Đám người chơi này so quỷ càng giống quỷ

Chương 82. Sơn Trang Này Chắc Chắn Có Đại Khủng Khiếp!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thành Bình Xương.

Trương Họa Bình chuẩn bị bước vào trận pháp dịch chuyển để lên đường.

Lão chưởng quỹ đứng bên cạnh tiễn cô: “Thượng lộ bình an.”

Hôm qua, sau khi vị lão chưởng quỹ này cùng vài vị khác trở về, vẻ mặt ông lúc nào cũng như có điều muốn nói lại thôi.

Đến cả Hoa Thập Nguyệt, một kỳ nữ uyên bác như thế, cũng phải kinh hãi tột độ. Rốt cuộc nàng đã “nếm” ra được thành phần gì trong thanh đao?

Hay là nàng đã lờ mờ thấy được những mảnh vỡ hình ảnh từ quá trình rèn đúc?

Đúng vậy.

Linh căn của nàng đã khai mở ra thần thông, có thể thông qua việc “ăn” sách để cảm thụ tinh-khí-thần của tác giả, nhìn thấy những đoạn hình ảnh tàn khuyết trong quá trình họ viết sách.

Khi “xem” vũ khí, nàng cũng có thể cảm nhận được một vài hình ảnh còn sót lại trong quá trình rèn.

“Rốt cuộc là đã thấy cái gì?”

“Là cái gì cơ chứ?!”

“Cái sơn trang đó…”

Trằn trọc cả đêm, lão chưởng quỹ không tài nào ngủ được.

Cả đêm ông chỉ nghĩ về một chuyện, nó thực sự quá đỗi kỳ lạ.

Ông không thể nhịn được nữa, lúc Trương Họa Bình chuẩn bị bước vào trận pháp, ông đành hỏi cô một câu.

“Kho vũ khí sao?”

Trương Họa Bình cũng tỏ vẻ không hiểu.

Cô không được phép vào xưởng rèn, vì đó là bí mật cốt lõi.

Cô chỉ ngẫm nghĩ một lát, liếc nhìn xung quanh rồi len lén hạ giọng:

“Có điều, lúc tôi đi ngang qua xưởng rèn, tôi nghe thấy bên trong có tiếng thịt nướng xèo xèo, còn có cả mùi thịt thơm nữa… Tiếng cười ha hả rất thoải mái, cứ như thực khách đang ca hát vậy? Mấy gã đô con thì đang vật tay, chơi xúc xắc, xen lẫn tiếng đập sắt loảng xoảng.”

Hít

Lão chưởng quỹ hít một ngụm khí lạnh, lòng chùng hẳn xuống.

Rốt cuộc phải là cái xưởng rèn kiểu gì mà nghe lại giống một cái nhà ăn bình dân ồn ào của đám người hạ lưu?

Hay là Trương Họa Bình nghe nhầm, tưởng nhà ăn của sơn trang là xưởng rèn?

“Chắc chắn là xưởng rèn. Bên trong đang đập sắt, hơi nóng còn bốc lên ngùn ngụt, ống khói cũng đang phụt ra từng cuộn khói đen.”

Vẻ mặt Trương Họa Bình khi hồi tưởng lại dần lộ ra vài phần kinh hãi:

“Tôi còn loáng thoáng nghe được cái gì mà, ‘Mau nhặt xác đi, tranh thủ lúc còn nóng!’, ‘Khặc khặc kkk, lũ thư sinh chúng ta bán được giá hơn nhiều’… Toàn là tiếng cười ha hả, lúc tôi đi qua chưa từng ngớt một giây nào.”

Lão chưởng quỹ toát mồ hôi lạnh, dù sao thì ông cũng không cười nổi.

Chỉ nghe thôi cũng đủ để não ông tự bổ sung những chuyện kinh khủng không thể lường được bên trong.

Trí tưởng tượng thật đáng sợ.

Thật sự quá rợn người.

Chả trách vị hoa khôi kia, chỉ vừa nhìn thấy những mảnh vỡ hình ảnh và nghe được âm thanh đối thoại từ quá trình rèn vũ khí đã vội giục họ mang đi ngay.

Lúc này, tim gan chưởng quỹ như bị treo lơ lửng, biết thế đã không hỏi!

Càng dò hỏi càng mất ngủ, càng thấy đáng sợ, hoang đường, kinh khủng.

Thứ không biết đến, mới là điều đáng sợ nhất.

Trên thực tế.

Nếu họ được nhìn thấy tình hình thực tế trong xưởng rèn như Ninh Tranh, ban đầu có thể sẽ thấy kinh hãi, nhưng nhìn nhiều rồi phát hiện ra sự thật, họ sẽ chỉ thấy đây là một lũ thợ rèn bị thiểu năng mà thôi.

Xưởng rèn thực chất là một nơi tràn ngập tiếng cười.

Chẳng đáng sợ chút nào, ngược lại còn thấy… khá là hài cốt.

Bên trong còn toàn những kẻ lười biếng, đánh bài, chơi xúc xắc, tràn ngập một bầu không khí vui vẻ.

Quả nhiên, giữ khoảng cách mới cảm thấy đẹp và bí ẩn.

“Haizz, cô phải cẩn thận một chút.”

Lão chưởng quỹ thở dài, không định đào sâu thêm nữa.

Ma công là thứ muôn hình vạn trạng, chẳng qua cũng chỉ là tàn độc hiểm ác, những thứ này không nên tìm hiểu sâu.

Dù sao thì họ bán hàng kiếm được tiền là được rồi, cũng chẳng cần phải làm nhái.

Có rất nhiều chuyện, không biết mới là hạnh phúc nhất.

“Tôi sẽ cẩn thận.” Trương Họa Bình cười gượng: “Lần trước tôi đã phải dùng đến chiêu điểm huyệt kia, suýt chút nữa là không về được.”

“Cái gì? Cô đã phải dùng đến cả chiêu đó sao?”

Lão chưởng quỹ biết, những thợ săn yêu sống trên lưỡi đao như họ đều vào sinh ra tử vô số lần, giới hạn chịu đựng cực cao, bình thường sẽ không biết sợ. Một khi đã sợ, tức là đã cận kề cái chết…

Tam Hoa nở rộ, con người cũng có ba ngọn lửa sinh mệnh. Sợ hãi, kinh hoàng sẽ khiến Tam Hoa chập chờn, dễ bị tà ma ác quỷ thừa cơ thổi tắt.

Vậy rốt cuộc, cô ấy đã thấy gì ở sơn trang?

Đến cả cô ấy cũng sợ!

Lão chưởng quỹ không dám hỏi, cũng không muốn biết nữa, đoạn nói với vẻ vô cùng áy náy:

“Thôi, thôi, tôi sẽ trả thêm tiền cho cô. Đây là mối làm ăn sơ sẩy một chút là mất mạng! Khổ quá, đúng là làm khổ cô rồi!”

“Haizz, tất cả cũng vì con gái tôi.” Trương Họa Bình cười khổ trong bất lực.

Cô nhớ lại đám người đó, lúc nào cũng lảng vảng quanh mình, cố tình phát ra tiếng cười rất “con người”, trong lòng cô đã bị ám ảnh:

“Cái sơn trang này quả là… haizz!”

Ra ngoài săn yêu vốn đã là sống trên mũi đao, dùng mạng đổi tiền.

Nhưng đi sơn trang một chuyến, cảm giác còn nguy hiểm gấp trăm lần so với việc đi săn yêu.

Mỗi lần đến đều nơm nớp lo sợ, là một thử thách cực lớn đối với giới hạn tâm lý.

Nếu không phải vì họ cho quá nhiều tiền…

Cộng thêm việc bán được thanh pháp khí kia, hời được cả một mớ…

“À phải rồi, gần đây nhà giấy, các loại minh khí, giá cả đều đang rớt thê thảm.” Lão chưởng quỹ nói: “Bọn họ không phải muốn mua nhà giấy sao, bán nửa giá hay tặng kèm cũng được.”

Tuy không biết đối phương định làm trò ma quái gì, nhưng đã mở cửa kinh doanh, làm gì có chuyện không kiếm tiền.

Ông nghĩ một lát, lại lấy ra một xấp Dẫn Tro Phù:

“Cả cái này nữa, giờ đã rớt xuống còn 50 Pháp tiền một tấm, sắp hết hạn sử dụng rồi, có thể tặng kèm vài tấm.”

Trương Họa Bình nhận lấy Dẫn Tro Phù, trong lòng không khỏi rùng mình.

Dẫn Tro Phù: có thể giúp Tro Tàn bén rễ vào địa mạch, hình thành Phược Địa Linh để không bị tiêu tán.

Dẫn Tro Phù, từ giá gốc 150 Pháp tiền, nay đã rớt xuống đáy. Mức giá này đã không còn lãi, thậm chí có thể phải bù lỗ.

Gần đây.

Đan dược, vũ khí và các loại tài nguyên trong thành liên tục tăng giá.

Nhưng các tài nguyên liên quan đến việc sử dụng Tro Tàn lại không ngừng rớt giá, xem ra Thành Bình Xương cũng sắp không còn yên ổn nữa rồi.

Chú Kiếm Sơn Trang.

Xoẹt.

Đi xuyên qua trận pháp dịch chuyển, Trương Họa Bình cảm thấy hơi bất an.

Cô đã cố tình chọn thời điểm các thợ rèn đang làm việc để đến, vì lần giao dịch này bắt buộc phải thông qua họ, không thể trốn tránh.

Vì vậy, cô không chọn gặp riêng vị lão quản sự vào lúc trước bảy giờ sáng, khi sơn trang còn vắng hoe.

Ông ta lúc nào cũng trưng ra bộ mặt hiền từ, nhưng càng nhìn lại càng thấy rợn người.

“Xin chào, tôi đến để giao dịch!”

Bây giờ đã hơn tám giờ, cô cẩn thận đi theo sự chỉ dẫn của lão quản sự, tiến đến cổng sơn trang.

Trong sơn trang, đám thợ rèn với vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng, nở một nụ cười rất “con người” để gật đầu chào, sau đó cứng đờ đồng loạt đi về các công trình, bắt đầu một ngày làm việc.

Trương Họa Bình đã dần quen, trong lúc còn đang đứng đờ ra vì ngượng ngùng, cô liền nghe lão quản sự bên cạnh gọi một tiếng: “Rau Hẹ Vinh, cậu ra đây giao dịch một chút.”

“Vâng ạ.”

Rau Hẹ Vinh đã chuẩn bị từ trước, vội vàng chạy tới, “Cô đi theo tôi.”

Cậu dẫn vị nữ thương nhân này đến phòng quản sự, để tránh ở bên ngoài dễ xảy ra sự cố.

Tuy tối qua Rau Hẹ Vinh đã dặn dò rất kỹ, nhưng ai biết được đám thợ rèn chuẩn bị tham gia đợt thử nghiệm thứ hai lát nữa có giở trò gì không?

Vì vậy, để cho chắc ăn, tốt nhất là không gặp mặt.

Xét về điểm này, Rau Hẹ Vinh quả là một người rất cẩn trọng.

Thấy họ đã dẫn thương nhân vào phòng quản sự, Ninh Tranh tính toán thời gian.

“Đến giờ online rồi.”

Ninh Tranh để trợ lý Tiểu Ái tạo ra một loạt “cái xác không hồn”, điều khiển chúng mặc quần áo chỉnh tề, đi đến khu rừng bên ngoài cổng sơn trang, sau đó rót ý thức vào.

Cạch.

Tầm nhìn dần sáng lên, nhóm thợ rèn thứ hai xuất hiện ngay trước cổng sơn trang.

“Woa, thật sự này!”

“Cháy vãi!”

“Nghĩa phụ của con vĩ đại!”

Trước cổng lớn của sơn trang, có một đôi câu đối.

【Nến tàn Tro còn, đốt hồn thiêu phách chí chẳng phai】 【Mệnh đúc lò rèn, đao thương kiếm kích nối tương lai】

Một đám nam nữ ăn mặc rách rưới, nhìn chằm chằm vào cổng, rồi lại ngước nhìn lên trời.

Khác với góc nhìn của khán giả, giờ phút này họ thực sự cảm nhận được thế giới sống động như thật này: làn gió nhẹ mơn man, cảm giác quần áo lay động chạm vào da thịt, hương đất tươi mới trong không khí, và cả cái se lạnh của tiết trời trở rét.

Giác quan chân thực vậy, không một lời nào có thể diễn tả hết được.

“VKL!”

“CMN!”

Mọi người nhao nhao cả lên.

Thậm chí không dám tin đây là trong game, cảm giác hoàn toàn như thể vừa xuyên không đến một sơn trang ở thế giới khác.