Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu mộc tượng dĩ nhiên không nhắc đến Lỗ Đại mà bịa ra một câu chuyện. Bài này cậu đã thuộc làu, Trình Hàn tuy nghi ngờ nhưng không truy cứu, chuyển sang bàn luận về tu hành.

Cam Mặc tu luyện "Vạn Pháp Quy Tông" của Lỗ Ban giáo, vốn là pháp môn tổng hợp tinh hoa của nhiều nhà, nên bàn luận về vấn đề này không gặp trở ngại gì, thậm chí có chỗ còn hiểu biết sâu sắc hơn. Sau đó Trình Hàn kể chuyện đi học ở phương Bắc, tiểu mộc tượng cũng tiếp lời được, lại còn đưa ra những kiến giải độc đáo.

Những điều này tiểu mộc tượng đều nghe lỏm được từ Khuất Mạnh Hổ, nhưng Trình Hàn đâu biết, thấy Cam Thập Tam lang chuyện gì cũng biết thì càng thêm kính nể.

Cậu ta nghĩ người anh em này quả là kỳ nhân, theo lối "đại ẩn ẩn vu thị" (bậc đại ẩn dật sống giữa phố chợ).

Thâm sâu khó lường.

Nghĩ vậy, Trình Hàn càng muốn kết giao.

Trò chuyện rôm rả một hồi lâu, Vương Đương Đầu định gọi thêm lượt rượu món nữa, con mèo béo dưới gầm bàn bụng cũng đã căng tròn.

Lúc này một người đi tới, chính là Ung Đức Nguyên.

Hắn xách một vò rượu đi thẳng đến trước mặt tiểu mộc tượng, đặt "cốp" một cái xuống bàn, nói:

- Này, Cam Mặc phải không? Nghe nói chú mày ghê gớm lắm hả? Phải không?

Không biết hắn bị kích động gì mà người nồng nặc mùi rượu, mắt đỏ ngầu.

Lúc này Ung Di Ái và Tô Từ Văn cũng chạy tới. Tô Từ Văn mặt đỏ bừng như vừa lỡ lời, lén nhìn biểu cảm của tiểu mộc tượng. Ung Di Ái bực bội nói:

- Anh, đừng làm loạn nữa.

Trình Hàn tuy không hiểu chuyện gì nhưng vẫn đứng dậy đỡ Ung Đức Nguyên:

- Đức Nguyên, cậu say rồi à?

Ung Đức Nguyên đẩy Trình Hàn ra, chỉ vào mặt tiểu mộc tượng:

- Này nhóc, nói gì đi chứ? Nghe bảo mày ghê gớm lắm, nào, biểu diễn cho ông xem mày lợi hại thế nào.

Bị chỉ tay vào mặt, tiểu mộc tượng ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn chàng thanh niên tuấn tú nhưng hống hách.

Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cuộc trò chuyện vừa rồi với Trình Hàn khiến cậu hưng phấn, lòng hư vinh trỗi dậy, không muốn cúi đầu chịu nhục, bèn đáp:

- Tại sao tôi phải biểu diễn cho anh xem?

Ung Đức Nguyên phun mưa rượu vào mặt cậu, cười lớn rồi túm lấy cổ áo tiểu mộc tượng:

- Chỉ bằng ba chữ "Ung Đức Nguyên" này thôi. Ở Du Thành, chọc vào Ung Đức Nguyên tao thì liệu hồn, đừng hòng sống yên ổn.

Thấy hắn động thủ, Trình Hàn không nể mặt nữa, nắm lấy tay Ung Đức Nguyên quát:

- Đức Nguyên, dừng tay! Cam Mặc là bạn tôi, đừng giở thói Bào Ca ở đây.

Tay Trình Hàn vừa chạm vào, cánh tay Ung Đức Nguyên bỗng căng lên rồi co lại. Trình Hàn như bị điện giật, tê rần nửa người, lùi lại mấy bước mới đứng vững.

Lúc này cậu ta thực sự nổi giận, trừng mắt nhìn Ung thiếu gia:

- Ung Đức Nguyên, tôi biết cậu là cao đồ của Nguyệt Thứu đạo trưởng núi Thanh Thành, kiếm tiên cao cường, nhưng không cần thiết phải ra oai ở đây, sỉ nhục bạn tôi. Bào Ca chúng ta áo mặc chung, vợ ngủ chung (ý nói thân thiết như anh em), cậu làm thế không sợ phạm quy tắc Bào Ca sao?

Ung Đức Nguyên cười khẩy:

- Đừng lôi bậc cha chú ra dọa tao. Tưởng tao sợ chắc? Đến lúc đó mày tìm bố mày ra mặt, tao sẽ bảo ông ấy là mày kết giao với lũ chuột nhắt vô dụng, tao chỉ giúp dọn dẹp thôi, biết đâu bố mày còn cảm ơn tao đấy.

Hắn bản lĩnh cao cường, gan to tày trời, Trình Hàn tuy giận nhưng cũng bó tay.

Lúc này, tiểu mộc tượng lên tiếng:

- Muốn xem bản lĩnh của tôi à?

Ung Đức Nguyên quay lại:

- Phải. Đương nhiên tao cũng không phải kẻ cạn tình. Nếu mày sợ thì uống cạn vò rượu này, tao cũng bỏ qua.

Tiểu mộc tượng nói: "Vậy buông tôi ra trước đã."

Ung Đức Nguyên buông cổ áo cậu ra, cười lớn:

- Được, để tao xem mày có bản lĩnh gì khiến tao bất ngờ nào.

Được thả ra, tiểu mộc tượng lùi lại một bước, ngồi xuống rót cho mình một chén rượu, chậm rãi uống cạn.

Cậu uống rượu không phải để lấy can đảm, mà để có thêm thời gian suy nghĩ.

Về đánh đấm, tiểu mộc tượng tuy đã nhập môn nhưng vẫn chỉ là tay mơ. Đao pháp tuy thuần thục nhưng đấu tay đôi với tên này e là khó thắng.

Vừa rồi Trình Hàn nói Ung Đức Nguyên là đệ tử núi Thanh Thành.

Tiểu mộc tượng tuy không biết Nguyệt Thứu đạo trưởng là ai nhưng danh tiếng núi Thanh Thành thì như sấm bên tai. Nhân vật cỡ này Trình Hàn còn không địch lại thì cậu càng không có cửa.

Cố đấm ăn xôi chỉ tổ chuốc lấy nhục nhã.

Đánh không lại thì đành nhận thua?

Thế thì mất mặt quá.

Nếu là trước đây, tiểu mộc tượng sẽ chấp nhận mất mặt. Nhưng giờ đã khác, cậu kết giao với Trình Hàn, nhiễm chút hào khí giang hồ, nếu nhận thua thì thấy có lỗi với danh tiếng truyền nhân Lỗ Ban.

Làm sao bây giờ?

Uống cạn chén rượu, Ung Đức Nguyên giục:

- Thế nào? Biểu diễn đi chứ? Lề mề cái gì?

Cạch...

Tiểu mộc tượng thở dài, rồi lẩm nhẩm rất nhanh: