Đại Thừa Kỳ Mới Có Hệ Thống Nghịch Tập (Dịch)

Chương 26. Giang gia có công, nhưng công không chuộc được tội (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Lão tổ tông nói lúc trẻ ngài ấy ngông cuồng, không phân biệt được phải trái, từng gây rắc rối cho ngài. Giờ đây, mỗi lần nhớ lại, ngài ấy đều cảm thấy muôn phần hổ thẹn. Ngài ấy khao khát biết bao được đứng trước mặt ngài nói một câu xin lỗi. Nhưng thiên tư của lão tổ tông có hạn, sợ không sống nổi đến ngày gặp lại ngài, mà ngài thì dĩ thiên hạ vi công, đi ngang cửa nhà cũng không bước vào. Muốn gặp ngài một lần quả thực quá khó, quá khó a!"

"Trong lúc bị tâm ma dằn vặt, lão tổ tông đã không cẩn thận sa chân vào ma đạo, dùng phương thức đầu cơ trục lợi để kéo dài tuổi thọ!"

Giang tộc trưởng nước mắt nước mũi tèm lem, nói năng vô cùng chân thiết. Nhìn cái bộ dạng ấy, tưởng chừng như lão hận không thể móc cả tim gan ra cho Giang Ly xem. Đám người đứng xem cũng bị giọng điệu của Giang tộc trưởng làm cho lay động, cảm thấy việc Giang Nhất Tinh tu luyện ma đạo âu cũng có nỗi khổ tâm riêng, không phải là không thể thấu hiểu và tha thứ. Từ xưa đến nay việc công việc tư khó bề trọn vẹn, Giang Nhân Hoàng lấy muôn dân làm trọng, việc thiếu quan tâm đến gia tộc là điều khó tránh khỏi.

Thật đáng tiếc thay cho Giang Nhất Tinh, đến cả cơ hội nói một câu "xin lỗi" cũng không có.

Sắc mặt Viên Ngũ Hành trở nên kỳ quái, cảm thấy khung cảnh này dường như đã từng quen biết.

"Giang gia chúng ta vừa là hậu nhân của Giang Nhất Tinh lão tổ tông, vừa là hậu nhân của ngài. Có trưởng bối làm Nhân Hoàng, phận vãn bối chúng ta tuyệt đối không dám làm nhục danh tiếng của ngài. Ngoại trừ việc lão tổ tông lỡ bước sa chân vào ma đạo, chúng ta chưa từng làm bất cứ chuyện ác đức nào. Hơn thế nữa, Giang gia còn nỗ lực kết giao bằng hữu, mở rộng tài nguyên, dùng nhân mạch và của cải để trải đường xây thành, biến Thanh Thành thành một tòa thành trì khổng lồ. Điều này thì tất cả bách tính Thanh Thành đều rõ như ban ngày!"

Người dân Thanh Thành âm thầm gật đầu. Bọn họ từng nghe thế hệ trước kể lại, Thanh Thành có được quy mô như ngày nay, có mối liên hệ mật thiết với sự nỗ lực của Giang gia.

Thanh Thành trước đây tuy mang danh là "thành", nhưng thực chất chỉ miễn cưỡng chạm đến cái viền của thành trì mà thôi, đa số mọi người đều không công nhận nó. Suy cho cùng, làm gì có tòa thành nào mà ngay cả một vị tu sĩ Kim Đan cũng chẳng có?

Thời đó, người dân từ các nơi khác mỗi khi cãi vã với người Thanh Thành, đều chê bai bọn họ là đám dân quê mùa, thiếu giáo hóa.

Thế nhưng Thanh Thành hiện tại đã trở thành một tòa thành lớn có tiếng tăm trong toàn bộ Thiên Khánh phủ. Người Thanh Thành khi ra ngoài đều tự hào ngẩng cao đầu, ai thấy cũng phải khen một câu "Người Thanh Thành, lợi hại thật".

"Chúng ta tự xem mình như một phần của Nhân Hoàng Điện, luôn lấy tiêu chuẩn của Nhân Hoàng Điện để rèn giũa bản thân. Chỉ mong được Nhân Hoàng Điện, được ngài công nhận, rằng Giang gia chúng ta không hề làm mất mặt Nhân Hoàng Điện!"

"Giang Ly tổ tông, bất hiếu hậu nhân xin thay mặt Giang gia hỏi một câu, chúng ta có thể gia nhập Nhân Hoàng Điện được không?"

Giang tộc trưởng ngẩng đầu nhìn lên Giang Ly, ánh mắt tràn đầy khát vọng. Những người xung quanh cũng đang ngấm ngầm cổ vũ trong lòng, hận không thể giành chỗ của Giang Ly mà hô to một chữ "Được".

Giang Ly khẽ gật đầu, thản nhiên đáp: "Tưởng bở nhỉ."

"Nhân Hoàng Điện tôn thờ tổng cộng bảy mươi hai vị Nhân Hoàng tiền bối. Chẳng có một ai trong số bọn họ đem thế lực gia tộc nhét vào Nhân Hoàng Điện, chứ đừng nói đến việc cho phép cả một gia tộc gia nhập vào đó. Giang Ly ta tài đức gì mà lại dám đưa Giang gia vào Nhân Hoàng Điện?"

"Ngài chính là Nhân Hoàng cường đại nhất, ngài mở ra một tiền lệ thì ai dám ý kiến gì chứ." Giang tộc trưởng vội vàng nịnh nọt.

Người xung quanh ngầm gật đầu tán thành. Quả thực, Giang Nhân Hoàng mang thân phận cường giả mạnh nhất Cửu Châu nhưng lại không hề hống hách hay lộng quyền. Thậm chí có thể nói là ngài ấy an phận đến mức hơi thái quá. Đừng nói đến tu sĩ Độ Kiếp kỳ, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng có ối kẻ ngông cuồng hơn Giang Nhân Hoàng gấp vạn lần. Ba cái thứ luật pháp hay tập tục, bọn hắn muốn chà đạp là chà đạp. Nào là cướp dâu ngay trong ngày cưới, nào là điên cuồng cướp bóc sau khi kết thúc buổi đấu giá, rồi trơ tráo rêu rao đó là đặc quyền của kẻ mạnh.

Nếu Giang Nhân Hoàng thực sự muốn kéo Giang gia vào Nhân Hoàng Điện, e rằng dân chúng cũng chỉ cười xòa cho qua, sẽ chẳng có ai lên tiếng phản đối.

Không biết kẻ nào trong đám đông bỗng gào lên: "Giang Nhân Hoàng, người của Giang gia không phải ai cũng là kẻ xấu đâu!"

Một hòn đá ném xuống kích khởi ngàn lớp sóng. Đám đông bắt đầu nhao nhao hô hào "Giang gia gia nhập Nhân Hoàng Điện", đặc biệt là người Thanh Thành, hét to nhất.

Những bậc phụ mẫu mất đi hài tử thì kịch liệt phản đối, nhưng tiếng nói của bọn họ vào khoảnh khắc này lại quá đỗi nhỏ bé.