Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ninh Tranh liếc nhìn đồng hồ, thấy vẫn còn sớm nên quyết định dạo thêm một vòng chợ đêm.
Hai bên đường treo lủng lẳng những chiếc đèn lồng hoa thật lớn.
Tô Ngư Nương vẫn đang nghiền ngẫm chuyện ban nãy, cảm thấy cực kỳ thú vị: “Tro Tàn trời sinh không thể nhận thức được mình đã ‘chết’, đến khi phát hiện ra sự thật thì sẽ thức tỉnh.”
“Nghe hay thật đấy.” Ninh Giao Giao gật gù, “Tiếc là chuyện đó còn xa tít mù tắp, tụi mình còn trẻ chán, muốn chết thì tám đời mới tới lượt! Tụi mình làm sao mà chết được cơ chứ?”
“Chuẩn luôn.”
Tô Ngư Nương cũng thấy có lý, hào hứng nói: “Kể cả có chết thật đi nữa, xác suất biến thành Tro Tàn cũng thấp tí tẹo, nói gì đến chuyện Tro Tàn thức tỉnh.”
Hai đứa thi nhau loại trừ đáp án đúng.
Ninh Tranh nghe mà cười không nổi, trong lòng chỉ dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Về đến sân viện.
Hai cô nhóc vội vã chạy tót vào phòng, hí hoáy tháo dỡ đủ thứ đồ chơi, quần áo vừa mua hôm nay.
Ninh Tranh không để ý đến họ, đi thẳng về phòng, hồi tưởng lại nội dung cuốn 《Bàn Về Chu Kỳ Hồng Nhật》 để sắp xếp các chi tiết.
Suy cho cùng, họ có thể vô tư vui đùa.
Nhưng cả Chú Kiếm Sơn Trang này vẫn phải do một tay hắn bảo vệ, quản lý, để tránh tai bay vạ gió từ bên ngoài, bị cường giả nhòm ngó, rồi lại một lần nữa rơi vào cảnh nô lệ.
Loại chuyện đó hắn không muốn trải qua lần thứ hai.
Thế giới này quá nguy hiểm, mỗi bước đi đều phải thận trọng như giẫm trên băng mỏng.
Trong phòng, ngọn đèn dầu leo lét, ánh sáng chập chờn. Hắn ngồi trước chiếc bàn cạnh cửa sổ, lấy giấy bút ra, bắt đầu suy nghĩ và hệ thống lại.
Mọi thứ đã rõ ràng, manh mối đã thu thập đủ.
Ngoài kia sóng to gió lớn thật đấy, nhưng sau khi đi một vòng tìm hiểu sự thật, hắn lại quay về với quan điểm ban đầu.
Xem ra, mình đúng chuẩn kiểu:
“Dạo chơi khắp chốn sắc hương, Một nhành lá cũng chẳng vương đến lòng”
Nói thẳng ra là do ăn ở tốt.
Tuy nhiên, dù chuyện không liên quan đến mình, vẫn phải chủ động tham gia một cách gián tiếp, đục nước béo cò trong kỳ Hồng Nhật, gây dựng một chút tiếng dữ ở Thành Bình Xương để dằn mặt bọn chúng.
Trong quá trình này.
Hắn không cầu kiếm tiền, cũng chẳng cần chiếm lợi lộc gì, chỉ cần tiếng ác.
Để người ta có cảm giác rằng:
Sơn trang của bọn ta DỮ DẰN lắm đấy!!
Đồng thời, cuộc hỗn loạn lần này không chỉ là chuyện của các đại gia tộc hàng đầu, mà còn ảnh hưởng đến cả tu sĩ tầng đáy xh.
Bởi vì vào đêm trước Đại Diệt Tro, dù cơ chế chính là hút đi những Tro Tàn kết nối với địa mạch, thì toàn bộ Tro Tản vô chủ trên khắp đại địa cũng sẽ bạo động theo bản năng.
Những Tro Tản này sẽ không mạnh lắm.
Chúng không thể đe dọa được tu sĩ của các đại tông phái, nhưng đối với tán tu và dân thường cấp thấp, đó lại là một thảm họa.
Cuộc bạo động này sẽ kéo dài một tháng.
Khắp các ngõ ngách sẽ xuất hiện vô số chuyện ma quái, nha dịch và các thợ săn yêu, trừ ma sư được thuê sẽ lùng sục khắp nơi để bắt hung thủ.
Dân gian cũng gọi tháng tai ương này là 【Hồng Nguyệt】 hay còn gọi là Tháng Trăng Máu, dùng để chỉ một tháng trước khi 【Hồng Nhật】 diễn ra.
Tuy đây là một thảm họa kéo dài một tháng, nhưng nó cũng là một quá trình phát triển tất yếu. Nếu không có cuộc đại thanh trừng 150 năm một lần này, mọi thứ tích tụ về lâu dài sẽ chỉ càng tồi tệ hơn.
Thế nên.
Cả tầng lớp trên và dưới đều có việc để làm.
Tầng lớp trên, bận rộn thay thế, thôn tính các gia tộc suy tàn để vượt qua Hồng Nhật.
Tầng lớp dưới, bận rộn chống lại đám Tro Tản lang thang để vượt qua Hồng Nguyệt.
Nhà nhà đều bận, người người đều bận.
Và khu chợ quỷ của mình, cũng chẳng lạ khi bắt đầu có vài Tro Tàn lang thang vô tình đi lạc vào.
“Hồng Nguyệt, còn vài ngày nữa là đến, vừa hay rơi đúng vào Rằm tháng Giêng.”
“Nói một cách nghiêm túc, sơn trang của chúng ta cũng thuộc dạng tu sĩ cấp thấp, những đợt quỷ triều Tro Tàn cấp thấp này cũng khá có sức sát thương đối với sơn trang.”
“Tuy khả năng xảy ra nguy hiểm lớn là không cao, nhưng vẫn phải tăng cường phòng ngự.”
Ninh Tranh nghĩ một lát, rồi lại cảm thấy không cần phải lo cho họ.
Phòng ngự phòng nghiếc gì đó, có lẽ không cần thiết.
Nơi này vốn đã hẻo lánh, số lượng Tro Tàn kéo đến chắc sẽ không nhiều, phần lớn sẽ lởn vởn ở các thôn làng dưới chân núi, gây ra tranh chấp và hỗn loạn.
Giống như gã đô con hôm nay trêu ghẹo gái làng, thực tế là chuyện không cần mình phải nhúng tay vào.
Hơn nữa, cho dù có quỷ không cẩn thận mò lên núi, xông vào sơn trang thì đã sao?
Thứ nhất, đám thợ rèn không sợ chết, chết thì thôi chứ có gì to tát. Họ đâu phải dân thường mà sợ dăm ba cái chuyện ma quỷ? Việc gì phải lo sốt vó, nghĩ cách qua mùa đông thế nào còn thực tế hơn.
Thứ hai, Ninh Tranh cảm thấy, quỷ mà mò vào Chú Kiếm Sơn Trang của bọn ta, thì khác gì cừu non be bé sa vào hang hùm? Thể nào cũng phải ôm bụng mà khóc thét.
Gần đây Ninh Tranh càng lúc càng cảm thấy, đám thợ rèn này có lẽ là một loại quỷ vật đặc hữu trong thế giới của họ.
“Quan tâm nhiều làm gì? Dù sao đi nữa người sống duy nhất ở đây cũng chỉ có mình ta.”
Ninh Tranh cảm thấy bảo vệ tốt bản thân mới là điều quan trọng nhất.
Ngược lại, khi quỷ triều quỷ ập đến, để phòng bất trắc, mình phải tự bảo vệ, thậm chí là trốn đi.
Vậy, trốn ở đâu là mấu chốt.
Ninh Tranh thấy thành phố ngầm dưới giếng là một lựa chọn không tồi. Cái phòng đó lần trước họ tế tổ hắn cũng từng trốn, cảm giác rất ổn.
“Có thể bảo Tô Ngư Nương gặm cho nó to ra thêm.”
“Thậm chí, sau khi dọn dẹp đám Hà Yêu dưới sông, mình có thể phát triển cái gọi là thành phố ngầm dưới nước này thành khu vực ẩn náu của riêng mình, ruộng thịt cũng có thể di dời xuống dưới đó.”
Lo trước, liệu sau. Có chuẩn bị vẫn hơn!
Bởi vì bất kể chuyện gì xảy ra, dù cho sơn trang có bị cả Thành Bình Xương liên thủ tấn công.
Chỉ cần mình, người sống duy nhất của sơn trang, vẫn còn sống và trốn ở một nơi kín đáo nào đó, là có thể hồi sinh lại toàn bộ thợ rèn.
Mình mới chính là gót chân Achilles của cả sơn trang.
Hắn sắp xếp lại dòng suy nghĩ vài lần, sau khi xác nhận không có sai sót, liền châm lửa đốt tờ sơ đồ tư duy vẽ nguệch ngoạc, nhìn ngọn lửa cháy rụi, lúc này mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Lặng lẽ nhìn ra khoảng sân bên ngoài.
Dưới màn đêm, Ninh Giao Giao đang ngồi bên miệng giếng câu cá, còn Tô Ngư Nương thì treo mình trên dây câu khám phá thành phố ngầm.
Hai người này quả thật rất chăm chỉ.
Xoạt!~
Chẳng mấy chốc, một con Hà Yêu được “cứu” lên bờ để cùng nhau qua đông.
“Anh ơi, có muốn câu cá không?” Tô Ngư Nương ướt sũng bò lên bờ, vừa hay bắt gặp Ninh Tranh đang đứng bên cửa sổ nhìn họ.
Ninh Tranh vốn dĩ không định quan tâm.
Dù sao thì câu với chả cá, quá nhàm chán, hắn đã ngán tới tận cổ rồi.
Hắn còn phải tu luyện, chút việc câu cá cỏn con này không thể làm hắn xao lãng việc tu hành được.
Nhưng Tô Ngư Nương lại hét lớn một tiếng: “Anh ơi, tụi em có món mới nè! Câu đôi, hai đứa tụi em cùng làm mồi luôn! Anh có muốn thử không!?”
Ninh Tranh có chút động lòng.
Câu đôi, chưa thử bao giờ, nghe có vẻ khá kích thích.
Cuối cùng, hắn không thể chống lại lời mời nhiệt tình của đối phương, bởi vì Ninh Giao Giao cũng nói muốn cùng Tô Ngư Nương xuống nước chơi, thám hiểm nơi Hà Yêu tụ tập, lang thang trong mê cung tìm kho báu.
Vốn dĩ Ninh Giao Giao rất ghét việc câu cá.
Vì toàn là cô bé bị đem đi câu, quá trình lại tẻ nhạt, chỉ là mò xuống dòng nước âm u để dụ dỗ Hà Yêu. Nhưng từ khi Tô Ngư Nương đến thì mọi chuyện đã khác.
Có bạn chơi cùng, bản thân lại thích nước, cô bé cũng nảy sinh hứng thú đi làm mồi câu, được Tô Ngư Nương rủ rê làm đồng đội đi phụ bản, cùng nhau phiêu lưu trong mê cung.
Và thế là.
Ninh Tranh cảm giác như mình vừa khám phá ra một thế giới mới.
Hắn vớ lấy cần câu, phía trên nối với hai sợi xích sắt vừa dài vừa thô, trên đó là hai cái lưỡi câu thật to, hai cô nhóc xinh xắn đáng yêu mỗi người cắn một lưỡi.
Ùm!~
Dưới giếng.
Tô Ngư Nương và Ninh Giao Giao tay trong tay bơi lội dưới nước.
Hai nàng tiên cá không ngừng nô đùa, cùng nhau xuôi theo dòng chảy.
Nhìn cảnh tượng này, không biết lại có bao nhiêu chàng Hà Yêu trẻ tuổi khí huyết căng tràn bị dáng vẻ õng ẹo của họ làm cho mê mẩn, câu mất cả thể xác lẫn tâm hồn.
Đêm tĩnh lặng như nước, Ninh Tranh ngồi bên cạnh pha trà, nhấm nháp bánh linh gạo, buông cần bên miệng giếng, cảm thấy cuộc đời có một hương vị rất riêng:
“Cái này mới gọi là cuộc sống chứ!”