Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vương Đương Đầu chẳng buồn để ý đến tên ngốc tự tìm đến cửa này, nhấc chân đi về phía sân sau, không thèm ngoái đầu lại. Còn tên bảo kê kia đã vung nắm đấm to như cái bát đập thẳng vào gáy tiểu mộc tượng.

Hắn nén cục tức nãy giờ, cú đấm này dồn toàn lực, quyết hạ gục đối thủ, sống chết mặc kệ.

Mấy tên còn lại đều là tay đấm chuyên nghiệp được nuôi trong sòng bạc, thủ đoạn tàn độc, cũng nhao nhao lao vào.

Mắt thấy tiểu mộc tượng sắp bị vây đánh, trong đôi mắt của chàng thiếu niên thường ngày hiền lành, chăm chỉ ở công trường bỗng hiện lên vẻ lạnh lùng khó tả.

Mất Lỗ Ban Toàn Thư, chỉ còn lại cuốn "Vạn Pháp Quy Tông" để tu hành, cậu có giận không?

Tiền bạc sư phụ để lại bị trộm sạch, cậu có giận không?

Vô cớ bị đuổi việc, phải rời khỏi công trường, cậu có giận không?

Cậu lững thững đi bộ về nhà, ăn món lẩu Cửu Cách cay nồng, phá lệ uống bát rượu đục, chính là để đè nén cơn giận tuổi trẻ này xuống.

Vì cậu luôn nhớ lời dạy của sư phụ Lỗ Đại: vạn sự phải nhẫn, nóng nảy hại thân, hại cả tính mạng.

Nhưng giờ cậu không nhịn được nữa.

Người hiền bị bắt nạt, ngựa hiền bị người cưỡi.

Thiếu niên anh dũng đầy mình, cớ sao phải cúi đầu chịu nhục?

A...

Tiểu mộc tượng, người từ nhỏ luôn khúm núm, quy củ, bỗng gầm lên giận dữ.

Tiếng gầm phát ra từ tận đáy lòng, xé toạc cổ họng.

Cùng với tiếng gầm phá vỡ mọi kìm nén, toàn thân cậu trở nên kích động, như quay lại những ngày đói khát tranh giành miếng thịt thối với chó hoang.

Rốt cuộc đây vẫn là thời đại ăn thịt người đẫm máu.

Cậu không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

Bịch, bịch, bịch...

Không ai kịp nhìn thấy tiểu mộc tượng ra tay thế nào. Mấy tên tay đấm sòng bạc vừa lao tới định dạy cho cậu một bài học chỉ thấy hoa mắt. Tên lao lên đầu tiên, mồm còn đang chửi bới, bị đánh bay thẳng lên mái nhà, làm ngói rơi loảng xoảng.

Mấy tên còn lại cảm thấy nắm đấm nện thẳng vào mặt, đau điếng người, kêu oai oái rồi ngã lăn ra đất, mặt mũi sưng vù.

Năm người bị tiểu mộc tượng hạ gục trong nháy mắt. Vương Đương Đầu định vào nhà nghe động mới quay đầu lại.

Ôi trời, thằng nhãi này tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi, hóa ra là dân luyện võ?

Vương Đương Đầu lăn lộn ở Giang Bắc bao năm, phản ứng không hề chậm chạp. Thấy thiếu niên này khó xơi, hắn hú lên một tiếng quái dị rồi quay người lao tới.

Cùng lao lên với hắn là hai tên vệ sĩ áo đen. Khác với mấy tên bị hạ gục dễ dàng lúc nãy, hai tên này đều có tiếng tăm trong giới giang hồ Du Thành.

Nói cách khác, bọn họ đều là cao thủ.

Vương Đương Đầu cùng hai tên vệ sĩ, ba cao thủ mạnh nhất sòng bạc hợp sức tấn công. Đám này chẳng thèm nói quy tắc giang hồ, chỉ cốt hiệu quả, không hỏi han gì mà rút dao chém tới tấp, mặc kệ tiểu mộc tượng tay không tấc sắt.

Chúng định dùng lợi thế binh khí đánh cho tiểu mộc tượng không kịp trở tay. Nào ngờ sự hiểu biết về đao pháp của tiểu mộc tượng lại sâu sắc vô cùng.

Người dạy đao pháp cho cậu và Khuất Mạnh Hổ chính là Hùng Nhất Đao lừng danh Miêu Cương.

Đao pháp này không chỉ chú trọng "đao trong tay".

Đao không trong tay vẫn có chiêu tay không đoạt đao. Tiểu mộc tượng không chỉ có nền tảng đồng tử công mà còn được Khuất Mạnh Hổ truyền thụ tinh hoa đao pháp.

Nên sau vài giây bất ngờ ban đầu, chỉ qua hai ba chiêu, tiểu mộc tượng đã đoạt được đao từ tay một tên vệ sĩ áo đen.

Có đao trong tay, lại thêm sức mạnh của người tu hành, tiểu mộc tượng múa đao như rồng bay phượng múa, đánh cho đối thủ tơi bời.

Vương Đương Đầu, bá chủ một vùng Giang Bắc, trước mặt thiếu niên vô danh này chỉ trụ được mười chiêu thì vũ khí bị đánh bay. Ngay sau đó, lưỡi đao sắc lẹm đã kề ngay cổ hắn.

Cảm nhận hơi lạnh từ lưỡi đao, Vương Đương Đầu hối hận xanh ruột.

Mẹ ơi, thằng nhãi này mạnh thật. Biết thế lúc nãy cứ chui tọt vào nhà rồi nhảy cửa sổ trốn cho xong, ra vẻ làm gì cho khổ?

Ở bên kia, đám đàn em nhìn tiểu mộc tượng với ánh mắt vừa kinh sợ vừa kính nể. Chính tiểu mộc tượng cũng hơi ngỡ ngàng.

Tuy từng luyện tập với Khuất Mạnh Hổ nhưng lần nào cũng thua thảm hại, cậu cứ nghĩ mình yếu nhớt. Lần này đến đây hoàn toàn dựa vào cơn giận và sự liều lĩnh của tuổi trẻ. Không ngờ tu luyện pháp môn "Vạn Pháp Quy Tông", khai thông luồng khí, cảm nhận được "Khí" trong không gian lại khiến cậu trở nên lợi hại đến thế.

Cảm giác như "một bước lên trời". Thấy những tay giang hồ thường ngày mình vẫn sợ giờ nằm rạp dưới tay, cậu thấy như đang mơ, vừa bất ngờ vừa phấn khích.

Nhưng gạt đi mọi cảm xúc, cậu nhớ lại phong thái của Khuất Mạnh Hổ, hít sâu một hơi, lạnh lùng nói:

- Thế nào?

Bị chế ngự, Vương Đương Đầu thức thời nhận thua ngay: "Cao nhân."

Tiểu mộc tượng hỏi tiếp: "Đồ của tôi..."