Đại Thừa Kỳ Mới Có Hệ Thống Nghịch Tập (Dịch)

Chương 8. Giang Nhân Hoàng… có khả năng tu luyện ma đạo

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giang Ly đã hiểu rõ ngọn ngành. Giang gia vì muốn mượn oai hùm của hắn, nhưng lại không dám trực tiếp bịa đặt chuyện có quan hệ mật thiết, bèn tung ra những ám thị mập mờ để người ngoài tự hiểu lầm.

"Vừa rồi ngươi bảo chuyện mất tích trẻ con có liên quan đến Giang Nhân Hoàng, rốt cuộc là thế nào?"

Nụ cười trên mặt nam tử trung niên tắt ngấm, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Hắn ta không muốn nói nhiều với Giang Ly, thậm chí còn phóng ra uy áp của tu sĩ Kim Đan kỳ để ép Giang Ly phải biết khó mà lui. Trong mắt hắn, Giang Ly chẳng qua chỉ là một tiểu tử mới Luyện Khí được vài tầng.

Với thân phận trưởng bối Kim Đan, hắn thấy cần thiết phải khiến tên tiểu tử này chùn bước, tránh để vướng vào sự kiện nguy hiểm lần này.

"Đừng bàn luận chuyện này nữa, quá nguy hiểm đối với ngươi!"

Nào ngờ, Giang Ly lại khống chế tu vi ở mức Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, đồng dạng tỏa ra uy áp.

"Ta ngược lại rất muốn xem thử, rốt cuộc là có nguy hiểm gì."

"Nguyên... Nguyên Anh kỳ..."

Chuyện này rõ ràng có liên quan đến Giang Ly, mà nam tử trung niên kia lại đang hiểu lầm hắn. Nếu nói ra thân phận thật, chắc chắn đối phương sẽ không dám nói thật. Do đó, Giang Ly quyết định ngụy trang thành tu sĩ Nguyên Anh. Cảnh giới này không quá mạnh, nhưng vừa đủ để trấn áp gã nam tử trung niên này.

Nam tử trung niên vội vàng hành lễ: "Hóa ra là Nguyên Anh kỳ tiền bối, là Viên Ngũ Hành ta có mắt không tròng, không nhận ra chân nhân."

Mồ hôi lạnh của Viên Ngũ Hành túa ra ướt đẫm lưng. Ai mà ngờ được, gã thiếu niên đầy vẻ căm phẫn mà hắn tiện tay cản lại bên đường lại là một vị Nguyên Anh kỳ cơ chứ! Nhìn thì trẻ tuổi, nhưng biết đâu đối phương lại là một lão quái vật sống cả mấy trăm năm. Tuy hành động vừa rồi của hắn không tính là thất lễ, nhưng rủi thay vị tiền bối này hẹp hòi thì hỏng bét.

Trong mắt Viên Ngũ Hành, Nguyên Anh kỳ đã là đại tu sĩ cực kỳ lợi hại rồi. Cả Thanh Thành cũng chẳng có lấy mấy vị, ngay cả thành chủ Thanh Thành cũng chỉ mới đạt tới Nguyên Anh sơ kỳ mà thôi.

"Được rồi, ta không có ý trách tội ngươi. Bây giờ đã có thể kể chuyện trẻ con mất tích được chưa?" Giang Ly thu hồi uy áp, nhạt giọng hỏi.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Viên Ngũ Hành rốt cuộc cắn răng nói: "Tiền bối, ngài có thể đối thiên thề độc chuyện này sẽ không truyền ra ngoài được không?"

Con đường tu tiên vốn chú trọng thuận ứng thiên đạo, vì vậy việc thề độc với trời đất không phải chuyện nhỏ. Phần lớn tu sĩ đều tin rằng, nếu làm trái lời thề, hình phạt thốt ra lúc thề bồi chắc chắn sẽ ứng nghiệm.

Không chút do dự, Giang Ly giơ hai ngón tay lên, nghiêm nghị thề: "Ta đối thiên thề độc, những lời Viên Ngũ Hành sắp nói ra đây tuyệt đối sẽ không có người thứ ba biết được. Nếu làm trái lời, nguyện chịu thành tiên kiếp giáng phạt!"

Viên Ngũ Hành lập tức nổi lòng tôn kính. Đây chính là trừng phạt cực kỳ đáng sợ, lỡ làm trái lời thề sẽ phải đối mặt với kiếp nạn thành tiên, đối với tu sĩ Nguyên Anh mà nói thì mười phần chết chắc.

Đương nhiên, hắn nào biết Giang Ly còn đang cầu được độ thêm vài lần thành tiên kiếp cơ chứ.

"Tiền bối, mời ngài dời bước đến hàn xá một lát."

Viên Ngũ Hành mời Giang Ly về nhà, thuần thục giăng ra mấy lớp trận pháp. Ngẫm nghĩ một chút, hắn lại cắn răng bóp nát một miếng bảo ngọc, bày thêm một tầng trận pháp phòng ngự ngay cả tu sĩ Nguyên Anh cũng không thể thăm dò.

Pha một ấm trà ngon đã trân tàng từ lâu, Viên Ngũ Hành cung kính rót cho Giang Ly một chén trước, rồi mới tự rót cho mình.

"Chuyện này phải kể từ mười năm trước. Khi đó ta đã là Kim Đan đỉnh phong, chỉ cách Nguyên Anh kỳ đúng một tầng màng mỏng. Thế nhưng màng mỏng này khiến ta loay hoay suốt hai mươi năm trời vẫn không có chút manh mối nào. Vì không tìm được cách đột phá, ta đành phải đến Thanh Thành này để tìm kiếm linh cơ."

"Ta vừa đến Thanh Thành thì phát hiện có nhà mất con. Bản tính ta lại thích hành hiệp trượng nghĩa, bèn định vươn tay cứu giúp. Nào ngờ càng điều tra, ta càng phát hiện sự tình không hề đơn giản, thậm chí còn khiến người ta rợn tóc gáy. Đâu chỉ mới mất tích gần đây, mà suốt hơn hai trăm năm qua, Thanh Thành cùng mấy thành trì lân cận luôn không ngừng xảy ra nạn mất tích trẻ em, mà toàn là hài nhi chưa đầy một tuổi!"

"Sau đó ta lại nhận ra, thời điểm trẻ con biến mất vô cùng trùng khớp với lúc Giang gia tế tổ. Giang gia tế tổ càng thường xuyên, hài nhi biến mất càng nhiều. Vậy nên ta lén điều tra Giang gia, quả nhiên phát hiện chính bọn chúng đang trộm nít! Ta từng nghe lén cuộc trò chuyện giữa gia chủ Giang gia và thành chủ, Giang gia đã cấu kết với các đời thành chủ Thanh Thành để bưng bít vụ này. Lúc đầu, phủ Thanh Thành còn phái người giả vờ đi tìm, nhưng hai năm nay bọn chúng dứt khoát xé toạc mặt nạ, lấy cớ không đủ nhân thủ mà chẳng thèm tìm nữa! Thật là một lũ khốn khiếp!"

Nói tới đây, gân xanh trên trán Viên Ngũ Hành nổi lên bần bật, hắn dùng sức bóp nát bấy chén trà trong tay.

"Sau lưng Giang gia có Nhân Hoàng chống lưng. Nếu ta hấp tấp công bố chuyện này ra ngoài, kẻ xui xẻo không phải là Giang gia, mà là ta!"

"Phải tìm được bằng chứng xác thực rồi mới tung ra, có như vậy, dẫu Nhân Hoàng đích thân giá lâm cũng không thể che được miệng thế gian!"

Giang Ly trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Giang gia cần những hài nhi này để làm gì?"

"Cái này..." Viên Ngũ Hành bắt đầu ấp úng, "... Ta không rõ, có lẽ là dùng để luyện chế pháp khí."

Giang Ly xoáy sâu ánh mắt vào Viên Ngũ Hành, giọng điệu trở nên cực kỳ đanh thép: "Ngươi nói dối! Ngươi rốt cuộc đang sợ hãi điều gì!"

Bị nhìn chằm chằm, da đầu Viên Ngũ Hành tê rần: "Tiền bối, chuyện này thật sự không thể nói được, ai nói kẻ đó phải chết!"