Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Về đến nhà.
Ninh Tranh phát hiện hai nguồn tài nguyên tu luyện hàng đầu của mình: linh gạo hình người Tô Ngư Nương và máy gặt Khí vận kiêm bạn cùng giường trong ruộng thịt dưới hầm Ninh Giao Giao, đã nấu xong cơm và cùng nhau ra ngoài.
Dạo này Tô Ngư Nương cũng không vội đi câu cá nữa.
Dù sao thì không có trang bị phù hợp, tiến độ của cái phó bản hầm ngầm này vẫn rất chậm.
Xem tình hình này, có lẽ phải đợi đến khi tiêu hóa xong lô vật tư từ chỗ thương nhân, chuyển hóa chúng thành trang bị thì một thời gian sau cô nàng mới có thể khám phá cái phó bản giếng ngầm này tốt hơn.
Thế nên, cô nàng dắt Ninh Giao Giao đi dạo khắp chợ đêm.
Vui chơi, chúc Tết, đến nhà bà con hàng xóm làm khách, tán gẫu, trêu đùa, đúng là một bậc thầy ngoại giao.
Ngoài ra, cô nàng còn quen biết hơn một trăm dân làng bản địa, nói chung là bận tối mắt tối mũi.
Ninh Tranh cũng không nghĩ nhiều, dù sao Ninh Giao Giao có người bầu bạn cũng vui.
Thậm chí hắn còn giao cho Tô Ngư Nương một nhiệm vụ: tìm mọi cách mang thịt đến cho ông chủ tiệm sách Hữu Trúc để mua lại những cuốn sách quý mà ông ta cất giữ!
Bởi lẽ, Ninh Tranh đã thèm thuồng mấy cuốn sách trên người chủ tiệm đại hung của Linh Trang kia từ lâu.
Nhưng muốn lấy được chúng thì cực kỳ phiền phức, căn bản là đánh không lại.
Người này lúc còn sống có thể là một đại tu sĩ ở địa phương, rất có khả năng là cao thủ Tứ Tạng cảnh, vốn là một trong những tộc lão của làng.
Thế là hắn muốn để Tô Ngư Nương, với sự lanh lợi của mình, dùng thịt để đổi sách về tay. Đây rất có thể là những bí tịch quý giá của đại lão.
Tô Ngư Nương nhận được nhiệm vụ ẩn cũng hừng hực ý chí chiến đấu, ngày nào cũng chạy đến tiệm sách.
Điều này khiến Ninh Tranh như phát hiện ra kiến thức mới: hóa ra thật sự có thể giao những việc nguy hiểm cho họ làm, còn mình chỉ việc ngồi hưởng thành quả.
Lúc này, hắn ngồi xuống ăn cơm, hồi tưởng lại cuộc giao lưu hôm nay.
Đây là lần tiếp xúc đầu tiên của hắn với tu sĩ bên ngoài kể từ khi đến thế giới này và bắt đầu tự lập.
Thú thật, trong lòng hắn cũng có chút lo lắng bồn chồn, vì về bản chất, hắn cũng chỉ là một tu sĩ cấp thấp mới vào nghề.
Nhưng may mắn là không có sự cố nào xảy ra.
“Vốn dĩ, đám thợ rèn nhí kia muốn mua một tấm Tục Tẫn Phù, nhưng mình đã không dám cho chúng mua.”
Hắn thở dài một hơi.
Tục Tẫn Phù, do phù sư cao cấp vẽ ra, giá 100 Pháp tiền một tấm.
Nó có thể giúp Tro Tàn bám rễ vào địa mạch, hút dưỡng chất, hình thành Phược Địa Linh tương tự như ở Linh Trang, tránh cho chúng bị tan biến vào không khí.
Đây là việc mà một tu sĩ cao cấp có thể làm được dễ như bỡn, kết nối địa mạch rồi cắm rễ vào là xong!
“Mấy năm nay, giá Tục Tẫn Phù ở thành Bình Xương không hiểu sao cứ liên tục giảm, thậm chí chỉ còn bằng một phần năm so với trước đây.”
“Trong khi đó, các loại vật tư chiến lược lại đang từ từ tăng giá.”
“Giá Tục Tẫn Phù rẻ như vậy, nhưng mình vẫn không dám mua.”
Nếu Ninh Tranh mua, điều đó sẽ phơi bày ra việc sơn trang này đã bắt đầu có vấn đề.
Chuyện mà đám yêu nhân kia có thể tiện tay làm được, bây giờ lại phải nhờ cậy người ngoài.
Còn nếu không cho họ mua, thì lứa Tro Tàn đầu tiên của họ sẽ bắt đầu tan biến sau một tháng nữa. Mấy ngày nay Ninh Tranh lướt diễn đàn, cũng tạm hiểu được một vài quy tắc vận hành game online, đó là phải cho người chơi cảm nhận được sự trưởng thành, cảm giác thỏa mãn khi lên cấp.
Ninh Tranh thì không có cấp bậc cho họ thăng, niềm vui của họ chỉ đơn giản là nuôi pet, rèn đồ xịn.
Mà pet Tro Tàn lại có tuổi thọ, vòng đời chỉ hơn một tháng, không có cách nào để gia hạn.
Điều này chắc chắn sẽ giáng một đòn mạnh vào tính tích cực của họ.
“Haizz, giờ mình đúng là có tiền cũng không dám xài.”
Ninh Tranh thở dài, trong lòng có khổ mà không nói nên lời.
Hôm nay hắn chỉ dám mua một cái túi trữ vật.
Ruộng thịt, linh gạo, đan dược, giấy bùa, trận đồ, những tài nguyên này hắn đều không dám mua từ trong thành.
Bởi vì đám ma tu kia không cần những tài nguyên cấp thấp như vậy, và bọn chúng càng không đời nào lại đi mua đồ để bồi dưỡng thợ rèn.
Tự mình đi mua sẽ rất dễ bị lộ.
Cũng may, hắn đã sớm có chuẩn bị.
Ruộng thịt, linh gạo, hắn đều tự cung tự cấp đầy đủ, căn bản không có nhu cầu mới.
Đan dược dùng để hỗ trợ tu luyện và đột phá, bảo vệ kinh mạch khi xung quan.
Nhưng Ninh Tranh lại quá may mắn, cần đan dược bảo vệ kinh mạch khỏi đứt gãy ư?
Không cần.
Cảnh giới hiện tại còn thấp, càng không cần dựa vào đan dược để đột phá.
Giấy bùa, trận đồ, những thứ dùng để chiến đấu này cũng không quá quan trọng. Với tốc độ tu luyện của mình, mấy loại giấy bùa cấp thấp này sẽ nhanh chóng bị đào thải thôi.
“Nhìn chung thì cũng ổn, có tiền mà không có chỗ tiêu thì thôi không tiêu.”
Ninh Tranh cũng nghĩ thông suốt rồi.
Cứ kiếm tiền trước đã, sau này tu vi cao rồi, chút tiền này tiêu trong một nốt nhạc.
Hôm nay đám thợ rèn cũng khiến hắn bớt lo đi nhiều.
Chúng đã bớt lại dáng vẻ thường ngày, biểu hiện trước mặt người ngoài cũng không tệ.
***
Thành Bình Xương.
Lúc này đang là dịp Tết, khắp nơi đèn hoa rực rỡ.
Trương Họa Bình vác thanh Lôi Long Đao cực ngầu của mình đi trên phố, vô số người ai ai cũng phải ngoái lại nhìn.
“Vũ khí này…”
“Đẹp vãi!”
“Mẹ ơi, con cũng muốn một cây.”
“Lớn lên rồi mẹ mua cho.”
Về đến cửa tiệm, lão chưởng quỹ cũng đang kiểm đếm Pháp tiền, sau khi xác nhận lại lần nữa không sai sót mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì đợt giao dịch này là do cả thương minh trong thành cùng chung tay gánh.
Lần này đến lượt ông phụ trách kết nối, tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót.
Đây không phải là vấn đề tiền bạc.
Mà đây là một trong những nguồn cung cấp vũ khí quan trọng của thành.
Không có phôi pháp khí, chẳng lẽ lại vác tay không đi đánh nhau?
Huống hồ, tình hình gần đây không được yên ổn, những vật tư chiến tranh này lại càng quan trọng.
Thế nên việc giao dịch với đám ma tu kia cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Sau khi tính toán xong và chắc chắn không có sai sót, lão chưởng quỹ mới để ý đến thanh đao sau lưng Trương Họa Bình, cả người ông sững lại, không kìm lòng được mà thốt lên: “Sao mà đẹp thế!?”
“Đẹp đúng không.” Trương Họa Bình không nhịn được khoe khoang một chút.
Cầm về với giá 200 Pháp tiền, tuyệt đối không lỗ.
Nếu không có chút tự tin nào vào mắt mình, chẳng lẽ vào cái kho hàng to đùng của người ta lại để cho vui à?
Cô không phải dân buôn, nhưng cũng là người thông minh, cô tự thấy mình không ngốc, mà đám ma tu ở sơn trang kia cũng không thể nào ngốc đến vậy.
Cô bèn quyết định chờ không bán vội, quan sát giá cả thị trường.
Nếu người ta thật sự bán được giá 499, mình cũng sẽ thuận nước đẩy thuyền bán ra, kiếm thêm một mẻ lớn.
Nếu bán không được, mình bán rẻ lại giá 250 cho mấy tên thư sinh nhà giàu ham khoe mẽ, cũng chắc chắn hồi vốn.
Bởi vì, ban đầu cô định giá nó cũng chỉ ngang một món pháp khí bình thường, khoảng 250 Pháp tiền.
Chỉ là đối phương trực tiếp đội giá lên gấp đôi, lại còn bày trò blind box, nhân cơ hội trà trộn một lượng lớn pháp khí thứ phẩm rèn không đạt chuẩn chỉ đáng giá 100 Pháp tiền, nên cô không mấy lạc quan.
“Thanh vũ khí này của cô, quả là thú vị.”
Mắt lão chưởng quỹ sáng lên, vốn không có kỳ vọng gì, ông bắt đầu nhìn sang năm cái blind box mà cô mang về, cả người lại thêm một phen kinh ngạc.
Bao bì cực kỳ tinh xảo, trông như hộp quà.
Trên hộp là một bức tranh phong cảnh đêm sơn thủy với phong cách chưa từng thấy, tựa như được vẽ bằng sáp màu.
Vô cùng tinh xảo, hoàn mỹ, và tỉ mỉ.
Nhưng lại hoàn toàn không tả thực.
Tỷ lệ và tông màu được phóng đại, bầu trời sao thì xoắn vặn cùng màu sắc rực rỡ, vậy mà lại mang đến một vẻ đẹp kỳ lạ.
Lão chưởng quỹ với con mắt tinh đời khẽ giật mình: “Vị họa sĩ được mời đến này, phong cách hội họa đúng là độc nhất vô nhị.”
Về giá trị thực thì cũng không quá xuất sắc.
Bởi vì trong thành có rất nhiều thư sinh, nếu bắt chước theo phong cách này, bọn họ chỉ có thể vẽ đẹp hơn mà thôi.
Nhưng đây là lần đầu tiên phong cách này xuất hiện, vào thời điểm chưa bị sao chép hàng loạt, một chiếc hộp đóng gói độc đáo thế này có thể đáng giá vài Pháp tiền!
“Rất có tâm, thậm chí là kinh diễm, chi phí bỏ ra không nhỏ, nhưng sau lần này sẽ bị các cửa tiệm khác bắt chước ngay… Chúng ta mở ra xem bên trong thế nào.” Lão chưởng quỹ nói.
“Đừng.” Trương Họa Bình vội ngăn lại, “Họ có một cái tem chống hàng giả, nếu xé tem niêm phong đi thì sẽ không bán được nữa.”
Lão chưởng quỹ ngẩn người.
Ông cảm thấy đây là một kiểu nghi thức thừa thãi khó hiểu.
Cái trò chống hàng giả này thợ rèn bình thường nào cũng làm được, nhưng là làm trên pháp khí, để lại ký hiệu chứng minh là do mình rèn, chứ không phải trên hộp bao bì.
Hộp bao bì thì ai đi làm chống hàng giả?
Mở ra rồi chẳng phải là vứt đi sao.
“Thú vị, rất thú vị.”
Lão chưởng quỹ bỗng nhiên mỉm cười.
Ông từ nhỏ đã đọc vạn quyển sách, kiến thức sâu rộng, lại cực kỳ có thiên phú kinh doanh, nên mới được cấp trên sắp xếp quản lý cửa tiệm này.
Lúc này, ông thoáng cảm nhận được chút thần bí, nhưng nhất thời lại chưa thể nắm bắt rõ ràng, “Cái bao bì này của họ có ý nghĩa gì đặc biệt sao?”
Trương Họa Bình nhớ lại, “Là để cho đám reseller phe hàng gì đó có cơ sở để thổi giá. Mấy thuật ngữ lúc đó tôi cũng không hiểu lắm, nào là ‘Hàng mới fullbox nguyên seal’? ‘Hàng nữ dùng kỹ, như mới 99%’?”
“Đừng nói cô không hiểu, ngay cả tôi cũng chẳng hiểu.”
Lão chưởng quỹ cười hề hề, ở thế giới này quỷ dị và tu sĩ tâm thần nhiều vô kể, nói mấy lời điên khùng vớ vẩn cũng chẳng ai thấy lạ, chỉ coi như một trò đùa cho vui.
Lúc này, ông cũng không định mở hộp nữa, mà mượn thanh đao của Trương Họa Bình để quan sát tỉ mỉ.
Trương Họa Bình kể lại cặn kẽ quy tắc bán hàng cho lão chưởng quỹ nghe.
Lão chưởng quỹ cẩn thận vuốt ve thân đao, vẻ mặt lộ rõ sự say mê, và bắt đầu nghiền ngẫm ý nghĩa đằng sau nó.
Ông bắt đầu đi tới đi lui, cuối cùng sau vài phút, mới chậm rãi thở ra một hơi:
“Quả là cao nhân! Món này bán được! Hơn nữa còn bán rất chạy, thậm chí có khả năng sẽ cháy hàng!”