Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hôm nay Tần Đức Uy trải qua có hơi mệt, ban ngày giày vò, buổi tối cũng giày vò. Trở lại trên giường, ngả đầu liền ngủ mất, hoàn toàn không lạ giường.
Sáng sớm hôm sau, còn chưa ngủ đủ giấc mở mắt ra, Chu thị đã xông vào, cưỡng ép vỗ Tần Đức Uy tỉnh dậy rồi kéo dậy.
Trong lúc mắt nhắm mắt mở, trong tay Tần Đức Uy có thêm một cái tay nải vải, chính là cái tay nải hôm qua nhìn thấy Liễu Nguyệt xách theo.
"Đừng lười biếng nữa, hôm nay đi cùng Tam ca nhi đọc sách đi!" Chu thị hưng phấn nói: "Giúp cầm đồ cho cẩn thận!"
Tần Đức Uy bất mãn lầm bầm nói: "Con cũng không phải hạ nhân Từ gia, xách túi cho hắn làm chi?"
"Từ gia cho con ăn ở miễn phí, con bỏ chút sức lực thì sao nào? Đây chẳng lẽ không phải lễ nghĩa?" Chu thị phản bác khiến Tần Đức Uy cứng họng, y chỉ có thể nhận lấy tay nải cầm lấy.
Ít nhất cũng không coi là chuyện xấu đi, Tần Đức Uy tự an ủi, có thể hưởng sái tộc học Từ gia cũng không tệ, bản thân mình chẳng phải cũng muốn đọc sách sao.
Không tốn tiền, được học ké miễn phí, rất tốt!
Xách túi đứng bên trong cổng lớn, đợi thêm một lúc, mới thấy huynh đệ cùng sữa lắc lư từ sau cửa nhị môn đi ra.
Hai người chào hỏi nhau một tiếng, cùng nhau ra khỏi cổng lớn.
Đi trên đường, Tần Đức Uy nhịn không được liền hỏi: "Vì sao huynh không để Liễu Nguyệt cô nương tiếp tục bồi độc?"
Từ Thế An trả lời rất thật thà: "Cho dù là sơn hào hải vị, từ sáng đến tối bắt ngươi ăn, ngươi có ngán không?"
Tần Đức Uy cạn lời, nhưng đây quả thực là tâm thái bình thường của công tử ca nhà đại hộ, tỳ nữ xinh đẹp cũng chỉ là một món đồ vật mà thôi, chán rồi thì tạm thời bỏ xuống.
Lại đi theo một đoạn, Tần Đức Uy cảm thấy không đúng: "Tộc học xa thế này sao? Ta nghe nói cũng không phải hướng này."
Từ Thế An trả lời: "Chúng ta đi cầu Bồ Câu ăn bát hoành thánh trước đã! Bên đó có một quán đặc biệt tươi ngon, đi muộn là bán hết đấy!"
Tần Đức Uy còn biết làm sao, chỉ có thể đi theo, dù sao y không có tiền, không sợ.
Mãi đến lúc này, Tần Đức Uy mới nhớ ra, hình như mình còn một món nợ tám lượng bạc chưa thu...
Đợi ăn xong hoành thánh rồi chạy tới tộc học, buổi sáng cũng sắp trưa rồi.
Lúc này tiên sinh tộc học còn chưa giảng bài, đang ngồi ở cửa học đường đọc sách, bên tay còn đặt một cái thước, rõ ràng là chuẩn bị chặn đường học sinh đến muộn.
Tần Đức Uy hơi thấp thỏm lo âu, nghe nói có mấy vị công tử thiếu gia phạm lỗi ở học đường, đều là thư đồng bị đánh thay. Từ Thế An này chỉ định mình làm bồi độc, sẽ không phải là đánh cái chủ ý này chứ?
Hai người đi tới cửa học đường, vị tiên sinh tộc học chừng ba mươi tuổi này ngẩng đầu lên, vừa cầm thước lên, vừa định nói gì đó.
Từ Thế An lại cướp lời nói trước: "Bẩm báo Tăng tiên sinh, hôm nay con đổi bồi độc!" Sau đó lại chỉ vào Tần Đức Uy nói: "Đây là con trai Chu đại nương nhà con!"
Tăng tiên sinh nghe thấy Từ Thế An giới thiệu, nhìn Tần Đức Uy vài lần, do dự một chút, rồi lại đặt thước xuống.
Từ Thế An túm lấy Tần Đức Uy đang làm quen hoàn cảnh lạ lẫm, xuyên qua cửa ải Tăng tiên sinh này, nhanh chóng lẻn vào học đường.
Lúc đi ngang qua người Tăng tiên sinh, Tần Đức Uy lơ đãng liếc thấy bìa cuốn sách trên tay Tăng tiên sinh, bên trên viết bốn chữ to tên sách -- Vũ Kinh Tổng Yếu.
Tâm thần Tần Đức Uy hoảng hốt một hồi, đây là một cái tộc học đứng đắn sao? Tiên sinh dạy học vậy mà đang xem tác phẩm quân sự, đừng là trường võ học đấy chứ?
Nhịn không được lại hỏi Từ Thế An: "Tộc học Từ gia các người rốt cuộc học cái gì?"
Từ Thế An rất kinh ngạc với câu hỏi này, vẫn trả lời: "Học đường còn có thể học cái gì? Chẳng qua là Tứ thư Ngũ kinh các loại."
Tần Đức Uy chỉ ra cửa nói: "Vậy sao Tăng tiên sinh lại xem sách võ?"
Từ Thế An cười nói: "Đó chỉ là sở thích cá nhân của Tăng tiên sinh, ông ấy còn thường xuyên đi Kinh Vệ Võ Học ở phố bên cạnh luận bàn nữa!"
Tần Đức Uy không biết nên đánh giá hành vi này thế nào, chỉ có thể nói vị tiên sinh dạy học này quá không đứng đắn.
Đang nói chuyện, phía cửa đột nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết, Tần Đức Uy quay đầu nhìn lại, hóa ra phía sau còn có người đến muộn, đang bị Tăng tiên sinh đè ra đánh tơi bời.
"Tại sao vừa rồi không đánh chúng ta?" Tần Đức Uy có một thắc mắc phát ra từ nội tâm, đã nảy sinh được nửa ngày rồi.
Trên mặt Từ Thế An lộ ra vẻ cực kỳ mờ ám, chỉ "hề hề hề" cười mà không nói.
Tần Đức Uy bất mãn nói: "Huynh còn úp mở nữa, ta sẽ đi trực tiếp hỏi Tăng tiên sinh đấy."
Từ Thế An vội vàng ghé đầu lại, thần bí thì thầm: "Tăng tiên sinh thích Chu đại nương, đã mấy năm rồi."
Huynh ngay cả loại chuyện nam nữ này cũng biết? Tần Đức Uy liếc xéo huynh đệ cùng sữa một cái, xem ra huynh cũng không phải thằng ngốc chưa khai khiếu, hôm qua thật sự là lo lắng nửa ngày.
Khoan đã, nói là Chu đại nương? Tần Đức Uy đột nhiên phản ứng lại, Chu đại nương này chẳng phải là mẹ ruột mình sao!
Tần Đức Uy chợt kinh sợ, nhìn về phía Tăng tiên sinh vẫn đang đánh người ở cửa, quả nhiên không phải là một tiên sinh dạy học đứng đắn!
"Ông ấy quen biết thế nào?" Tần Đức Uy rất gian nan hỏi ra vấn đề này.
Từ Thế An cảm thấy phản ứng của Tần Đức Uy rất thú vị, tiếp tục biết gì nói nấy: "Mấy năm trước lúc tuổi ta còn nhỏ, đều là Chu đại nương đưa ta tới tộc học lên lớp, cho nên quen biết thân thiết với Tăng tiên sinh, chỉ là Chu đại nương chướng mắt ông ấy."
Tần Đức Uy muốn biết quá nhiều thứ, ngay sau đó lại hỏi: "Tăng tiên sinh này lại là tình huống gì?"
Từ Thế An vừa thưởng thức biểu cảm vặn vẹo của Tần Đức Uy, vừa vui vẻ trả lời: "Tăng tiên sinh không phải người bản địa chúng ta, là một tú tài nghèo khổ từ Dương Châu tới.
Cũng không có kế sinh nhai nào khác, ở tộc học chúng ta làm một tiên sinh dạy học, kiếm vài miếng cơm ăn. Nghe nói có trưởng bối trong tộc rất thưởng thức ông ấy, cho nên vị trí cũng coi như vững chắc."
Tuy Tần Đức Uy rất khát vọng có được công danh, Tú tài là thân phận y hằng mơ ước, nếu không cũng sẽ không tự xưng là tiểu học sinh.
Nhưng cũng không thể không thừa nhận, ở "kinh thành" như Nam Kinh, một tú tài bình thường không tiền không thế thật sự chẳng là cái gì.
Thế quan nhiều như chó, ô sa đầy đường đi, quan đái khắp nơi có... Câu này dùng để hình dung thành Nam Kinh một chút cũng không quá đáng.
Giống như Từ phu nhân hôm qua đã nói, quản sai Vệ Chỉ huy như nhà Từ Chỉ huy, cũng mới dám nói mình là gia đình trung đẳng.
Nghĩ tới tính cách mẹ ruột mình, lại nhìn tú tài nghèo nhà không một gian đất không một luống, quả thực có khả năng là không lọt mắt xanh...
Chuyện của người lớn, trẻ con đừng quản!
Nhìn nụ cười trêu tức của huynh đệ cùng sữa, Tần Đức Uy lại cảm thấy sâu sắc, mình có thể bị lợi dụng rồi. "Huynh bảo ta tới làm bồi độc, là đánh cái chủ ý này? Có thể giúp huynh bớt chút nỗi khổ da thịt?"
Từ Thế An cười "haha" nói lảng sang chuyện khác: "Ngươi nói xem ngày nào cũng ru rú trong học đường có gì thú vị, không đi muộn trốn học còn gì là vui thú. Sáng nay thử nghiệm một lần, quả nhiên Tăng tiên sinh nhìn ngươi với con mắt khác, vậy sau này..."
Tần Đức Uy đột nhiên nghĩ đến, có lẽ cũng có thể lợi dụng Tăng tiên sinh giúp mình một việc?
Tối qua y đã nghĩ ra một cách, nên thể hiện ra chỗ "thiên tài", sau đó để cho mẹ biết.
Như vậy mẹ sẽ nhìn thẳng vào vấn đề đọc sách cầu tiến của mình, chứ không phải đầy đầu toàn tâm tư bán con trai thế nào.
Nhưng cách này cần có người thích hợp phối hợp, Tăng tiên sinh hẳn là một công cụ người không tệ, ông ấy chắc chắn sẽ không từ chối giúp đỡ.
---