Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ninh Tranh trong lòng không khỏi cảm thán, làm trang chủ đúng là khổ vl!
May mà Rau Hẹ Vinh còn đáng tin.
Cậu ta đã một mình chống lại cả thế giới, bác bỏ từng đề xuất tế tổ trời ơi đất hỡi của các thành viên hội đồng quản trị sơn trang.
Nếu không phải cậu ta dốc hết tâm huyết quản lý, cả cái sơn trang này không biết đã thành cái dạng gì rồi.
Đặc biệt là cô, Tô Ngư Nương!
Lanh lợi thì có thừa, nhưng cũng báo đời nhất đám.
Vấn đề an toàn thực phẩm to như vậy mà cũng dám tính chuyện ăn bớt xén vật liệu, chỉ để cứu một bầy gà vịt thôi sao?
Ngay lúc Ninh Tranh định tiếp tục khen Rau Hẹ Vinh.
Rau Hẹ Vinh suy nghĩ một lát rồi lên tiếng, giọng điệu nước đôi:
“Chuyện vì tiết kiệm tiền mà cúng cho lão tổ thịt hầm cống, đậu hũ thúi ngâm nước thải… chúng ta tạm gác lại đã.”
Cậu ta dừng một chút, ánh mắt sắc lẹm quét một vòng: “Tôi nghĩ nên làm ra cái pháp khí đó trước đã. Nếu ngày mai vẫn chưa xong, thì có nghĩ nữa cũng bằng thừa.”
Tô Ngư Nương lập tức nghiêm mặt: “Việc này cứ giao cho đội Phù Ma Sư của tôi. Tôi sẽ lập tức cầm ba cây Nhục Linh Chi, dẫn người đi mở Tam Hoa!”
Đao Chiêm Chiếp thở phào một hơi: “Nếu cô tạo ra được Phù Ma Sư, tôi sẽ lập tức dẫn đội thợ rèn đi đúc thép, cố gắng hoàn thành pháp khí trước ngày mai.”
Thực Thần cũng lên tiếng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:
“Nếu Đao Chiêm Chiếp làm được pháp khí ruộng thịt, tôi sẽ lập tức dẫn đội đầu bếp đu dây cáp xuống đáy ký túc xá để gieo trồng, đồng thời thử nghiệm đặc tính nguyên liệu.”
“Dù sao thì cái món thịt hầm cống này chắc cũng na ná dầu bẩn thôi… Sở trường của tôi là dùng nhiều dầu mỡ và gia vị đậm để át đi mùi lạ của nguyên liệu.”
Gã nói thêm:
“Ừm, nhưng cá nhân tôi thấy chắc sẽ không có mùi lạ đâu. Giống như nhiều vùng nông thôn bây giờ vẫn dùng phân hữu cơ, có thấy rau có mùi gì đâu, ngược lại còn là hàng ô-ga-níc-gà, ăn ngon hơn ấy chứ. Tôi đề nghị mọi người đừng tẩy chay, hãy lý trí nhìn nhận vấn đề ẩm thực.”
Cả đám lập tức xúm vào bàn bạc cách chế tạo pháp khí ruộng thịt.
Ninh Tranh ngồi trong sân nhà dưới chân núi, mặt không cảm xúc: Thế rốt cuộc mày đang làm cái quái gì vậy Rau Hẹ Vinh?
Lúc này, trên kênh của người xem cũng la liệt bình luận.
“Cười ỉa, lũ gian thương này! Ăn bớt vật liệu thì tích cực vl, sao tự nhiên lại biến thành chiến dịch giải cứu đàn vịt hết cả lũ thế này!”
“Đau lòng quá, tội nghiệp lão tổ của tôi huhu.”
“Lão tổ: Thịt này đúng là phê! Nhớ lại món này, tôi cứ như uống thuốc xổ, tuôn ra không ngừng.”
“Huhu, lão quản sự ơi, mau hiện hồn về quản bọn nó đi!”
“Cơ mà phải khen cái bể phốt này đấy, họ nghĩ ra được công nghệ này, giải quyết triệt để vấn đề vệ sinh luôn. Ruộng thịt à, đây mới đúng là ‘bồn cầu thịt’ theo đúng nghĩa đen của nó (icon mặt cười nham hiểm.jpg).”
Ninh Tranh nhìn bọn họ làm trò con bò, lặng lẽ tắt giao diện theo dõi.
Thầm than may mà mình còn canh chừng.
Không ngoài dự đoán, bọn chúng quả nhiên lại gây ra chuyện ngoài dự đoán.
Ngồi trên chiếc ghế đu trong sân, lắng nghe tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, mắt nhìn xa xăm về phía những dãy núi, hắn bắt đầu âm thầm tính toán hậu quả của việc này.
Kể cả khi Rau Hẹ Vinh đã xuống nước, hắn cũng sẽ không cho phép cái chuyện thất đức này xảy ra.
Ít nhất là trong ngắn hạn.
Đây không phải chuyện đùa.
Hắn cần thử nghiệm Tro Tàn của các lão tổ, cũng như tình trạng của ba ngôi mộ ngoài sơn trang.
Mọi thứ phải được chuẩn bị kỹ càng, không thể để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Nếu không, một khi cả sơn trang bị lộ ra không phải là “hàng chính hãng”, kết cục sẽ là diệt môn.
Bọn họ dám chơi ngông là vì không biết sự thật, không biết trang chủ của họ đã sớm bị thay thế bằng một kẻ mạo danh. Còn Ninh Tranh thì không có gan đó.
Thế nên mới phải giám sát.
Tất nhiên, cái tâm muốn tiết kiệm tiền cho trang chủ đại nhân của họ vẫn đáng được tuyên dương!
Nếu cúng bái vài lần mà không thấy vấn đề gì, từ từ thay đổi nguyên liệu… Ninh Tranh thấy cũng không phải là không được.
Dù sao cũng có phải tổ tiên ruột của mình đâu.
Có đồ ăn dâng lên là tốt lắm rồi.
Chủ yếu là làm cho có lệ, hắn chẳng có tí thương hại nào cho đối phương cả.
Buổi trưa.
Cả sơn trang chìm trong một bầu không khí phấn khích bất ngờ.
Không ít thợ rèn muốn tham gia tế tổ đã tranh thủ hôm nay để khẩn cấp mở Tam Hoa, chuẩn bị chết đi chuyển chức thành Nhân tộc, hòng có một suất tham dự.
Nhưng ai nấy đều nghèo rớt mồng tơi.
Nhiều người còn chưa trả hết khoản vay 20 Pháp tiền trước đó, giờ lại phải đi vay tiếp, lãi mẹ đẻ lãi con.
Khiến họ vừa yêu vừa hận Rau Hẹ Vinh.
Còn gói 50 Pháp tiền tăng xác suất ra Tro Tàn ư?
Họ vay không nổi.
Điều này dẫn đến hiện tại, số người có Tro Tàn vẫn chỉ có ba mống là Hoa Mắt, Tô Ngư Nương và Y Tiên Nữ.
Ngay lúc mọi người chuẩn bị trồng linh căn, mở một đợt Tam Hoa mới.
Tô Ngư Nương hùng hồn bước ra:
“Các homie, đừng tu linh căn của game crack nữa! Tôi có linh căn hạ phẩm hàng auth miễn phí, trị giá tận 100 Pháp tiền, free ship tận mồm cho các Phù Ma Sư đã mở Tam Hoa đây.”
Mọi người nghe xong, lập tức cảm thấy con mụ này quá độc ác.
Linh căn hạ phẩm Nhục Linh Chi miễn phí? ×
Trở thành pháp khí thông cống? √
Tặng thêm tiền tôi cũng đách thèm! Cái viễn cảnh đó đã hiện rõ mồn một trong đầu họ rồi.
Trong ký túc xá, các thợ rèn vừa đi vệ sinh, vừa chỉ tay xuống cái ruộng thịt sâu hàng nghìn mét bên dưới:
“Kia chẳng phải là ruộng thịt làm từ xương cốt của thằng XXX sao, hôm nay nó ăn cũng khỏe phết nhỉ, trông ngon miệng ghê.”
Đây chính xác là bị bêu tên muôn đời ngay tại sơn trang.
Với người chơi, chết vì rèn pháp khí không đáng sợ, nhưng “chết xã hội” thì có.
Sau này, cứ nhìn thấy cái pháp khí tự làm sạch của bể phốt là lại nhớ đến tên một ai đó.
Tô Ngư Nương có chút tiếc nuối vì không ai cắn câu, liền tăng thêm mồi:
“Miễn phí nhận linh căn hạ phẩm 100 Pháp tiền, tài trợ thêm 30, à không, 50 Pháp tiền! Các bạn còn chờ gì nữa?”
Vài người bắt đầu lung lay, nhưng vẫn kiên quyết từ chối.
Pháp tiền thì thơm thật, nhưng họ không muốn chết xã hội. Cày cuốc điên cuồng một tháng cũng kiếm được 50 Pháp tiền, nhưng vết nhơ này là chuyện cả đời.
Tô Ngư Nương lập tức đau hết cả đầu.
Không thể ngờ được, bước đầu tiên của kế hoạch Nhục Linh Chi đã toang rồi sao?
Nhưng cô nàng rốt cuộc vẫn rất thông minh, đếm số người chuẩn bị mở Tam Hoa để chuyển chức Nhân tộc: “Rút thăm thì sao? 25 người, ngẫu nhiên chọn một người may mắn.”
“Chỉ cần tham gia rút thăm, mỗi người thưởng 5 Pháp tiền. Mọi người không tin vào nhân phẩm của mình à? Khả năng cao người trúng không phải bạn đâu, chỉ cần tham gia là có ngay 5 Pháp tiền bỏ túi rồi.”
Tô Ngư Nương như yêu nữ giáng thế, giọng đầy mê hoặc:
“Đồng thời, bạn nào trúng giải cũng đừng sợ, vì bạn trúng cũng không ai biết là bạn trúng cả.”
“Chúng tôi sẽ chọc mù mắt các bạn, ném vào một căn phòng. Mọi người trong trạng thái mù sẽ nhận linh căn ngẫu nhiên rồi mở Tam Hoa luôn.”
“Góc nhìn quan sát cũng sẽ bị che mờ. Sau đó tất cả sẽ tự sát tại chỗ, nhảy vào lò thiêu hủy thi diệt tích, rồi đội thợ rèn mới được vào. Sẽ không một ai biết ai đã trúng giải độc đắc. Thậm chí chính bạn còn không biết mình trúng, thì đã bị đúc thành pháp khí rồi.”
Mọi người bắt đầu xôn xao.
Chết tiệt.
Con mụ xảo quyệt này đúng là ác quỷ mà.
Năm Pháp tiền đó.
Ai cũng tin mình không phải thuộc hệ Phi Tù, mà dù có đen thật thì cũng chẳng ai biết.
“Tôi chơi!”
“Bổn hoàng Thượng xin xuất chiến!”
“Chơi là phải tới bến!”
Một đám người chen nhau đăng ký.
Thế là, một chuyện tưởng chừng cực kỳ khó khăn lại được giải quyết nhẹ như không.
Khiến những thợ rèn đứng xem phải cảm thán, con nhỏ Tô Ngư Nương này đúng là có tài.
Lô Phù Ma Sư mở Tam Hoa theo kiểu “rút thăm mù” này bắt đầu.
Hoàng hôn buông xuống, pháp khí ra lò. Một thi thể được đúc thành ba thanh ma kiếm có khả năng sinh trưởng, có thể hấp thụ máu thịt và các loại dưỡng chất để mọc ra thịt.
Chỉ có thể nói, trong chiến đấu thì thanh kiếm này phế như kiếm đất.
Thực Thần không ngờ bọn họ lại nhanh đến vậy, hiệu suất làm việc cực cao, đúng là dân chuyên cày nhiệm vụ giới hạn thời gian có khác. Gã đành nghiến răng bắt đầu trồng ruộng thịt.
Ruộng thịt này không phải là Ngũ Thể đại tuần hoàn.
Chỉ có một Thể mà thôi.
Vì không thể tuần hoàn tái sinh, e rằng chưa đến nửa tháng sẽ cạn kiệt.
Nhưng cũng chẳng ai quan tâm.
Mục đích ban đầu của mọi người chỉ là tích lũy kinh nghiệm, làm thử một cái xem sao.
Đợi sau này có ai đó tu luyện đến Ngũ Thể đại tuần hoàn, rồi mới làm thành pháp khí ruộng thịt thực sự, có thể dùng làm bộ lọc vệ sinh lâu dài hơn.
Thực Thần có chút sợ hãi:
“May mà dễ hơn tưởng tượng, không cần đích thân xuống trải ruộng thịt. Chỉ cần nối một sợi xích, ném vào cái ‘hồ dinh dưỡng’ là được. Hy vọng ngày mai nó mọc ra được thứ gì đó hay ho.”
Gã thừa nhận lúc trước mình đã hơi nổ.
Lúc trước gáy to bao nhiêu, giờ rén bấy nhiêu. Ai mà muốn đi làm chân dọn phân thật chứ, nghĩ thôi đã thấy kinh rồi.
“Y Tiên Nữ, Hoa Mắt, nửa đêm hai người canh chừng, xem ngày mai thế nào nhé.”
Khi mọi việc xong xuôi đã gần bảy giờ tối, Rau Hẹ Vinh và những người khác đã bận rộn cả ngày, liền trực tiếp offline, chuẩn bị cho lễ tế tổ hoành tráng vào ngày mai.
Sáng sớm hôm sau.
Ninh Tranh dậy rất sớm. Hôm nay, sơn trang chính thức đón Tết.
Dù cái Tết này có muộn hơn bên ngoài vài ngày.
Hắn thong thả leo lên núi, từ xa đã thấy sơn trang giăng đèn kết hoa, không khí tưng bừng rộn rã.
Một đám người giành nhau đốt pháo, còn kéo cả băng rôn.
Có người dùng hồ tự chế để dán câu đối, có người lại cầm một cái đầu lân ọp ẹp để múa, dựng cọc nhảy qua nhảy lại, không ngừng luyện tập.
Lịch trình hôm nay rất đơn giản.
Tự đốt pháo tại sơn trang cho có không khí, chuẩn bị đội hình, rồi rầm rộ đi tế tổ.
Đến cổng sơn trang, Ninh Tranh thấy có người đang viết câu đối trên tấm bảng thông báo. Hai hàng chữ rồng bay phượng múa được dán hai bên cổng:
【Nến lụi Tro Tàn, đốt hồn thiêu phách chí không phai】 【Thân đúc lò rèn, đao thương kiếm kích nối tương lai】
“Ngầu vãi, sửa lại cái cổng nữa là ra dáng kiến trúc sử thi cổ đại ngay. Tiếc là chị thương nhân không được thấy.”
“Yên tâm, ít bữa nữa chị ấy lại quay lại mua blind box thôi.”
Đoàng! Đoàng! Bùm!
Tiếng pháo lại vang lên, lửa sáng rực trời.
Ninh Tranh cũng bước ra trước sự chứng kiến của mọi người, bắt đầu phát biểu:
“Hôm nay là Tết, cũng là cái Tết đầu tiên trong vòng mười năm của các thợ rèn đã ký hợp đồng dài hạn tại sơn trang.”
“Hy vọng mọi người hãy coi sơn trang là nhà, cùng nhau phấn đấu, xây dựng sơn trang ngày càng tốt đẹp hơn, trở thành đệ nhất sơn trang lừng danh thiên hạ.”
Nói xong, Ninh Tranh lại châm ngòi cho dây pháo treo ở cổng, rồi đốt pháo hoa.
Các thợ rèn bên dưới cũng vỗ tay nhiệt liệt.