Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Từ sau khi ẩn cư tại Hồng Trần Tịnh Thổ, Hồng Trần tiên tử bèn không gặp khách nữa. Tuy nhiên, dung mạo tuyệt thế của nàng đã kịp được các họa sư lưu lại, những bức họa này cũng trở thành báu vật khiến vô số kẻ tranh đoạt mẻ đầu sứt trán.
Cuối cùng, dưới sự đề xướng của một số bậc trí giả, toàn bộ bức họa về Hồng Trần tiên tử đều bị mang đi tiêu hủy. Hiện tại, có lẽ chỉ trong bảo khố của Hồng Trần Tịnh Thổ mới còn lưu giữ chân dung của vị tổ sư này.
Giang Ly tuy kinh thán trước nhan sắc tuyệt trần của Hồng Trần tiên tử, nhưng lại không hề thất hố. Điều này vốn chẳng thể chỉ dùng một câu "tu vi cao thâm" là có thể giải thích được, có điều chính bản thân hắn cũng chưa suy nghĩ thấu đáo nguyên do trong đó.
"Giang mỗ chỉ là người ngoài, vốn không tiện chiêm ngưỡng di dung của tổ sư quý tông. Xin phiền hai vị đích thân vào lăng mộ xem xét tiên thể của ngài ấy có còn an vị hay không."
"Giang Nhân Hoàng nói gì vậy, kể từ lúc ngài cứu sống tiên thụ, ngài đã là ân nhân của Hồng Trần Tịnh Thổ chúng ta. Ân nhân thì sao có thể coi là người ngoài được cơ chứ."
Giang Ly khuyên không nổi Tịnh Tâm thánh nữ, đành theo chân các nàng đi tới nơi đặt tiên thể của vị tổ sư.
Mộ thất của Hồng Trần tiên tử cực kỳ mộc mạc, hoàn toàn không có bất kỳ đồ trang trí nào. Trong căn phòng trống trải, chỉ có duy nhất một khối thủy tinh cao cỡ đầu người được đặt ở chính giữa.
Khối thủy tinh trống rỗng, tiên thể đã không cánh mà bay.
"Để đề phòng tiên thể bị kẻ khác đánh cắp, tổ sư đã đích thân lưu lại phong ấn bên ngoài khối thủy tinh, chỉ có ngài ấy mới mở ra được. Chắc chắn tổ sư sau khi phục sinh đã tự mình rời đi!" Tịnh Tâm thánh nữ nhanh chóng đưa ra phán đoán, "Có điều hiện tại không rõ trạng thái của tổ sư ra sao, đã hoàn toàn khôi phục ký ức, hay chỉ đang hành động theo bản năng."
"Quả nhiên, người trong lầu vàng chính là tổ sư của các ngươi!" Tuy trong lòng sớm có suy đoán, nhưng khi tận mắt chứng kiến chuyện người chết sống lại, Giang Ly vẫn không khỏi khẽ giật mình.
"Tịnh Tâm, ngươi cùng Giang Nhân Hoàng mau chóng đến chỗ Mộng Giang Hoàng xem xét tình hình đi!" Thanh Dục đạo cô lập tức lên tiếng. Nàng biết rõ đây cũng là điều mà Tịnh Tâm thánh nữ đang nghĩ tới, nhưng không thể lúc nào cũng để thánh nữ tự mình quyết định được, nếu không thì thể diện của vị chưởng giáo như nàng biết để vào đâu?
Mộng Giang Hoàng triều nằm ngay sát Hồng Trần Tịnh Thổ, nếu không thì lúc Hồng Trần tiên tử xuống núi, Mộng Giang Hoàng đang trong chuyến đi săn ở phía tây cũng chẳng thể nào tình cờ gặp được.
Hai người rất nhanh đã nhìn thấy vị nữ tử áo đỏ đang chìm trong giấc mộng nơi lầu vàng.
"Quả thực là Hồng Trần tổ sư!"
Vừa gặp mặt, Tịnh Tâm thánh nữ lập tức cảm nhận được sự thân thiết nảy sinh từ máu mủ ruột rà với vị nữ tử áo đỏ kia. Nếu không thì dù có là nữ nhi, nàng cũng khó lòng chống đỡ nổi sức mị hoặc của Hồng Trần tiên tử.
Mỹ nhân ở Hồng Trần Tịnh Thổ đếm không xuể, thế hệ nào cũng xuất chúng, bởi lẽ đệ tử của tông môn có hai nguồn gốc chính.
Thứ nhất là do các bậc sư trưởng khi xuống núi du hành, vừa mắt vị thiếu nữ nào thì thu làm đồ đệ.
Thứ hai, Hồng Trần Tịnh Thổ trồng một cây tiên đào, nữ tử ăn đào tiên sẽ mang thai sinh nở, những hài nhi được sinh ra tự nhiên cũng trở thành đệ tử trong tông.
Hồng Trần tiên tử năm xưa cũng từng dùng qua loại đào tiên này.
Còn Tịnh Tâm thánh nữ tất nhiên là thuộc về trường hợp thứ hai.
"Vẻ đẹp của tổ sư quả nhiên không phải là thứ mà kẻ phàm tục như chúng ta có thể với tới."
Tịnh Tâm thánh nữ tuy luôn tự tin vào nhan sắc của bản thân, nhưng cũng chưa tự mãn đến mức dám sánh ngang với vị Hồng Trần tiên tử vạn cổ độc tôn này.
Nàng tự thấy bản thân cùng lắm cũng chỉ là mỹ nữ năm nghìn năm mới xuất hiện một lần mà thôi.
"Có điều tại sao tổ sư lại ngủ li bì như vậy, đến bao giờ ngài ấy mới tỉnh lại đây?"
"Chuyện này có lẽ Mộng Giang Hoàng sẽ rõ."
"Sự tình là như vậy đấy, vị nữ tử này chính là khai phái tổ sư của Hồng Trần Tịnh Thổ. Hiện tại chưa rõ là người chết sống lại hay nhục thân tự sinh ra linh trí mới. Nàng vẫn luôn chìm trong giấc ngủ, có lẽ vì sự chuyển đổi từ ranh giới tử sinh quá lớn nên cơ thể chưa kịp thích ứng. Thế nào, ngươi có biết cách đánh thức nàng dậy không?"
Cửu Châu đại lục dẫu chưa từng có tiền lệ người chết sống lại, nhưng trong các bản chép tay mà tiên nhân lưu truyền lại vẫn có ghi chép về tình huống này. Kẻ có thể phục sinh thường rơi vào hai khả năng: một là linh hồn đào thoát khỏi Địa phủ trở về dương gian; hai là linh hồn cội nguồn đã tan biến, nhưng nhục thân lại tự nảy sinh ý thức mới.