Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng tiểu mộc tượng lại không muốn kể hết mọi chuyện của mình ra.

Đối với thế giới này, cậu thực ra không mấy cởi mở.

Cậu vẫn đang mang trên mình mối huyết hải thâm thù sư phụ bị hại, cũng như mối đe dọa tính mạng có thể ập đến bất cứ lúc nào, làm sao có thể moi hết ruột gan với hai cô gái chẳng lấy gì làm thân thiết cho lắm?

Tuy nhiên để đối phó với hai người, cậu vẫn nhặt nhạnh vài chuyện râu ria ra kể, đặc biệt là những chuyện chuyên môn như xây nhà dựng cửa.

Chỉ tiếc là những chuyện tiểu mộc tượng thấy vô cùng hứng thú này, lọt vào tai hai cô gái lại chẳng khác nào bùa chú ru ngủ. Chẳng bao lâu, Tô Từ Văn không kìm được ngáp một cái, nhìn thấy Cố Bạch Quả bên cạnh đã ngủ gà ngủ gật, bèn bế con mèo béo lông hổ lên, nói với tiểu mộc tượng: "Bọn tôi đi ngủ đây."

Tiểu mộc tượng gật đầu: "Được."

Tô Từ Văn nghĩ một lát rồi dặn tiểu mộc tượng: "Dưới gối của tôi có kéo đấy, kéo của Vương Rỗ, sắc lắm, cậu đừng có mà tà niệm gì đấy nhé?"

Tiểu mộc tượng cười khổ: "Bên cạnh cô đang nằm cô em vợ tương lai của tôi đấy, cô nghĩ tôi dám không?"

Tô Từ Văn nghe xong thì không nhịn được cười, dìu Cố Bạch Quả vào phòng ngủ.

Sau khi hai người rời đi, tiểu mộc tượng thổi tắt chiếc đèn dầu hỏa, nằm xuống ghế sofa.

Chẳng hiểu sao, cậu đột nhiên cảm thấy vô cùng buồn ngủ, nhắm mắt lại, rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Không biết đã qua bao lâu, mắt phải của tiểu mộc tượng đột nhiên giật liên hồi, ngay sau đó, trong cơn mơ màng, cậu lại nhìn thấy bé gái mặc chiếc áo kép màu đỏ mà cậu từng gặp vô số lần.

Cảnh tượng này từng là cơn ác mộng tuổi thơ không biết bao nhiêu lần của cậu.

Bé gái đó đang cười với cậu, nụ cười vô cùng tà dị, khiến tiểu mộc tượng sởn gai ốc khắp toàn thân.

Và đúng lúc này, cậu đột ngột mở bừng mắt.

Bé gái mặc áo kép đỏ biến mất, nhưng trong phòng khách tối tăm lại có một người phụ nữ đang đứng đó, tay cầm một con dao nhọn, đang bước từng bước chậm rãi về phía cậu.

Bị đánh thức giữa đêm nhưng tiểu mộc tượng không hề hoảng sợ, khóe miệng còn thấp thoáng nụ cười khó hiểu.

Người đang từ từ tiến về phía cậu chính là Tô tiểu thư trong bộ đồ ngủ lụa.

Chỉ có điều, thứ cô cầm trên tay không phải cái kéo của Vương Ma Tử mà là một con dao nhọn sắc lẹm, đủ để giết người.

Có lẽ cảm nhận được động tĩnh của tiểu mộc tượng, Tô Từ Văn đang đi chậm rãi bỗng lao nhanh tới ghế sô pha, vung dao đâm thẳng vào tim cậu.

Nhưng khi mũi dao sắp cắm vào ngực, cổ tay cầm dao của cô đã bị giữ chặt.

Ngăn được cú đâm của Tô Từ Văn, tiểu mộc tượng cảm nhận được một sức mạnh kinh khủng như mãnh hổ ẩn chứa trong cơ thể người con gái này. Nếu không phải đã nhập môn tu hành, khai thông được "Khí", sức lực và phản xạ tăng lên đáng kể thì e là cậu đã bị đâm thủng ngực rồi.

Dù trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, tiểu mộc tượng vẫn liếc mắt về phía cửa quát:

- Nhìn cái gì? Về phòng ngay.

Cố Bạch Quả đứng ở cửa không những không sợ mà còn cười hì hì:

- Người ta quan tâm anh mà, làm gì dữ thế? Ái chà, tưởng anh vớ bở, ăn ngon ngủ kỹ lại có người đẹp hầu hạ, hóa ra vất vả thế này, sơ sẩy cái là mất mạng như chơi, chậc chậc...

Tiểu mộc tượng vốn lo cô bé sợ, nghe vậy thì yên tâm.

Con nhóc này quả nhiên không phải dạng vừa.

Biết Cố Bạch Quả là "tiểu mẫu hổ", tiểu mộc tượng tập trung toàn bộ tinh thần đối phó với Tô Từ Văn trước mặt.

Trong bóng tối, Tô Từ Văn không còn vẻ dịu dàng, thân thiết như lúc đi ngủ. Đôi mắt cô ánh lên vẻ oán độc cực độ, sắc mặt đen sì, gân xanh nổi lên từ cái cổ trắng ngần lan lên tận má, trông vô cùng đáng sợ.

Hơi thở của cô cũng không còn mùi thơm thiếu nữ mà nồng nặc mùi hôi thối khó tả.

Như mùi xác chết phân hủy...

Đồng thời, lực tay cô ngày càng mạnh, mũi dao nhích dần về phía tim tiểu mộc tượng.

Tiểu mộc tượng nắm chặt cổ tay cô, nhìn thẳng vào khuôn mặt oán độc kia, gằn từng chữ:

- Vừa nãy ngươi định nhập vào xác ta phải không?

Cô bé mặc áo bông đỏ thường xuyên xuất hiện trong ác mộng tuổi thơ của tiểu mộc tượng. Lớn lên tần suất xuất hiện ít đi, nhưng mỗi lần xuất hiện đều báo hiệu điềm chẳng lành. Đó là lý do cậu nhìn thấy cô bé áo đỏ ở công trường nhà họ Lưu.

Sắc mặt Tô Từ Văn biến đổi liên tục, thậm chí vặn vẹo.

Cô cười khanh khách:

- Thằng nhãi ranh, tưởng chút bản lĩnh mèo cào của mày làm gì được tao sao?

Nghe giọng nói đó, tiểu mộc tượng thót tim nhưng rồi lại thả lỏng đôi chút.

Đó không phải giọng Tô Từ Văn, mà là một giọng nói khàn đục, âm u, trung tính, nghe mà sởn gai ốc.

Quả nhiên như cậu dự đoán, thứ ẩn trong người Tô Từ Văn rất e ngại cậu.