Đám người chơi này so quỷ càng giống quỷ

Chương 87. Trang Chủ Dẫn Đầu Đi “Hôi Của”

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng các yếu tố trước sau, Ninh Tranh cảm thấy mình không thể ngồi yên nhìn lửa cháy, bắt buộc phải tìm hiểu ngọn ngành cuộc chiến này.

Xoạt.

Ý thức chìm vào nơi sâu thẳm, trên bàn cược khí vận, sương xám lượn lờ.

【Ta muốn biết nguyên nhân cuộc chiến ở Thành Bình Xương.】

【-200 điểm khí vận】

Chỉ tốn có nhiêu đây?

Trong đầu Ninh Tranh hiện ra một manh mối dẫn đường.

Thực tế, không cần phải dựa vào dòng chảy hỗn loạn của hư không để ngẫu nhiên “ship hàng” đến tận nơi, nếu sự việc xảy ra ở gần thì lượng khí vận cần thiết thường không quá nhiều.

Nhưng hắn khẽ nhíu mày:

“Đáp án lại nằm ở hiệu sách Hữu Trúc dưới chân sơn trang?”

Lần trước, hắn muốn nhập môn tu hành, kết quả được chỉ dẫn đến hiệu sách Hữu Trúc và tìm được những cuốn sách cơ bản ở đó.

Chuyện này hoàn toàn có thể hiểu được!

Nhưng bây giờ muốn biết nguyên nhân chiến loạn ở Thành Bình Xương, mà câu trả lời cũng ở đó?

Một hiệu sách có từ hơn một trăm năm trước lại chứa đáp án cho cuộc chiến bùng nổ gần đây ở Thành Bình Xương?

Hắn nghĩ không thông, mà cũng thấy chẳng cần phải nghĩ.

Tối nay ăn cơm xong, dắt Ninh Giao Giao đi dạo chợ đêm, ghé qua hiệu sách một chuyến là có lẽ sẽ rõ nguyên nhân.

Nhưng trước đó, phải thể hiện được khí thế của sơn trang chúng ta.

Với tư cách là Trang chủ… à không, lão quản sự vĩ đại của sơn trang, phải sốc lại tinh thần cho mọi người, phải bộc lộ được cái khí chất thổ phỉ chớp thời cơ làm một mẻ lớn!

Mà cái khí chất thổ phỉ này, Ninh Tranh tin là bọn họ có thừa.

Cảnh tượng lúc hắn mới vào sơn trang, trước mặt thì cung kính hiếu thuận, sau lưng thì lục tung mọi thứ, vẫn còn rõ mồn một trong đầu hắn.

“Việc chuyên môn, cứ để dân chuyên hiến kế.”

Ninh Tranh bỗng nhớ lại, hình như chuyện tế lễ nghĩa phụ lần trước, bọn họ cũng xử lý rất chuyên nghiệp.

Cứ có cảm giác bọn họ cái gì cũng biết một chút.

Cộp cộp cộp.

Ninh Tranh đi xuống lầu, tiến vào phòng quản sự.

Hắn ung dung ngồi vào ghế quản sự, nhìn mấy người trong ban quản lý bên dưới, nghiêm nghị nói:

“Thời gian gần đây, Thành Bình Xương đại loạn, Trang chủ chúng ta sắp sửa đích thân ra tay, chen chân vào chia một phần bánh.”

“Nhưng trước đó, nếu các ngươi có thể nhân cơ hội kiếm chác ở Thành Bình Xương thì càng tốt, coi như tạo thanh thế dọn đường cho Trang chủ.”

Mấy người nghe xong lập tức mừng như điên.

Trang chủ, sắp xuất quan rồi ư?

“Tụi con cũng đang tính thế đây, nhân lúc bọn chúng không rảnh để ý đến mình, phải hốt một mẻ lớn mới được.”

Rau Hẹ Vinh nghiêm mặt nói: “Vừa định xin ý kiến của ngài thì ngài đã đến rồi.”

Ban đầu còn tưởng chuyện lớn thế này, Trang chủ có thể không gánh nổi.

Dù sao đó cũng là một tòa thành lớn, còn chúng ta chỉ là một cái sơn trại trong núi sâu.

Nhưng rõ ràng là đã nghĩ nhiều rồi.

Có Trang chủ đảm bảo gánh kèo, đích thân lên tiếng, cầm đầu đi hôi của, chúng ta còn sợ cái gì nữa?

“Tụi con sẽ khuấy đảo cho ra trò!”

“Tụi con sẽ thể hiện khí thế ngút trời!”

“Tụi con sẽ nghiên cứu vũ khí mới, thay đổi cục diện chiến trường!”

“Tụi con sẽ…”

Bất kể có làm được hay không, họ đều biết phải hô khẩu hiệu cho thật to.

Rau Hẹ Vinh và Tô Ngư Nương, những kẻ sành sỏi trong đối nhân xử thế, hiểu rõ hơn ai hết.

Sếp lên tiếng, nhân viên phải tâng bốc, đó mới là điều sếp muốn thấy!

Như vậy mới cày được độ thiện cảm.

Trong phim, mỗi lần thổ phỉ tổng động viên đi cướp, đám lâu la bên dưới cũng gào thét như thế này cả.

Quả nhiên, Ninh Tranh thấy bọn họ hừng hực khí thế thì rất hài lòng.

Buôn lậu vũ khí, kiếm lời từ chiến tranh, vặt lông đám nhà giàu trong thành, đúng là một con đường hay!

Quá thể hiện được sự tàn độc của ma tu chúng ta.

Đương nhiên.

Ảnh hưởng kinh tế là một chuyện, răn đe bằng vũ lực lại là chuyện khác.

Thậm chí, vũ lực mới là cốt lõi.

Theo thói quen của đám ma tu, có khi chúng sẽ ra chặn cổng thành, cướp bóc thương đội nhân lúc không ai quản, vơ vét một mẻ lớn.

Nhưng mình chỉ là một tên tép riu.

Ninh Tranh cũng thấy hơi đau đầu.

Rõ ràng là khủng hoảng của người ta, sao lại biến thành khủng hoảng của mình thế này?

Yếu chính là cái tội.

Thôi bỏ đi.

Cứ để sau này tính, trước mắt cứ kiếm tiền đã, để đám thợ rèn thể hiện sức mạnh kinh tế của sơn trang chúng ta!

Sau khi Ninh Tranh rời đi.

Đám thợ rèn có mặt ở đó phấn khích tột độ, lập tức vạch ra lộ trình nhiệm vụ trên tấm bảng đen trong phòng quản sự.

Hai việc này không hề xung đột, mà còn bổ trợ cho nhau.

Bởi vì.

Một bên là Tro Tàn, tuyến nhiệm vụ chính của việc thám hiểm treo máy.

Một bên là bản thể, tuyến nhiệm vụ chính của thợ rèn sơn trang.

Đương nhiên, tuyến nhiệm vụ mùa đông là thay đổi khí hậu, phải xây thêm nhà, sửa sang lại kiến trúc, những việc này là bắt buộc.

Vốn dĩ qua đông là chuyện bình thường, chẳng cần để tâm, giới tu tiên mà lại sợ mùa đông sao?

Nhưng dưới một loạt pha xử lý đi vào lòng đất của vài người, nó đã biến thành một chế độ sinh tồn đầy thử thách.

“Mấy ông, có đề xuất gì về việc can thiệp vào nội chiến không?”

“Chỉ chế tạo vũ khí thông thường thôi à?”

“Cảm giác vẫn chưa đủ, đây rõ ràng là nhiệm vụ chính tuyến. Chúng ta làm càng ngon, độ hoàn thành càng cao, thưởng càng to.”

Ninh Tranh quay về chân núi, vừa đúng giờ cơm.

Ăn xong đã hơn 7 giờ tối, trăng lên cao, hắn liền cùng “Tô Ngư Nương” và Ninh Giao Giao đi dạo chợ đêm.

Chợ đêm còn khoảng năm ngày nữa là đóng cửa, đường phố vẫn giăng đầy đèn lồng, khá là náo nhiệt.

“Em muốn mua cái này!”

Ninh Giao Giao cũng đang nhìn ngó xung quanh.

—Cô bé luôn mang một vẻ đáng yêu ngây ngô như mèo con, ánh mắt lại ngập tràn sự ngây ngô trong veo của một sinh viên năm nhất.

Câu này là do Tô Ngư Nương viết trên diễn đàn.

Ninh Tranh thấy cũng khá hình tượng.

Đúng là một tiểu thư trên núi không rành sự đời, chưa từng tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Có lẽ, trước khi đám yêu nhân kia tiêu diệt nơi này, sơn trại này cũng từng là một thế lực không hề yếu.

Ninh Tranh nhìn dòng người qua lại trên phố: “Bất kể thế nào, trăm năm đã qua, huy hoàng đến mấy cũng đã hóa thành tro bụi.”

Hắn không vội đến hiệu sách tìm manh mối, đi dạo chợ đêm một tiếng đồng hồ cũng xem như thư giãn.

Khi đi ngang qua khu ăn vặt, hắn bỗng thấy một gã đàn ông mặt mũi hung tợn đang trêu ghẹo cô bé bán kẹo hồ lô ven đường, còn động tay động chân.

Tô Ngư Nương chậm rãi dừng bước, lạnh lùng quay đầu: “Chưa thấy bao giờ, người lạ à?”

“Đúng là chưa thấy.”

Ninh Giao Giao liếc mắt nhìn: “Hôm qua cũng có một người lạ, sao mấy ngày nay chợ phiên của sơn trang lại có nhiều người ngoài đến tham gia vậy?”

Ninh Tranh nhíu mày.

Nếu là một kẻ xui xẻo lạc vào núi sâu, lại chuyên đi trêu ghẹo con gái nhà lành, chỉ có thể nói một câu: đáng đời.

Còn nếu không phải…

Vậy thì kẻ này có vấn đề, rất có thể là một con quỷ.

Như Tô Ngư Nương nói, gần đây khách lạ nhiều lên, có lẽ đồng nghĩa với việc quỷ lang thang cũng nhiều hơn, thậm chí đã bắt đầu xâm nhập vào khu vực quanh sơn trang.

“Quỷ lang thang nhiều lên, có liên quan đến chuyện ở Thành Bình Xương không?”

Với tư cách là người có chiến lực mạnh nhất trên lý thuyết trong ba người, cũng là người sống duy nhất, hắn lặng lẽ lùi về sau, che chắn cho hai người kia.

“Thằng lưu manh dám trêu người trong thôn mình à, em đánh nhau bao giờ chưa?” Tô Ngư Nương không để ý đến điều đó, chỉ cho là chuyện nhỏ, bỗng hỏi Ninh Giao Giao.

“Chưa ạ.” Ninh Giao Giao rõ ràng đã mất trí nhớ, quên mất lúc mình nổi điên thì hung dữ đến mức nào.

“Chị dạy cho, con gái phải biết tự bảo vệ mình.”

Tô Ngư Nương nhanh chân bước tới, chắn trước cô bé bán hàng bị trêu ghẹo: “Đừng chọc ghẹo bé Hoa bán kẹo hồ lô nữa, anh trai ơi, em đẹp không?”

Gã đàn ông vừa nhìn thấy Tô Ngư Nương, ánh mắt liền lộ ra vẻ ngạc nhiên: “Cô nương, có muốn cùng anh giai đây dạo một vòng chợ đêm này không?”

Tô Ngư Nương trước mặt là do máu thịt Hà Yêu tươi sống tạo thành, nên da thịt mềm mại non nớt.

Không thể nhìn ra chủng tộc khi còn sống của cô là Kim Tiền Đồng Tử.

Trông cô như một bé gái nhỏ nhắn đáng yêu, bộ váy ngắn cùng hai bím tóc càng tôn lên vẻ trong sáng, thuần khiết.

“Chúng ta vào con hẻm nhỏ nói chuyện nhé.”

Tô Ngư Nương cười rất ngọt, đôi mắt như nước hồ thu, trong sự thuần khiết lại ẩn chứa một tia ngây thơ lãng mạn, đẹp tựa đóa sen nở trên mặt nước.

“Đừng do dự nha anh trai ham vui, vì chuyện sắp xảy ra sẽ… rất kích thích đó~”

Ngay cả Ninh Tranh trong thoáng chốc cũng có chút ngẩn ngơ.

Gã đàn ông kia thấy hơi nghi ngờ, nhưng một thiếu nữ trong sáng đáng yêu như vậy khiến hắn thực sự động lòng, không chút do dự đi theo cô vào con hẻm nhỏ.

Cộp cộp cộp.

Rất nhanh, cô và gã đã vào đến con hẻm tối tăm.

Vừa vào hẻm, Tô Ngư Nương đã ra tay trước, một cú đá trúng ngay vào “thể thứ sáu” của đối phương, đồng thời tung một đấm trúng sống mũi hắn.

“Mày!”

Với sức mạnh và quỷ lực của Kim Tiền Đồng Tử, cả người gã đàn ông bị đánh bay đi!

RẦM.

Xương cốt hắn vỡ nát, cả người đập mạnh vào tường.

“Khà khà khà.” Trong góc tối, thân hình của gã đàn ông vặn vẹo, gân cốt uốn cong, lộ ra chân thân, khiến người ta lạnh sống lưng.

Quả nhiên là một con quỷ.

Không phải Phược Địa Linh bản địa, mà là một Tro Tàn vô tình lang thang vào khu chợ quỷ này.

“Hóa ra là một tên Ngũ Thể cảnh, thảo nào máu thịt dai thế.”

Tô Ngư Nương nhíu mày, dường như hoàn toàn phớt lờ dung mạo của đối phương, vẫn cho rằng đó là một gã côn đồ bình thường.

Bởi vì Tro Tàn không có nhận thức về “cái chết”.

Và nhận thức này không chỉ áp dụng với bản thân, mà còn với những con quỷ khác.

Ngay cả khi gặp những “người chết” khác, chúng cũng theo bản năng cho rằng đối phương là người sống, là đồng loại.

“Mày, mày…”

Gã đàn ông từ từ đứng dậy, con đàn bà này vừa ra tay đã nhắm vào chỗ hiểm, vung tay múa chân cực kỳ hiểm hóc, rõ ràng đã luyện qua cận chiến.

BỐP!

Tô Ngư Nương cũng bị kích thích quá độ mà bắt đầu quỷ hóa, lộ ra chân thân. Cơ bắp toàn thân cuồn cuộn nổi lên, thân hình cao vọt lên, hai bím tóc thậm chí còn bay phần phật trong gió.

“Ủa anh giai, yếu nhớt vậy.”

BỐP!!!

Cô nhảy vọt lên, giáng một cú đá trời giáng lên mặt đối phương.

Loạt đòn liên hoàn điên cuồng dẫm nát mặt gã, mặt đất nứt toác, lún thành một hố sâu. Giữa những hành động cuồng bạo, giọng nói của cô vẫn ngọt ngào đáng yêu:

“Tép riu~ Tép riu~ Mấy anh trai chẳng phải thích ‘chân ngọc’ lắm sao? Nè, cho anh liếm đến gãy xương luôn, mau nếm thử đi?”

Giọng không lớn, nhưng sự quyến rũ trong đó lại khiến người ta không rét mà run.

“Em không ngại đâu, mau tới xem, mau tới nếm thử cây kem nhỏ của em nè, mày mau!! ĂN!! NGAY!! CHO!! TAO!!!~”

Một cước.

BỐP!!!

Như một quả cà chua bị ép nổ.

Hai cước.

BỐP!

Vô số máu đen đặc quánh bắn tung tóe khắp tường hẻm.

Ba cước, bốn cước, năm cước!

Khuôn mặt gã không ngừng sụp đổ, khuôn mặt xoắn lại thành một cục, máu đen liên tục phun ra, cả mặt đã nát bét như tương.

“Quỷ, quỷ kìa.”

Gã đàn ông quay người né đòn, co giò bỏ chạy, cuối cùng hét toáng lên: “Mày điên như thế, lẽ nào không phải người…”

Gương mặt cô vẫn giữ nụ cười hiền hòa: “Không phải người? Đương nhiên em không phải người rồi, bộ dạng rõ rành rành của em thế này, anh không nhìn ra sao?! Em là… tiên nữ giáng trần đây này!!”

BỐP!

“Mau nhìn chân ngọc tuyệt mỹ của em đi, em~ có~ đẹp~ không”

Giọng cô đầy vẻ quyến rũ, đưa ra đôi chân trần trắng nõn, toát lên một vẻ bí ẩn và mê hoặc, khiến người ta không kìm được muốn nắm lấy mà thưởng thức.

Thấy đối phương không phản ứng, Tô Ngư Nương bỗng nổi trận lôi đình: “Hửm, bộ mày coi thường tao à?”

“Xem tao dùng hai bím tóc siết chết mày này!!”

Cô phá lên cười ngạo mạn, “Dạo này không được combat, ngứa tay vãi. Lâu rồi chưa gank lẻ được đứa nào để mà toxic.”

Ninh Tranh lặng lẽ che Ninh Giao Giao ở phía sau, không ngờ vị này sau khi chết cũng siêu cấp hung dữ.