Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hai bên trò chuyện được một lúc, Y Tiên Nữ cảm thấy hơi mắc, liền nói: “Em ra ngoài giải quyết nỗi buồn một lát nhé.”

Trương Họa Bình dĩ nhiên không có ý kiến.

Thậm chí cô đã để ý thấy bên ngoài cửa sổ, từng chiếc kính ẩn giấu gắn gương đồng thò ra, có vẻ như đang lén nhìn cô. Lẽ nào là đang giám sát mình?

“Giám sát, chắc chắn là giám sát.” Điều này khiến cô có chút không tự nhiên, ngồi đứng không yên trong y quán.

Sau khi Y Tiên Nữ quay lại, Trương Họa Bình nhìn chằm chằm vào phần ngực bỗng dưng phẳng lì của cô, muốn nói lại thôi.

Đi đâu rồi? Tại sao hình thể lại thay đổi?

Cô không dám hỏi gì, cũng chẳng dám nói gì.

Chỉ có thể tiếp tục trò chuyện, thận trọng như đi trên băng mỏng.

“Ra là vậy à! Thú vị thật! Nam tu sĩ thật sự phải tu ‘thể thứ sáu’ sao? Thế thì đàn ông con trai chẳng phải thiệt thòi quá à?” Sau khi hỏi được vấn đề của mình, Y Tiên Nữ tỏ ra cực kỳ kinh ngạc.

Trương Họa Bình lắc đầu: “Luyện không tới nơi tới chốn cũng chỉ là không viên mãn mà thôi, không ảnh hưởng lớn đến tu sĩ bình thường. Chỉ là khi bị thương thì chỗ đó vẫn là phàm thể, không hồi phục được, sẽ thành thái giám.”

Cô ngừng lại một chút rồi thở dài: “Đành phải làm tu sĩ Ngũ Thể cảnh đúng nghĩa cả đời thôi.”

Y Tiên Nữ trầm trồ.

Game này chi tiết vãi.

Đến cả cái này mà cũng có, cảm giác chân thực quá đi mất.

Tu hành ở thế giới này, nam nhân Ngũ Thể cảnh có một khiếm khuyết nho nhỏ so với nữ nhân.

Đương nhiên, tu sĩ có truyền thừa chính quy chắc chắn sẽ tu luyện được đến nơi đến chốn.

Còn tán tu không có truyền thừa thì có lẽ không đủ sức, xem ra thế giới này có nhiều thái giám trong giới tán tu lắm đây.

Thiết kế game ác ý với tán tu thật sự.

“Tất nhiên, nữ tử ở Tứ Tạng cảnh cũng phải luyện nhiều hơn một chút. Theo cách nói của chị, nữ tử thực ra cũng có thể xem là có ‘tạng thứ năm’.”

“Nhưng luyện không được cũng chẳng sao, chỉ là không viên mãn. Khi bị thương sẽ không thể hồi phục, mất đi khả năng sinh sản mà thôi.”

Y Tiên Nữ cảm thấy thế giới này vô cùng thú vị, cuộc trò chuyện giống như đang tìm hiểu sâu về phong tục tập quán địa phương.

Thấy sau một hồi lúng túng, không khí đã sôi nổi hơn, Y Tiên Nữ (phiên bản cao) liền để Y Tiên Nữ (phiên bản loli) khiêng con Hà Yêu ra:

“Chỗ sợi cơ này của nó bị tách ra, rõ ràng là có vấn đề, chị có thể xem giúp em được không?”

Trương Họa Bình không từ chối, ngược lại còn quan sát kỹ hơn: “Em đang định loại bỏ cơ quan chứa axit dạ dày của nó à?”

Quả không hổ danh là thợ săn yêu lão luyện, chỉ cần nhìn theo vết thương vài cái là đoán ra ngay Y Tiên Nữ đang làm gì.

Trương Họa Bình nhặt một con dao nhỏ bên cạnh lên bắt đầu cắt: “Nhìn này, phải làm thế này, rồi lại thế này… Đương nhiên, Ngũ Thể của em chưa tu đến đôi tay, tay không đủ vững, có thể sẽ thất bại.”

“Ra là phải xuống dao như vậy.” Y Tiên Nữ vỡ lẽ.

Trương Họa Bình đặt dao xuống: “Em định nuôi Hà Yêu làm thú cưng à?”

Y Tiên Nữ hơi ngạc nhiên: “Sao chị biết hay vậy?”

“Hà Yêu, vốn dĩ là một trong những loại thú cưng rất phổ biến.”

Trương Họa Bình giải thích: “Mắt nó rất đụt, lại không có răng, tính tình hiền lành, rất an toàn với trẻ con. Vấn đề duy nhất là axit dạ dày có sức sát thương quá mạnh, chỉ cần cắt bỏ phần lớn là ổn. Chúng cũng có thể sống trên cạn rất lâu, thỉnh thoảng cho ngâm nước là được.”

Hà Yêu, thực chất giống như chó mèo của thế giới này.

Thế giới này có khá nhiều cần thủ, thậm chí một số nông dân câu được cũng sẽ nuôi trong nhà cho trẻ con chơi.

Đặc tính ăn xác thối giúp chúng có thể xử lý mọi loại cơm thừa, canh cặn, xương xẩu. Nuôi lớn rồi còn có thể làm thịt “giả cầy”, cũng là một nguồn máu thịt yêu thú đặc biệt, vô cùng bổ dưỡng.

Trong mắt Trương Họa Bình, cô gái này định nuôi vài con Hà Yêu làm thú cưng, nên mới muốn cắt bỏ cơ quan axit dạ dày.

Sau một hồi trò chuyện.

Trương Họa Bình cảm thấy cô gái này thực ra cũng rất tốt.

Không có sự tàn bạo của ma tu, ngược lại còn có tinh thần nghiên cứu của một học giả.

Chắc không phải loại bạo ngược giết người, đi theo trường phái y sư phi chiến đấu, cũng được xem là một luồng gió trong lành giữa giới ma tu.

Thế là, quan hệ giữa cô và Y Tiên Nữ cũng dần tốt lên.

Trong mắt cô, có thể kết giao một “tay trong”, lỡ có chuyện gì cũng có người nói giúp vài lời, thậm chí là ngầm giúp mình trốn thoát.

“Thành công rồi!”

Y Tiên Nữ nhìn bé Hà Yêu thứ hai do chính tay mình hoàn thành.

Một đôi mắt hột đậu, long lanh đáng yêu như những vì sao.

Với những đặc tính này, quá phù hợp để làm thú cưng, bọn họ còn dám từ chối sao?

Mùa đông giữ ấm, còn làm gối ôm được, hơn chó nhiều.

Một game mô phỏng kinh doanh mà không có thú cưng dễ thương thì sao được?

Y Tiên Nữ nói: “Chị nghĩ xem, con Hà Yêu này có cách nào để mọc một lớp lông tơ không? Vì thú cưng lông bông mới là đáng yêu nhất.”

Mặc dù không ai mua túi ngủ Hà Yêu sống của cô, nhưng cô vẫn kiên trì nghiên cứu. Cùng lắm thì bán Hà Yêu làm thú cưng… vẫn có thể nghiên cứu y thuật.

“Mọc lông?” Trương Họa Bình không hiểu ý cô cho lắm, nhưng vẫn suy nghĩ:

“Nếu vậy thì, tôi lại nhớ đến một loại linh căn của nghề may vá — Tơ Đông, có thể khâu quần áo, dệt sợi lên sinh vật, trông như thể nó mọc ra từ đó vậy.”

Y Tiên Nữ tiếp tục ghi chép: “Thế nếu khâu một đống len đen lên thì chẳng phải là tin vui cho dân hói à?”

“Ừm, em thông minh thật đấy. Cũng có người dùng nó để mở tiệm cắt tóc, nhưng phần lớn đều làm ở tiệm may, dùng tay nghề này để may linh y, pháp y các loại.”

Trương Họa Bình cười nói: “Thậm chí có vài tu sĩ còn khâu da của sói tuyết, gấu tuyết lên người, cả mùa đông không cởi ra, vừa có thể ra ngoài săn yêu, vừa tạo màu ngụy trang để trà trộn vào bầy thú, tăng thêm khả năng sống sót.”

“Trước đây tôi cũng từng khâu da sói tuyết lên người, không hại gì cho cơ thể mà còn khá ấm, rất tiện để tiếp cận và tập kích các loại yêu thú có bộ lông dày. Cũng chính vì thế mà bầy thú da lông ven thành chúng tôi đã giảm đi rất nhiều.”

Rõ ràng, nhờ sự phổ biến của tiên đạo, rất nhiều linh căn không dùng chiến đấu đã đi sâu vào các ngành nghề trong đời sống, mang lại phúc lợi cho người dân.

“Vậy những thợ may này sau khi chết thì sao?” Y Tiên Nữ hỏi.

“Ừm, vậy thì sẽ rất hung. Chuyện tiệm may bị ma ám cũng thường xảy ra. Chúng sẽ khiến tu sĩ mọc đầy lông đỏ khắp người.”

“Sống thì may vá, chết thì khiến người khác mọc lông đỏ? Cái này hay đấy!” Mắt Y Tiên Nữ sáng rực lên, “Em lại thích sau khi chết hơn, để một thợ may đã chết khâu lông đỏ cho Hà Yêu.”

Thế giới này đúng là không thể nghiên cứu theo lẽ thường, phải nhập gia tùy tục, linh căn mới là mấu chốt.

Còn việc này có hung hiểm, xui xẻo không ư?

Đại hung?

Mình còn có thể nghĩ ra một slogan quảng cáo: Thú cưng Hà Yêu lông mềm: Đảm bảo bạn chết càng không nhắm mắt! Deal hời thế này, còn chờ gì nữa?

Ngược lại còn là điểm nhấn bán hàng!

Chắc chắn bán cháy hàng luôn!

Thợ may sống không cần, đắt lắm, tôi chỉ cần một thợ may đã chết thôi. Nếu bắt về sơn trang được thì càng tuyệt.

Y quán của tôi sắp hốt bạc rồi, sẽ có thêm kinh phí để nghiên cứu.

“Ý của em là…” Trương Họa Bình thăm dò.

“Haiz.” Y Tiên Nữ cũng nhận ra mình quản lý biểu cảm hơi lỗi, quá phấn khích, vội vàng trưng ra bộ mặt bi phẫn, “Mấy người trên núi thích thú cưng Hà Yêu lông mềm, quả thật quá tàn nhẫn!”

Trương Họa Bình nhìn thấu trong nháy mắt, cười nói: “Tôi biết là em tự muốn làm mà, không cần phải viện cớ đâu.”

Nhưng đối với cô, dù ý tưởng này có hơi kỳ dị, cũng không phải là không thể chấp nhận.

Coi như là phiên bản nâng cấp của thú cưng.

Cảm giác cũng giống như mấy con gà con bị nhuộm sặc sỡ bán ngoài đường vậy.

Nhưng những lời tiếp theo, mới thật sự khiến người ta kinh ngạc.

“Vậy nếu em còn muốn…”

Y Tiên Nữ nói: “Dùng Hà Yêu con làm mũ đội đầu, đeo lên tay làm găng, mang vào chân làm quần, ra đường full set — bộ giáp Hà Yêu, chị vẫn sẽ ủng hộ em chứ?”

Trương Họa Bình: “…”

Hình ảnh đó lập tức hiện lên trong đầu cô. Tình cảm là cô em muốn cắt axit dạ dày vì lý do này à?

“Cũng… được.”

Trương Họa Bình vẫn có thể chấp nhận.

Dù sao thì nhiều y sĩ cũng có tính cách hơi điên điên kiểu này, hay lấy các loại yêu thú ra làm thí nghiệm kỳ quái.

Chuyện này vẫn nằm trong phạm vi hiểu biết của cô.

Trước mắt, đây cùng lắm chỉ là một y sĩ có nhiều ý tưởng sáng tạo mà thôi.

Đối với thợ săn yêu mà nói, yêu thú vốn là vật liệu bị săn giết, xẻ thịt liên tục, vậy chẳng phải những thợ săn như họ còn tàn nhẫn hơn sao?

Chỉ cần không ra tay với con người, thì không phải ma tu.

Hơn nữa, loài Hà Yêu này trí tuệ rất thấp, mắt lại ngây ngô, bình thường chỉ thích ngậm thứ gì đó. Nếu bạn chủ động chui vào, có khi nó còn vui hơn, vì tưởng mình có một “cục kẹo ngậm”.

Cũng là một kiểu giao lưu thắt chặt tình cảm.

“Thật ra cũng ổn.”

Trương Họa Bình nói: “Tôi thấy em rất có ý tưởng, nếu có thời gian, em sẽ trở thành một y sĩ xuất sắc.”

“Cảm ơn chị.” Y Tiên Nữ rất cảm động, nắm lấy tay cô: “Gần đây em còn có một dự án mới, em nói nhỏ cho chị nghe.”

“Chị cũng biết năng lực linh căn của bọn em là Huyết Nhục Phân Ly, mấy môn ma công gia truyền từ đời trước không hợp với em lắm, quá tàn nhẫn.”

Đôi mắt cô lấp lánh ánh hào quang của ước mơ: “Em tin rằng thế giới này không có linh căn ma tính, chỉ có con người ma tính! Em muốn sáng tạo một môn công pháp Huyết Nhục Phân Ly của chính đạo!”

Trương Họa Bình bị cô làm cho choáng váng.

Sở dĩ đám ma tu này đáng sợ là vì chiêu thức của chúng quá máu me, quá tà môn.

Huyết nhục khôi lỗi thuật để nô dịch người khác.

Lối tu luyện quái đản hóa thân thành Ruộng Thịt.

Lối tu luyện cương mãnh làm sôi trào huyết nhục để kích phát tiềm năng…

Vậy mà cô gái trẻ trước mắt này, lại đang nghĩ cách đưa linh căn ma đạo của gia tộc mình đi lên con đường chính đạo?

Sự can đảm này, thật đáng khâm phục.

“Chị xem này.”

Y Tiên Nữ lấy ra bản thiết kế của mình.

“Đây là bản phác thảo đầu tiên, ‘Kiếm Tiên Cơ Khí’.”

“Huyết Nhục Phân Ly của em không phải để giết người, mà là để cấy ghép những pháp khí này vào xương cốt, da, cơ bắp…”

“‘Rắc’ một tiếng, máu thịt tách ra, pháp khí trong cơ thể bay ra, biến hình Iron Man!”

“Lão tổ nhà em, Ruộng Thịt phân ly, xương, cơ, sợi thịt trải phẳng ra đất, tự kết thành hình bù nhìn rơm mà lại đem đi dọa người? Phí của trời!”

“Đáng lẽ phải nhân lúc máu thịt hóa thành bản vẽ 2D, trong quá trình trải ra đó phải tiến hành cải tạo, cấy ghép các loại pháp khí nano vào!”

“Như thế mới là hoàn hảo!”

Cuối cùng, Trương Họa Bình rời khỏi y quán với vẻ mặt thất thần, đầu óc quay cuồng, tâm thần chấn động dữ dội.

Cô không kìm được mà lòng dâng lên một sự kính phục.

Rõ ràng đây là một sơn trang ma tu, một phe phái ma đạo tàn nhẫn đứng đầu bởi Trang chủ, lão quản sự, những kẻ ép người ta ăn đất, ngược đãi người khác…

Vậy mà bên trong lại có một cô gái trẻ đơn thuần với lý tưởng cao cả như vậy!

Thân ở trong bùn, mà lòng vẫn hướng về tương lai, theo đuổi ước mơ, thay đổi lịch sử ma đạo của gia tộc.

Đúng là một luồng gió trong lành!

“Linh căn của một người vốn không có thiện ác, chỉ có công pháp đi kèm mới có! Con người không thể vì xuất thân mà lựa chọn tương lai, không thể vì đang ở trong bóng tối mà sợ hãi ánh mặt trời.”

“Cớ gì phải tu luyện cổ pháp? Ta tự mình khai phá tân pháp!”

Cô bỗng đứng sững tại chỗ, câu nói cuối cùng của cô gái ấy cứ văng vẳng bên tai.

Trên bản thiết kế, những đường kinh mạch, huyệt đạo, cùng các kiểu dáng cải tạo chằng chịt. Đặc biệt là cái ý tưởng huyết nhục hóa thành Ruộng Thịt, trải phẳng trên mặt đất để lắp vào cái gọi là pháp khí nano của trường phái cơ khí, cô cứ nghĩ đi nghĩ lại trong lòng—

Cô gái đó, có lẽ thật sự là một thiên tài?