Đám người chơi này so quỷ càng giống quỷ

Chương 58. Xin hãy giữ nụ cười thân thiện

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Đến sơn trang đó? Tôi không đi được.”

Trương Họa Bình biến sắc mặt, thẳng thừng từ chối.

Đám ma tu ẩn sâu trong dãy núi ngoài thành, hơn 100 năm trước đã diệt sạch các thôn làng, gia tộc lớn có truyền thống lâu đời ở đấy rồi cứ thế cắm rễ, hung hãn vô cùng.

Đã có không ít lữ khách, thương đội đi ngang qua đều bị chúng xuống tay độc ác.

Thế nhưng, chúng lại nắm trong tay mỏ pháp đồng lớn nhất khu vực này, một trong những huyết mạch kinh tế cốt lõi.

Hơn 80 năm trước, thành chủ hạ quyết tâm, hiệu triệu các gia tộc tu sĩ liên thủ vào núi diệt thổ phỉ, kết quả lại tổn thất nặng nề.

Nơi đây giờ đã thành một cấm địa mà ai nghe tên cũng phải hoảng sợ.

Lão chủ tiệm khuyên nhủ:

“Đám ma tu đó tuy ác, nhưng không ngu. Chúng sẽ không ra tay với thương nhân đến giao dịch, nếu không thì còn ai dám đến làm ăn nữa?”

“Trước đây các cửa hàng khác đã nhờ người đi mấy lần, đều bình an vô sự. Lần này đến lượt bên tôi cử người, cô giúp tôi một tay đi.”

Trương Họa Bình im lặng.

Giờ đang là cuối năm.

Nếu cô đoán không sai, đám ma tu kia sắp tế tổ, cầu xin tổ tông phù hộ nên mới bắt đầu mua sắm lớn.

Nghe đồn những năm trước đều là tế sống.

Cô thân chinh đến đây, lỡ như bị bắt đi làm vật tế thật thì sao…

Bị chôn sống làm thị nữ, thành tượng sống hầu hạ trong mộ cả đời đã là kết cục tốt đẹp rồi, lỡ chúng nó có sở thích biến thái gì đó thì…

“Ngồi xuống, chúng ta bàn bạc một chút.”

Lão chủ tiệm rót một tách trà, từ từ đẩy qua:

“Con gái cô còn phải đi học, nó đứng thứ ba ở thư viện, đúng là một mầm non tốt. Tiền thuê nhà cạnh thư viện, hương khói tăng hiệu quả học tập, giấy bút, thứ nào mà không cần tiền?”

Lão chủ tiệm khổ tâm khuyên lơn:

“Cô đấy, ngộ tính cực cao, nhưng lại là hạ phẩm linh căn, tư chất bị hạn chế, nếu không đã sớm lên Tứ Tạng cảnh rồi. Con gái cô không thể đi vào vết xe đổ của cô được, linh căn ít nhất phải từ trung phẩm trở lên, đúng chứ? Đây cũng là một khoản chi phí linh căn khổng lồ. Con bé mới năm tuổi, cũng nên chuẩn bị trước cho nó bảy tám năm là vừa.”

Từng lời của lão chủ tiệm như dao đâm thẳng vào tim cô.

Gánh nặng cuộc sống đè cô đến không thở nổi.

“Tài nguyên nhập môn cho con gái tôi, sắp đủ rồi.” Cô hít một hơi thật sâu.

“Vậy còn cô thì sao? Cô cũng phải tìm cách đột phá Tứ Tạng cảnh chứ?”

Lão chủ tiệm lại thở dài: “Tán tu chúng ta quanh năm suốt tháng bị thương, nội tạng trong người sớm đã tích tụ đầy ám thương. Một khi quá 80 tuổi, nội tạng hoàn toàn lão hóa, khí huyết không đủ, sẽ chẳng còn cơ hội nào để đột phá Tứ Tạng cảnh nữa.”

Trương Họa Bình lặng thinh.

Năm nay cô đã ngoài 40, là tu sĩ Ngũ Thể viên mãn, cực kỳ có tiếng trong giới tán tu.

Ngũ Thể cảnh đại viên mãn là một sự biến đổi về chất.

Bởi vì tu sĩ ở giai đoạn này, khi mặc chiến giáp bảo vệ ngực và bụng, chỉ để lộ đầu và tứ chi đã được tôi luyện, gần như không còn bất kỳ điểm yếu nào.

Ngay cả yêu thú Ngũ Thể viên mãn cùng cảnh giới cũng không thể đối đầu trực diện.

Đây chính là lợi thế của con người khi biết dùng hộ giáp, che đi những yếu huyệt chưa được rèn luyện. Ngươi đánh với ta kiểu gì?

Nhưng yêu thú cũng rất khôn.

Chúng không liều mạng mà quay đầu bỏ chạy, khiến việc săn giết rất khó khăn, cần phải giăng bẫy mai phục.

Vì vậy, săn yêu thú vẫn chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.

Lúc này, Ngũ Thể đại tuần hoàn đã hình thành, tuổi thọ trên lý thuyết có thể đạt đến 2000 năm.

Nhưng cũng chỉ là lý thuyết mà thôi.

Nếu không tu Tứ Tạng, nội tạng trong cơ thể sẽ dần lão hóa, khô héo.

Cuối cùng, khi nội tạng đã già cỗi chết đi, bụng sẽ thủng một lỗ lớn, phải dùng một loại pháp khí nhân tạo để lấp vào, liên tục tiêu hao Pháp tiền thì mới có thể sống đủ 2000 năm.

Nhưng đây lại là một nghịch lý.

Ngươi đến cả nội tạng cũng lão hóa chết đi, sống lay lắt như vậy, chiến lực đã sớm không còn ở thời kỳ đỉnh cao, căn bản không kiếm đủ tiền để duy trì mạng sống.

Nói cách khác, có thể liên tục chi trả một khoản Pháp tiền để sống lay lắt đủ 2000 năm, nhà cô chắc phải có điều kiện lắm?

Chỉ có thế gia, đại giáo, hào môn mới xa xỉ đến vậy.

Họ là những người thật sự có thể sống 800 năm ở Nhất Thể, và 2000 năm ở Ngũ Thể.

Còn những người khác?

Nghĩ thôi cũng đừng nghĩ nữa.

Tán tu tầng đáy, số khổ!

Đa số tu sĩ Ngũ Thể viên mãn để nửa đời sau không bị sống dở chết dở, đều sẽ chọn mạo hiểm đột phá Tứ Tạng cảnh vào thời kỳ đỉnh phong cuối cùng của mình. Không thành công thì chết.

Hiện tại, tuổi thọ trung bình của tu sĩ Ngũ Thể viên mãn chỉ vỏn vẹn 150 năm, một con số vô cùng nghiệt ngã.

Bởi vì cái cảnh giới dở dở ương ương này ngược lại càng khiến người ta không cam tâm, càng liều mạng hơn, thành ra chẳng có ai được chết già trên giường bệnh.

“Được, tôi sẽ làm thương nhân.”

Trương Họa Bình thở ra một hơi, ánh mắt kiên định: “Bất kể sơn trang đó có là đầm rồng hang hổ hay gì đi nữa, chuyến này tôi cũng phải xông vào một phen.”

Tu sĩ tranh đoạt, cũng là cùng trời tranh mệnh.

Sáng sớm hôm sau.

Bảy giờ.

Một vệt sáng trắng từ trận pháp truyền tống tan đi.

Trương Họa Bình xuất hiện cách cổng sơn trang không xa, lòng có chút bất an nhìn quanh.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho con gái, cô liền cắn răng bước vào trận pháp truyền tống.

Nơi này là một khu mỏ đã bị đào rỗng và bỏ hoang, bên ngoài là rừng cây xanh mướt, hoa cỏ um tùm.

“Chào mừng cô tới.”

Một lão già hiền từ hòa ái đứng bên cạnh trận pháp.

“Ngài là…” Trương Họa Bình có phần dè dặt.

Cô không nhìn ra được lão già trước mắt có hóa trang hay không, vì sau khi tu thành phần đầu, người ta có thể tùy ý điều khiển cơ mặt để thay đổi dung mạo.

Còn về tu vi, khi khí huyết ở tứ chi đã được thu liễm, cũng không thể nhìn ra được là mấy Thể cảnh.

Đương nhiên, tu vi không quan trọng.

“Trang chủ đang bế quan, ta phụ trách quản lý lần giao dịch này.” Lão quản sự nói.

Trương Họa Bình nghe vậy liền thở phào một hơi, cô sợ phải đối mặt trực tiếp với đám ma tu kia.

Mình là một tán tu đến giao dịch, đối phương cũng chỉ là một quản lý cấp trung phụ trách, cũng hợp lý.

Đối phương trông hiền từ hòa ái, có vẻ dễ nói chuyện, nhưng cũng không loại trừ khả năng là một con tiếu diện hổ.

Cô đành cắn răng lấy ra 30 Pháp tiền vừa kiếm được, lặng lẽ nhét vào tay áo đối phương, chắp tay nói: “Mong lão quản sự giúp đỡ.”

Ninh Tranh thiếu thốn đủ thứ tài nguyên, chỉ không thiếu tiền.

Nhưng hắn cũng biết nếu không nhận khoản tiền này, người ta sẽ không yên tâm.

“Chuyến này cô cứ yên tâm, các vị trang chủ đều đang bế quan.”

Lão quản sự nhận tiền, mỉm cười, dặn dò một câu: “Chỉ là, nô lệ và thợ rèn trong sơn trang chúng tôi, hành động có thể hơi kỳ quặc, cô đừng để tâm, bớt suy nghĩ, bớt hỏi han, bớt chú ý, chỉ cần làm tốt việc mua bán là được.”

Trương Họa Bình gật đầu: “Ta từ nhỏ đã vào nam ra bắc, cũng xem như có chút kiến thức, không cần lo lắng.”

Là một tán tu tầng đáy, loại ma tu hành vi quái đản bất thường nào mà cô chưa từng thấy.

Thậm chí còn nhiều lần chạy thoát từ tay hung quỷ.

Trong mắt cô, đám nô lệ bách tính, thợ rèn phàm nhân ở tầng lớp thấp nhất, cùng lắm là bị áp bức đến mức tinh thần thất thường, suy sụp, thần thái cực kỳ tồi tệ, chứ làm sao có thể quỷ dị hơn đám hung quỷ đỉnh cấp được?

Thứ đó mà đã gặp qua rồi mới thật sự là kinh hồn bạt vía.

Hồi đó cô từng vào một ngôi mộ cổ vô chủ, đi cùng người ta trộm mộ, xuống hầm, đào đồ tùy táng. Khi vào đến âm trạch của chủ mộ, cô đã nhìn thấy một tên đại kinh hoàng thời cổ đại đang ngồi đọc sách trên ghế bập bênh… Mấy chục người đồng hành đều chết sạch, chỉ mình cô chạy nhanh mới thoát.

“Xin ngài yên tâm, những gì không nên thấy, tôi tuyệt đối sẽ không thấy.”

Cô nở một nụ cười xã giao, chỉ muốn nhanh chóng giao dịch: “Xin hỏi, lô phôi pháp đồng lần này có bao nhiêu? Danh sách vật tư cần thu mua đã chuẩn bị xong chưa?”

Ninh Tranh gật đầu, đưa qua một tờ đơn đặt hàng: “Trước tiên mua một lô này, sau đó sẽ bàn đến giao dịch tiếp theo.”

Trước đây mỗi lần thu mua, Ninh Tranh đều có mặt, với thân phận nô lệ phụ trách vận chuyển hàng vào kho, mệt gần chết.

Hắn đương nhiên nắm rõ như lòng bàn tay những nhu yếu phẩm của sơn trang.

Lúc này, Trương Họa Bình vốn đã nghiên cứu kỹ tài liệu liên quan liếc qua tờ đơn, thở phào nhẹ nhõm: “Không khác gì so với những lần trước, mấy cửa hàng trong thành đã chuẩn bị xong, có thể vận chuyển đến bất cứ lúc nào.”

Rất nhanh, thùng lớn chứa 3000 Pháp tiền do Ninh Tranh cung cấp đã được khiêng đi.

Trong trận pháp truyền tống, Trương Họa Bình liên tục qua lại, từng thùng từng thùng hàng hóa được chuyển đến cổng sơn trang: yêu thú nuôi nhốt, linh thảo, đan dược.

3000 Pháp tiền đã là một khoản tiền mua sắm cực lớn.

Phải biết, một con yêu thú Ngũ Thể cảnh hoàn chỉnh cũng chỉ đáng giá vài chục Pháp tiền, một phôi pháp khí bán ra với giá 100~120 Pháp tiền, lợi nhuận trung bình mỗi thanh cũng chỉ có 30 Pháp tiền.

Phải bán được 100 thanh phôi pháp khí mới gom đủ số vốn này.

Lý do cần tu sĩ tu vi cao đến giao dịch chính là vì thể lực của họ đủ dồi dào, một người có thể hoàn thành toàn bộ quá trình: giao dịch, vận chuyển, nhận tiền, kiểm hàng.

Ninh Tranh cũng không mặc cả.

Giá cả của những vật tư thông thường này đã được thương lượng từ rất lâu rồi.

Lần nào cũng như vậy.

Không ai dám lừa lọc đám ma tu này, giá bán đã là giá vốn rồi.

Mãi cho đến khoảng tám giờ, các thợ rèn vừa đúng giờ online, bước ra từ khu ký túc xá hoàn toàn tự động.

“Anh em, nhớ bài nhé.”

“Sao tôi cứ thấy nó cứng đờ thế nào ấy nhỉ, mấy cái động tác mà Tô Ngư Nương Tro Tàn chỉ ấy, ba mươi bảy cử chỉ của nông dân bình thường, có thật là bình thường không đấy?”

“Thì NPC dưới làng toàn làm thế mà.”

“Tôi thấy cái khóe miệng cong vẹo thế này dị vãi, chỉ có thể nói là AI game này nó phèn quá, logic hành vi cứng nhắc vkl.”

Để nghênh đón khách quý một cách tốt nhất, các thợ rèn vẫn quyết định hóa thân thành vua màn ảnh, mang đến cho khách hàng trải nghiệm tốt nhất, cosplay thành người bình thường để giao tiếp với người ngoài.

Sau khi đã kiểm soát được nụ cười và dáng vẻ này.

Họ bước ra khỏi cửa, nhìn thấy một người phụ nữ trưởng thành quyến rũ đang khuân vác các thùng hàng qua lại.

Trương Họa Bình thấy từng người bọn họ với nụ cười cứng đờ, giả trân nhưng đầy “thiện ý”, trong lòng kinh hãi, chỉ biết im lặng cắm đầu làm việc tiếp.

Quả nhiên thử thách đã đến rồi.

Tôi không thấy gì hết. Cái gì tôi cũng không thấy.