Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Chưởng giáo, cứu chúng ta với!"
Phía sau Huyền Ai đạo cô, hàng ngàn đệ tử đồng thanh gào khóc, tiếng khóc bi thương xé ruột xé gan, khiến người nghe không khỏi động lòng.
Thanh Dục đạo cô chẳng thể phân rõ là do Huyền Ai đạo cô nới lỏng quyền khống chế trong giây lát, hay chính ả ta cố tình điều khiển đệ tử kêu gào như vậy.
"Ngươi rốt cuộc muốn cái gì? Ngôi vị chưởng giáo ư? Ta cho ngươi, thứ gì cũng có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi buông tha cho những đệ tử này!" Thanh Dục đạo cô nghiến răng nghiến lợi nói. Tình thế ép người, nàng đành phải cúi đầu trước Huyền Ai đạo cô.
Khóe miệng nàng rỉ máu, đó là do tức giận hộc máu.
Huyền Ai đạo cô vung một chưởng đánh bay Thanh Dục đạo cô, khinh khỉnh nói: "Ngôi vị chưởng giáo sao? Trước đây ta rất khao khát, nhưng bây giờ à, ta chỉ muốn được kề cận bên cạnh Hồng Trần sư tổ."
"Giang Nhân Hoàng e là đã nhận ra điểm bất thường rồi. Ta cần khống chế hộ tông đại trận để cản bước Giang Nhân Hoàng và Tịnh Tâm sư điệt, thế nên hãy ngoan ngoãn giao hạch tâm đại trận ra đây."
"Giang Nhân Hoàng, Tịnh Tâm sư điệt, các ngươi đến muộn rồi." Huyền Ai đạo cô giẫm Thanh Dục đạo cô dưới lòng bàn chân, vẻ mặt đầy mỉa mai.
Hộ tông đại trận mở ra, tựa như một bong bóng khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ Hồng Trần Tịnh Thổ. Trông có vẻ mỏng manh dễ vỡ, nhưng thực chất lại kiên cố vô song. Hồng Trần Tịnh Thổ lập phái cả vạn năm, nổi danh nhờ sự thần bí và sắc đẹp tuyệt trần. Kẻ nhòm ngó mỹ sắc nhiều đếm không xuể, tông môn cũng từng trải qua vô số lần nguy cơ, thế nhưng tất cả đều phải dừng bước trước hộ tông đại trận. Từ trước đến nay chưa từng có ai đủ sức công phá được nó.
Huyền Ai đạo cô mảy may không lo lắng việc Giang Ly có thể đánh vỡ hộ tông đại trận. Đây chính là trận pháp mà Hồng Trần sư tổ mang từ Tiên giới xuống. Cho dù là tiên nhân bình thường dốc toàn lực tấn công, đại trận cũng chẳng thèm rung chuyển lấy một cái.
Ả không tin Giang Ly có thể phá vỡ nó! Hắn dẫu sao cũng chỉ là một kẻ mang nhục thể phàm thai ở cảnh giới Đại Thừa, đâu phải là chí tôn Tiên giới, làm sao có cửa so bì với đại trận của cõi tiên!
Tịnh Tâm thánh nữ tuy thường ngày hay vượt quyền tự quyết, nhưng nhìn thấy sư tôn bị người ta sỉ nhục như vậy, hai mắt nàng cũng đỏ ngầu, điên cuồng oanh kích hộ tông đại trận.
Tuyệt thế thanh liên xoay tròn rồi bung nở giữa hư không. Không gian gợn lên từng đợt sóng lăn tăn, tựa hồ chẳng thể gánh nổi sức nặng của đóa sen xanh. Tịnh Tâm thánh nữ vung tay chỉ tới trước, tuyệt thế thanh liên bèn hung hăng lao sầm vào đại trận, kéo theo không gian nứt vỡ rào rào.
Thấy hộ tông đại trận vẫn không sứt mẻ lấy một phân, lại có thêm mấy chục đóa thanh liên nở rộ giữa không trung, đồng loạt giáng xuống đại trận. Sóng nhiệt nổ tung dữ dội san phẳng cả một vùng lân cận, nhưng hộ tông đại trận vẫn sừng sững trơ trơ.
Giang Ly bước lên một bước, vỗ vỗ vai Tịnh Tâm thánh nữ đang thở hồng hộc.
"Để ta."
Hai chữ ngắn gọn mà toát lên sự tự tin tuyệt đối của Giang Ly.
Huyền Ai đạo cô như vừa nghe được một câu chuyện cười nực cười nhất thế gian, ngửa mặt cười lớn: "Giang Nhân Hoàng, ta kính trọng những cống hiến của ngươi cho Cửu Châu đại lục, cũng chẳng muốn làm nhục ngươi. Lùi lại đi, nếu không huyền thoại vô địch của ngươi sẽ tan tành ngay ngày hôm nay đấy!"
Giang Ly lờ tịt ả ta, chỉ đưa mắt nhìn Thanh Dục đạo cô đang bị giẫm dưới đất mà nói vọng tới: "Thanh Dục chưởng giáo, hôm nay ta cứu ngươi một mạng, ngươi cũng đừng mang lòng thù hận ta nữa, ân oán giữa chúng ta coi như xí xóa, thế nào?"
Còn chưa đợi Thanh Dục đạo cô thốt lên một chữ "được", Giang Ly đã vung nắm đấm nện thẳng xuống. Hộ tông đại trận vạn năm chưa từng sứt mẻ chợt vỡ toác như mặt kính, rồi nát vụn thành từng mảnh.
Huyền Ai đạo cô sợ hãi đến đờ đẫn cả người. Nhìn Giang Ly sánh vai cùng Tịnh Tâm thánh nữ từng bước tiến lại gần, ả vội vã chỉ tay về phía hơn ngàn đệ tử kia, thất thố gào thét: "Đừng qua đây! Những đệ tử này đều đã bị ta gieo Khống Tâm Cổ. Chỉ cần ta động niệm, tất cả bọn họ sẽ tự sát! Ngươi có ra tay nhanh đến mấy, liệu có nhanh hơn một ý niệm của ta không!"
Quả nhiên Giang Ly dừng bước. Hắn lẳng lặng nhìn ả, chậm rãi cất lời: "Ta quả thực không nắm chắc có thể nhanh hơn một ý niệm."
Huyền Ai đạo cô thở phào nhẹ nhõm, xem ra cái mạng nhỏ này tạm thời được giữ lại rồi. Ngay sau đó, trong lòng ả không khỏi trào dâng ý cười mỉa mai. Dù là Thanh Dục đạo cô ngạo mạn hay một Giang Nhân Hoàng oai phong một cõi, thì đến cuối cùng, chẳng phải cũng vì kiêng dè tính mạng của đám đệ tử Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần kia mà đành ngoan ngoãn nghe lời ả sao?
Trong mắt Huyền Ai đạo cô, điều này vô cùng nực cười.