thư đồng, không hổ là nhà quan võ, không câu nệ lễ pháp.

Buổi tối, sau khi Tần Đức Uy ăn xong cơm mẹ đưa tới, nằm trằn trọc mất ngủ. Y đang suy nghĩ một vấn đề rất quan trọng.

Muốn cải tạo một người, phải bắt đầu từ tư tưởng, nên làm thế nào để thay đổi suy nghĩ và quan niệm của mẹ đây?

Nếu không mẫu thân đại nhân lúc nào cũng nhớ thương chuyện bán mình đi, giống như thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu vậy.

Bỗng nhiên có người gõ cửa sổ, sau đó nghe thấy một giọng nói mềm mại: "Tần gia tiểu ca có đó không?"

Tần Đức Uy ngẩn người, tối lửa tắt đèn thế này, là ai tới tìm mình? Còn là nữ?

Y từ trên giường gỗ nhỏm dậy, mở cửa phòng, nương theo ánh trăng liền nhìn thấy bên ngoài có một thiếu nữ đang đứng. Không phải ai khác, chính là tỳ nữ tú lệ ban ngày từng gặp, đi bên cạnh Tam công tử Từ gia, hình như tên là Liễu Nguyệt.

Nha hoàn xinh đẹp một mình đến thăm đêm, kịch bản này quen quá! Tần Đức Uy cũng không biết mình có nên mong chờ điều gì đó hay không.

Chỉ thấy tỳ nữ này vào phòng xong liền vái chào, nói rõ mục đích: "Nô gia là Liễu Nguyệt, phụng mệnh Tam gia đến đưa chút điểm tâm cho tiểu ca."

Được rồi, không cần mong chờ gì nữa, hóa ra chỉ là huynh đệ cùng sữa tỏ chút lòng thành tặng đồ, Tần Đức Uy gật đầu nói: "Đa tạ Tam gia!"

Tần Đức Uy đưa tay ra, đang định nhận lấy thì đột nhiên Liễu Nguyệt gào lên một tiếng chói tai, hộp đồ ăn trên tay rơi thẳng xuống đất.

Sau đó lại thấy tiểu tỳ nữ này nhanh chóng giật phanh vạt áo trước ngực, để lộ ra một chút màu trắng, rồi lại dùng tay che chặt, y phục xộc xệch, thần thái kinh hoảng nhìn Tần Đức Uy.

Tần Đức Uy vẫn đang đưa tay ra, trợn mắt há hốc mồm: Cô cũng tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật Đại học Thanh Hoa à?

Phía trước có nhắc tới, trong Đông khóa viện còn một nửa phòng có hạ nhân khác ở, nghe thấy tiếng hét thất thanh, lập tức có hai người chạy ra xem tình hình.

Liễu Nguyệt lùi ra cửa phòng, gào lên với Tần Đức Uy: "Ngươi đừng qua đây!"

Hai người kia nhìn thấy cảnh này, lập tức nổi giận, quát lớn: "Ở đâu ra thằng nhãi vô lễ, to gan dám làm nhục Liễu Nguyệt cô nương!"

Tần Đức Uy thu tay lại, tiếp tục trợn mắt há hốc mồm: Đây lại là tình huống gì?

Liễu Nguyệt trong vẻ thê lương lại mang theo vài phần lương thiện, khuyên nhủ hai người kia: "Các ca ca ngàn vạn lần đừng động thủ, hắn là con trai của Chu đại nương, đừng vì nô gia mà tổn thương hòa khí."

Tần Đức Uy hít sâu một hơi khí lạnh, vẫn đang trợn mắt há hốc mồm: Trà xanh thứ thiệt!

Nghe nói là con trai Chu đại nương, hai người kia cũng không tiện động thủ, một người trong đó xoay người chạy về hậu trạch báo tin.

Không bao lâu sau, Chu thị chạy tới trước tiên, ánh mắt quét qua quét lại giữa Tần Đức Uy và Liễu Nguyệt vài lần, sắc mặt âm tình bất định.

Liễu Nguyệt dường như sợ Chu thị tức giận, làm ra vẻ khuyên can nói: "Đều là lỗi của nô gia, Chu đại nương đừng trách cứ tiểu ca, kẻo mẹ con sinh oán."

Tần Đức Uy nhìn mẹ, rất vô tội dang hai tay.

Liên quan đến con trai mình, Chu thị cũng không biết xử lý sao, để tránh hiềm nghi đến hỏi cũng không dám hỏi, chỉ có thể chờ đợi.

Lại qua một lúc, chỉ thấy Từ phu nhân được hai tỳ nữ tháp tùng đi tới.

"Rốt cuộc là thế nào? Đang yên đang lành một buổi tối cũng không được yên ổn!" Từ phu nhân cau mày hỏi.

Liễu Nguyệt cô nương "bịch" một tiếng quỳ xuống, phục người trước mặt Từ phu nhân, nghẹn ngào nói: "Là nô tỳ không tốt, kinh động đến Lão chủ mẫu!

Tần gia tiểu ca chỉ là nhất thời hồ đồ, cũng trách nô tỳ không hiểu chuyện, không nên la toáng lên, nếu không đâu đến nỗi kinh động Lão chủ mẫu!"

Từ phu nhân tặc lưỡi, đám người hầu này thật khiến người ta không bớt lo!

Liễu Nguyệt là con gái của tùy tùng thân cận chồng bà, Tần Đức Uy là con trai của Chu đại nương quản sự tâm phúc của bà, cũng không biết là làm cái trò gì!

"Nhìn đứa con trai tốt của ngươi này!" Từ phu nhân không nhịn được oán trách Chu thị.

Liễu Nguyệt lại lết đầu gối lên phía trước một bước, khổ sở cầu xin: "Đều là người một nhà, khẩn cầu Lão chủ mẫu đừng trách phạt Tần gia tiểu ca, tránh để mất hòa khí, bản ý của nô tỳ cũng không nhất định phải như thế."

Chu thị thấy Tần Đức Uy đến giờ vẫn không nói một lời, mặc cho con tiện tỳ kia tác yêu tác quái, thầm nghĩ con trai mình có phải bị ngốc rồi không?

Thực sự nhịn không được, bà liền quát Tần Đức Uy: "Con nói xem thế nào?"

---