Đám người chơi này so quỷ càng giống quỷ

Chương 94. Hôm Nay Không Có Việc Gì, Ngồi Câu Cá Bên Giếng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ninh Tranh vẫn không khỏi nhíu mày khi nhìn thấy loại ma khí kiểu mới.

Lũ này nhồi linh căn vào pháp khí, chết đi sống lại một hồi, thế mà lại rèn ra được cả Khí linh Tro Tàn ư?

Khá lắm!

Xương cốt máu thịt ừ thì nhồi vào pháp khí.

Vỏ rỗng linh hồn cũng nhồi vào pháp khí nốt.

Kỹ thuật của bọn này rõ ràng đã lên tay hẳn, Đao Chiêm Chiếp rèn ma khí mà cũng đúc kết được kinh nghiệm, không hổ danh là dân chuyên dùng đao mổ cá chuyên nghiệp ngoài chợ.

Suy cho cùng, nghề thợ rèn gia truyền cũng chẳng kiếm ra tiền. Theo lời Đao Chiêm Chiếp kể, ngoài đời anh ta chỉ có mỗi công việc đó, hiện tại cũng đã nghỉ việc để nhập vai thợ rèn chuyên tâm rèn sắt, làm game thủ chuyên nghiệp.

Nghe nói qua việc tìm Tô Ngư Nương và các đại gia khác để đổi Pháp tiền ngoài đời, 50 NDT một đồng, hắn cũng kiếm được kha khá.

“Ma Kiếm Tro Tàn này đúng là ảo ma thật.”

Dù sao thì kiến thức của Ninh Tranh còn hạn hẹp, chưa từng nghe nói về loại pháp khí tương tự thế này.

E rằng ma tu tàn bạo chuyên rèn đúc bằng linh căn đã hiếm, mà người ta đâu phải ngày nào cũng bắt được tu sĩ để rèn, nghiệp vụ này cũng không thường xuyên đến vậy.

Đối với họ mà nói, việc vừa khéo tạo ra Tro Tàn thế này chắc tỷ lệ chưa đến 1 / 100.000 đâu nhỉ?

“Chúng ta đang ngày càng lún sâu trên con đường không lối về.”

“Linh cảm bất an trong lòng mình ngày càng mãnh liệt.”

Hắn lẩm bẩm một tiếng, rồi cẩn thận quan sát Kiếm Tiên Nữ, nhưng không thấy có tác dụng gì lớn.

Lúc này, Ninh Tranh cũng đã củng cố xong cảnh giới Tứ Thể Cảnh, điểm Khí vận đã hoàn toàn cạn kiệt.

Lại phải tích lũy lại từ đầu.

Hắn thấy “Tô Ngư Nương” chưa về, liền xuống ngôi nhà dưới giếng xem xét, đồ đạc đã được thay mới hoàn toàn, trông sang trọng hơn hẳn.

Đây là phòng riêng của cô nàng.

Mấy ngày nay đều ở dưới giếng, xem ra cô ta rất thích trang hoàng cho cái ổ nhỏ của mình.

Ngắm nghía một lúc, hắn vẫn giữ sự tôn trọng tối thiểu với con gái nhà người ta:

“Cô ấy biến nơi này thành phòng riêng rồi, sau này mình không thể thường xuyên đến đây được. Hay là để cô ấy ‘gặm’ thêm mấy căn nhà nữa bên cạnh cho mình dùng.”

Hắn lại trèo lên bờ, hong khô hơi nước trên quần áo, sau đó đăng nhập diễn đàn, lén xem bọn họ gần đây đang làm gì.

Là Trang chủ, đương nhiên phải đi tuần tra công việc của nhân viên, đặc biệt là đám báo thủ này.

Gần đây có rất nhiều người đăng bài, toàn là các ý kiến về Hồng Nguyệt, Hồng Nhật, và đủ loại suy đoán về Thành Bình Xương.

《30 ngày Hồng Nguyệt, luận cách chúng ta vùng lên bón hành cho Thành Bình Xương》

《Hồng Nhật giáng lâm, lão tổ của vài nhà ở Thành Bình Xương sẽ bay màu, chắc chắn là Trang chủ đích thân ra tay, mượn gió bẻ măng, dự là có drama cực lớn!》

《Bàn về tính khả thi của việc tích trữ lương thực mùa đông》

《Bản vẽ thiết kế đường ống sưởi ấm từ lò rèn đến các công trình lớn do tôi vẽ đây, anh em cho xin một like》

《Chó dev bao giờ mới open beta đây, ngọn núi cao gần 5.000 mét này, ít nhất cũng phải chứa được 100.000 người chứ》

《Tô Ngư Nương: Ha ha ha ha, cười ỉa, phải off game gấp để đăng bài, mọi người mau xem vụ Tro Tàn giết chủ của Y Tiên Nữ đi. Đâu như tôi, người đẹp nết hiền, nên bé cưng cũng ngoan hiền, tư chất đỉnh của chóp! Không bao giờ bật lại tôi nhé!》

Ninh Tranh không ngừng lướt qua những thứ vô bổ này.

Tiếc thật.

Bọn họ đều đang thảo luận về trò chơi này trên diễn đàn game.

Rất ít khi nói về các chủ đề trong thế giới của họ, điều này khiến Ninh Tranh không thể nhanh chóng nắm bắt cấu trúc xã hội 20 năm sau của họ.

Nhưng rất nhanh, hắn đã phát hiện một bài viết mới vô cùng hữu dụng.

《Tô Ngư Nương: Bản đồ địa hình xung quanh Sơn Trang phiên bản 0.1. Ba chấm đen chính là vị trí của các lão tổ, căn cứ vào hình dáng căn nhà mà tôi đã xác định được thân phận!》

Ninh Tranh nhấp vào, liền thấy một bản đồ địa hình vô cùng tỉ mỉ.

Rừng cây, nhà cửa, sông ngòi gần sơn trang đều được vẽ rất chi tiết.

Thậm chí Ninh Tranh còn thấy trên bản vẽ, có hình ngôi nhà của mình, trên đó vạch rõ ràng vị trí của căn nhà, sân vườn, và miệng giếng.

Và trên miệng giếng còn được ghi chú: 【Lối vào Dungeon Hà Yêu, bản cô nương trấn giữ】

Nhìn từ trên cao xuống, ngọn núi lớn mà sơn trang tọa lạc vô cùng đồ sộ, cao ngất.

Các thôn làng gần đó vây quanh, giống như một quả dưa hấu lớn được bao quanh bởi từng hạt dưa.

Mà ba vị lão tổ lại phân bố theo hình tam giác, còn ở phía ngoài cùng của các “hạt dưa” thôn làng.

Một vị cao thủ nhanh chóng bắt đầu phân tích trong đó:

“Theo tính toán khoảng cách, khoảng cách giữa ba vị lão tổ và chân núi đều hoàn toàn như nhau! Đây là ngẫu nhiên ư? Chắc chắn không phải!”

“Phược Địa Linh, là linh hồn bị trói buộc trên mặt đất, phạm vi hoạt động không thể quá xa. Phải chăng điều này có nghĩa là ba vị lão tổ vừa vặn không thể lên sơn trang, phạm vi hoạt động tối đa của họ vừa khéo dừng lại ở chân núi?”

“Mặc dù lão tổ bình thường sẽ bảo vệ con cháu đời sau, nhưng quỷ thì lúc nào cũng có thể phát điên! Bởi vậy không thể cho phép họ tiến vào sơn trang, lỡ như họ nổi điên, xông vào sơn trang thì chẳng phải toang sao?”

“Giới hạn phạm vi ở chân núi chính là lựa chọn tốt nhất.”

Vị cao thủ không ngừng phân tích.

Cảm thấy khoảng cách an toàn của mồ mả tổ tiên, hẳn là một yếu tố mà thế giới này sẽ phải cân nhắc.

Kiểu chọn vị trí đặt mộ phong thủy này, phải nói là không phải dạng vừa đâu.

Bên dưới có người không ngừng spam:

“Cao thủ 666.” “Thánh soi là đây chứ đâu, vãi thật.” “Game này chi tiết vãi, từ cái bản đồ địa hình bên ngoài của thể loại game text adventure này, cũng có thể tìm ra những easter egg ẩn phù hợp với world-building.” “Quá đỉnh.”

Ninh Tranh gật gù.

Thấy đám này cũng không phải dạng vừa.

Dù sao thì trước đây Ninh Tranh không hề nhìn ra.

Đương nhiên, không có bản đồ thì cũng khó mà trực quan phát hiện ra chi tiết này.

Ba vị lão tổ Phược Địa Linh không được phép lên núi.

Nhưng mà, người ta không lên núi, ở dưới chân núi không có nghĩa là không thể thi triển pháp thuật tầm xa để san bằng mặt đất, bóp chết Ninh Tranh.

Bởi vì mình quá yếu.

Ninh Tranh lại nhìn vị trí nhà mình và Chợ Phiên gần đó, đều thuộc một phần ba phạm vi quản lý của Cửu Tổ Bình Tổ.

Lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Vị Cửu Tổ này, chính là người đang bế tử quan!

Không hoạt động năng nổ như hai người kia.

Ngay cả khi tế tổ cũng không ra ngoài, cứ như đã chết thật vậy.

Trong phạm vi của vị này an toàn hơn rất nhiều, không sợ ông ta rảnh rỗi sinh nông nỗi đi dạo.

Ninh Tranh bỗng chau mày, vô cớ nhìn về phía vị trí của ông chủ hiệu sách:

“Khu vực Chợ Phiên nơi hiệu sách nằm không xa chỗ mình, chúng ta đều thuộc phạm vi quản lý của Cửu Tổ, có thể qua lại lẫn nhau.”

Dù sao thì Ninh Giao Giao, một Phược Địa Linh, cũng có thể đến Chợ Phiên, đương nhiên khoảng cách không xa.

Không biết vì sao, hắn luôn cảm thấy vị ông chủ hiệu sách này có chút bí ẩn.

Những lời ông ta nói, cảm giác không phải là thứ mà một ông chủ hiệu sách bình thường có thể biết.

Thế lực sơn trại này e rằng trước kia cũng không yếu, ông chủ hiệu sách này có thể là một trong số cao thủ bản địa.

Nhưng tiếc thay…

Người ta đã chết từ trăm năm trước, bị những yêu nhân kia giết.

Dù bí ẩn đến đâu, khi sống có lợi hại đến mấy, ẩn cư lánh đời, cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Đương nhiên, bây giờ không còn ai sống sót.

Ba vị lão tổ, ông chủ hiệu sách đều là quỷ.

Nhưng mà, vị trí Phược Địa Linh của ông chủ hiệu sách và một trong các lão tổ bế tử quan, lại trùng lặp? Có thể qua lại sao?

“Không phải là sẽ đánh nhau chứ?”

Ninh Tranh nảy ra ý nghĩ kỳ lạ: “Sống đã thua, chết rồi hai con ma còn rủ nhau khô máu à?”

“Lão tổ bế tử quan, mãi không xuất hiện, không lẽ thật sự bị cái ông chú trung niên ra vẻ văn nghệ kia, lén lút hấp diêm rồi sao?”

Lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, thời gian thư giãn kết thúc, lại bắt đầu một hành trình mới: đột phá Ngũ Thể thể thứ năm.

Đến trưa.

“Tô Ngư Nương” từ trên núi trở về, vui vẻ hớn hở về đến sân nhà, sau khi xem trò hề của Y Tiên Nữ trên núi, cô nàng cười lăn lộn!

Cười vãi.

Tro Tàn giết chủ.

Bé cưng của người này có vấn đề rồi, tư chất không ổn!

Không đúng, không phải bé cưng có vấn đề, mà là bản thân cô ta trời sinh phản cốt, nên mới khiến bé cưng cũng một thân nghịch cốt.

Đâu như cô chứ?

Bản thân ôn hòa lương thiện.

Tro Tàn của mình cũng ngoan ngoãn như vậy, răm rắp lên núi làm việc khuân gạch, còn mình thì chỉ việc phụ trách nội dung vui nhất: phiêu lưu mạo hiểm!

Bé cưng của tôi chính là lương thiện hoàn mỹ, tư chất cực cao.

Rất nhanh, cô ta lại rủ Ninh Giao Giao cùng đi câu cá, cô nàng vẫn mê mẩn việc chinh phục hầm ngục dưới lòng đất.

Khi cô ta trở về còn cầm theo một lá bùa.

Dẫn Tro Phù.

Hiển nhiên là Tô Ngư Nương “chính chủ” đã giao cho cô ta.

Loại bùa này, Tro Tàn tự nó cũng biết dùng.

Ngay từ khi thiết kế đã cân nhắc đến điểm này.

Chỉ cần nói với Tro Tàn đây là bùa an giấc, lúc ngủ dán lên là được.

Dù sao thì Tro Tàn đều tự cho rằng mình cần ngủ.

Sau khi dán bùa và ngủ, Tro Tàn sẽ hình thành liên kết với địa mạch, khi tỉnh dậy chính là Phược Địa Linh.

Ninh Tranh nhìn cô ta, trong lòng thầm nghĩ: “Xem ra, cô ta sắp chính thức trở thành Phược Địa Linh bản địa, giống như Ninh Giao Giao.”

Một khi bén rễ, sẽ là dân làng này, không thể rời xa.

Nhưng một Tro Tản sớm muộn gì cũng sẽ biến mất, việc bén rễ là chuyện tất yếu.

Dù sao thì sơn trang của mình cũng không cần lo lắng về Hồng Nhật.

Ninh Giao Giao chạy ùa ra: “Anh ơi, đi câu cá thôi!”

Rất nhanh, hai người lại ngậm mồi câu, “tủm” một tiếng nhảy xuống nước.

Thành thạo bơi theo dòng sông ngầm.

Tô Ngư Nương cũng như mọi khi ghi chép bản đồ mê cung dưới lòng đất, có thêm một người trợ giúp, tiến độ khám phá của cô ta nhanh hơn một chút.

Ninh Tranh cảm thấy cuộc sống dưỡng lão thế này thật tốt.

Hôm nay không có việc gì, ngồi câu cá bên giếng.

Ngày hôm sau.

Ninh Tranh bò dậy khỏi giường.

Mình đã liên tục câu cá hai ngày rồi, không thể cứ sa đọa thế này mãi được.

Hắn phải nghiêm túc làm việc rồi.

Đặc biệt là hôm nay, đúng là thời điểm thương nhân trung chuyển Trương Họa Bình mang vật tư đã đặt về.