Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu mộc tượng gật đầu: "Phải."

Trình Hàn cười lớn, chỉ vào tiểu mộc tượng nói:

- Giang hồ có quy tắc giang hồ, chúng tôi không phải quan phủ. Cậu mất đồ thì tìm kẻ trộm, tìm tôi làm gì? Thôi được rồi, mất bao nhiêu tiền cứ quy ra bạc, tìm Vương Ma Tử mà tính. Trừ phi cậu là anh em trong Bào Ca Hội, nếu không chúng tôi không quản được...

Bào Ca Hội vốn là tổ chức bí mật, tuy xuất thân từ tầng lớp đáy xã hội nhưng lớn mạnh nhờ thủ đoạn xã hội đen, nên chẳng mấy khi nói chuyện công bằng chính nghĩa.

Tang vật đã rơi vào tay họ thì đừng hòng lấy lại.

Hơn nữa Trình Hàn cũng muốn Vương Ma Tử phải "chảy máu" một chút nên càng không đồng ý.

Cậu ta định bỏ đi, nhưng tiểu mộc tượng lao tới chặn đường, kiên quyết nói:

- Tôi muốn lấy lại đồ của mình, ai cũng không được giữ.

Thấy thân pháp nhanh nhẹn của tiểu mộc tượng, Trình Hàn bỗng thấy hứng thú, nhìn cậu một lượt rồi hỏi:

- Ái chà, dân luyện võ à?

Tiểu mộc tượng lắc đầu:

- Không liên quan đến chuyện đó.

Trình Hàn nói:

- Giờ thì liên quan rồi đấy. Thời thế loạn lạc, quy củ thay đổi nhiều, nhưng có một điều bất biến: muốn giữ được thứ gì thì phải có thực lực để bảo vệ nó. Thế này đi, tôi thấy cậu cũng là một nhân vật, hay là chúng ta cá cược một trận, thế nào?

Tiểu mộc tượng hỏi: "Cá cược thế nào?"

Trình Hàn hỏi lại: "Cậu học được những gì?"

Tiểu mộc tượng thật thà:

- Nghề mộc và kỹ thuật xây nhà.

Trình Hàn cạn lời:

- Ý tôi là bản lĩnh đánh nhau ấy.

Tiểu mộc tượng ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:

- Tôi có học đao pháp vài năm.

Trình Hàn nghe vậy cười lớn, vỗ tay cái bốp:

- Được! Cậu ra giá binh khí chọn một thanh đao. Nếu cậu thắng được tôi, đồ thằng kia ăn trộm tôi sẽ trả lại đầy đủ, thế nào?

Tiểu mộc tượng nhìn chàng thanh niên đẹp trai quá mức quy định này, do dự hỏi:

- Thật chứ?

Trình Hàn bật cười.

Mấy hôm nay cậu ta ngày nào cũng luyện tập, rèn luyện khí lực và kỹ năng chiến đấu. Nhưng do tu hành từ nhỏ, lại có gia thế, luyện "Lãng Lý Bạch Điều Công" nên người thường không ai là đối thủ.

Cao thủ xứng tầm thì lại bận bịu, không rảnh chơi đùa với cậu ta, nên cậu ta chán lắm. Thấy tiểu mộc tượng có vẻ biết võ nên cậu ta mới đề nghị như vậy.

Không ngờ tiểu mộc tượng lại đồng ý.

Có vẻ cậu ta rất coi trọng món đồ bị mất.

Nhưng quy tắc là quy tắc, đồ đã vào tay Bào Ca sao có thể trả lại?

Dù Trình Hàn khá thích thiếu niên này nhưng cậu ta sẽ dốc toàn lực để bảo vệ quy tắc bang hội.

Cậu ta không thể thua.

Cậu ta cười nói: "Đương nhiên."

Nói xong, cậu ta lùi lại, đưa tay mời.

Tiểu mộc tượng mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đi đến giá binh khí bên cạnh sân tập.

Có hai dãy giá, một bên để binh khí gỗ, một bên là đồ thật bằng thép tinh luyện. Cậu do dự một chút rồi chọn một thanh đao gỗ đơn thủ kiểu dáng bình thường.

Trình Hàn hỏi:

- Sao không dùng đồ thật, không quen tay à?

Thấy tay tiểu mộc tượng đầy vết chai sạn do lao động, không giống dân giang hồ nên cậu ta mới hỏi vậy.

Tiểu mộc tượng đáp:

- Tôi sợ không kìm được tay, lỡ làm cậu bị thương.

Câu nói làm Trình Hàn cứng họng. Bản tính hiếu thắng trỗi dậy, cậu ta nói:

- Được, được, được lắm! Để xem cậu có bản lĩnh gì.

Nói xong, Trình Hàn đưa tay ra, một thanh kiếm gỗ du cứng chắc bay vào tay cậu ta.

Cách không lấy vật đối với người tu hành chẳng có gì lạ, nhưng với người thường, thậm chí là dân luyện võ thì quả là tuyệt kỹ loá mắt.

Chiêu này vừa tung ra lập tức nhận được tràng pháo tay rầm rộ.

Trong đám người hò reo cổ vũ, Vương Đương Đầu hét to nhất, suýt thì lạc cả giọng.

Một đao, một kiếm, hai người đối mặt.

Đao trong tay, tiểu mộc tượng hít sâu một hơi, nhớ lại những ngày học nghề với Hùng Nhất Đao ở Miêu Cương, những buổi sáng sớm và đêm khuya lén lút luyện tập suốt mười mấy năm qua, và cả những tinh hoa đao pháp mà Khuất Mạnh Hổ tận tình truyền thụ...

Từng hình ảnh hiện lên trong đầu, xâu chuỗi thành một đường thẳng.

Hét...

Tiểu mộc tượng gầm lên một tiếng, khí thế ngưng tụ trong nháy mắt, lao về phía Trình Hàn như mãnh hổ.

Ban đầu Trình Hàn còn hơi coi thường, nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm túc của tiểu mộc tượng cùng luồng cuồng phong ập tới, cậu ta cảm giác đối thủ không phải là một thiếu niên yếu ớt mà là một con mãnh thú vừa thoát cũi sổ lồng.

Đao pháp nói phức tạp thì rất phức tạp, nói đơn giản thì cũng rất đơn giản.

Nó chú trọng một chữ: Mãnh.

Hùng hồn, hào sảng, vung đao như mãnh hổ, đó mới là chân đế của đao pháp. Lúc này tiểu mộc tượng đang đầy bụng tức giận, lại càng hợp với ý nghĩa của đao pháp.

Cú tấn công dũng mãnh khiến Trình Tiểu Gia dù thiên tư hơn người, chăm chỉ khổ luyện cũng phải luống cuống chống đỡ.