Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trương Khổng Hổ chiến đấu đến sảng khoái đầm đìa mồ hôi. Huyết mạch Vu tộc trong người gã kích phát đến cực hạn. Bức hình xăm Mười Hai Tổ Vu trên lưng khẽ tỏa sáng, mang theo luồng khí tức cổ xưa dày đặc ập thẳng vào mặt.

Trên trời tinh hà lấp lánh, vô vàn ánh sao trút xuống tắm đẫm cơ thể Mộng Giang Hoàng, khiến cho mỗi cú đấm hắn ta tung ra đều tựa như thiên thạch rơi rụng, nện cho Trương Khổng Hổ đau nhói.

Ngụy Hoàng tay cầm ngọc tỷ truyền quốc, tám chữ triện "Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương" in rành rành giữa thinh không, oai nghiêm tựa ý trời giáng thế, che khuất bầu trời, hô phong hoán vũ.

"Mỹ nhân chỉ xứng đáng để kẻ mạnh sở hữu!" Trương Khổng Hổ gầm thét.

"Kẻ thô lỗ cút ngay đi!" Ngụy Hoàng rống to.

"Nơi đây là Mộng Giang Hoàng triều, các ngươi đều phải nghe lời ta!" Mộng Giang Hoàng không cam lòng tỏ ra yếu thế.

"Tất cả bình tĩnh lại cho ta."

Giang Ly đột ngột xuất hiện ngay trên đỉnh đầu ba kẻ này. Hắn vung một tát, vùi luôn ba tên mất trí kia cắm thẳng xuống lòng đất.

Hình xăm Mười Hai Tổ Vu tối sầm lại. Ánh sao rút sạch vào biển tinh hà. Tám chữ "Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương" bị xóa sạch không còn một dấu vết.

Bọn ba người phí mất nửa ngày trời mới lồm cồm bò lên khỏi những cái hố hình người thủng lỗ chỗ.

"Giang ca à, ngươi xuống tay hơi bị ác đấy, suýt chút nữa đập nát bộ xương cốt của ta rồi." Trương Khổng Hổ cười ngô nghê, cái tát này của Giang Ly quả nhiên đã đánh thức gã.

Giang Ly chẳng nể mặt mày mà mắng: "Cũng may các ngươi vẫn còn sót lại chút thần trí, biết giao chiến không được lan đến người khác nên mới bay lên không trung. Các ngươi mà dám giao chiến ngay giữa quốc đô, ta sẽ tát một cái tiễn thẳng các ngươi xuống địa phủ!"

Trương Khổng Hổ chẳng dám hó hé lời nào, chỉ đành cười ngốc nghếch.

Lúc này mở miệng nói chữ nào là sai chữ đó.

Trương Khổng Hổ gã tự xưng là Đệ nhất nhân dưới Độ Kiếp kỳ, kể cả có là đại năng Độ Kiếp thì gã cũng có gan làm một trận sòng phẳng. Thế nhưng đối mặt với Giang Ly, gã tuyệt đối không dám nói câu "chúng ta so tài một phen đi".

Một cái tát đã khiến hình xăm Mười Hai Tổ Vu kiêu ngạo nhất của mình lu mờ ảm đạm, nếu thêm một tát nữa chắc gã thật sự bị đánh thành không sờ thấy não luôn.

"Giang Nhân Hoàng."

"Giang Nhân Hoàng."

Mộng Giang Hoàng và Ngụy Hoàng vừa thấy Giang Ly, cứ như quên béng cái tát ban nãy, vội vã hành lễ. Giang Ly cũng khách khí đáp lễ.

"Liệu có thể cho ta diện kiến vị kỳ nữ kia một lát được chăng?"

"Giang Nhân Hoàng, xin mời ngài." Giang Ly đưa ra yêu cầu, Mộng Giang Hoàng tự nhiên đố dám từ chối.

Trong hoàng cung chỉ còn là một mảng đổ nát, ngay cả chỗ đặt chân cũng khó tìm ra, nói chi tới mấy con đường ngõ nhỏ hay hồi lang.

Bốn người lơ lửng cách mặt đất ba trượng, bay về phía ngôi nhà vàng. Mộng Giang Hoàng liếc nhìn hoàng cung tang thương của mình, lại còn do chính tay mình gây ra, bất giác cảm thán: "Sắc đẹp hại ta rồi!"

"Có được bậc tuyệt thế mỹ nhân như vậy, đừng nói là hủy hoại một tòa hoàng cung, dẫu có xây lại mười lần rồi lại hủy đi mười lần ta cũng bằng lòng." Ngụy Hoàng lắc lư đầu, dáng vẻ bất cần.

"Đồ bạo chúa!"

"Đồ hôn quân!"

Hai vị quốc quân mắng mỏ nhau, lại có dấu hiệu sắp đánh lộn. Giang Ly khẽ ho nhẹ một tiếng, hai gã nọ mới chịu an phận.

Nhà vàng xa hoa lộng lẫy, là thứ bậc nhất mà Giang Ly từng thấy. Bên ngoài dùng gạch vàng công đức xây lên, bên trong trải kín linh thạch cực phẩm làm nền. Mấy chục kiện linh bảo sáng ngời khảm nạm trên vách tường, suối vàng tuôn trào, sen xanh cắm rễ.

Giang Ly nghi ngờ Mộng Giang Hoàng đã dọn sạch sành sanh quốc khố để đắp đếm cho cái nhà vàng này rồi.

Nhan sắc khiến con người ta phát điên, chẳng gì sánh bằng việc này.

Vị mỹ nhân hồng y tĩnh lặng ngủ say trên chiếc giường dát vàng. Thân hình kiều diễm bé nhỏ hơi cuộn mình lại, đôi môi anh đào khẽ mở rồi lại khép, tựa như một con mèo nhỏ đang say giấc nồng, đáng yêu vô cùng.

Ngũ quan của thiếu nữ ấy tinh xảo vô ngần, nhan sắc như không thuộc về cõi nhân gian. Chiếc cổ thiên nga trắng như tuyết thanh mảnh thon dài, đường cong cơ thể vô cùng rung động lòng người. Đôi bàn chân ngọc ngà lung linh khéo léo, khơi dậy khao khát được vuốt ve nâng niu.

Ngay khoảnh khắc Giang Ly nhìn thấy người này, tâm cảnh xưa nay phẳng lặng như gương của hắn cũng có chút dao động.

Hắn từng gặp người này rồi! Nói chính xác thì là từng thấy qua chân dung!

Bức họa ấy được vẽ bằng loại giấy mực phàm tục rẽ rúng, thế mà lại bị liệt vào danh sách cấm vật. Lý do duy nhất chính là vì bóng hình người phụ nữ trong tranh đó!

Một nữ nhân lẽ ra đã phải chết từ lâu!

"Mỹ nhân thường xuyên ngủ say. Ta dẫn nàng ấy đến nhà vàng ba năm, nàng ấy liền ngủ suốt ba năm, trong khoảng thời gian đó rất hiếm khi tỉnh dậy. Kể cả bên ngoài động tĩnh có cực kỳ lớn, nàng ấy cũng không bị đánh thức đâu." Mộng Giang Hoàng giải thích, nhược bằng không bọn họ cũng đố dám lôi nhau ra tạo tiếng vang lớn như độ lôi kiếp như vậy.