Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
La Tiểu Hắc là một tay cứng cựa nhưng lại tỏ ra rất tôn trọng tiểu mộc tượng.
Tiểu mộc tượng đáp lễ: "La huynh."
Thấy tiểu mộc tượng nhớ mình, La Tiểu Hắc rất vui, vội vàng hàn huyên rồi giới thiệu đôi bên.
Hắn trị trọng giới thiệu tiểu mộc tượng với gã béo, đặc biệt nhấn mạnh sư thừa, thân phận và sự coi trọng của Bào Ca Hội đối với cậu. Sau đó hắn giới thiệu gã béo chính là Đại đương gia của Bích Thủy Trại, Đồ Cẩu Hán (Gã mổ chó) La Bá Thiên.
Hê, cái tên nghe kêu thật, không biết có họ hàng gì với "Nam Bá Thiên" không.
Tiểu mộc tượng thản nhiên chào hỏi, rồi giải thích lý do mình ở đây là giúp Tô Tam gia của Hội quán Hồ Châu làm chút việc.
Cậu không nói nhiều, nhưng La Bá Thiên, La Tiểu Hắc và những người khác đều nhìn thấy Tô tiểu thư nằm sấp trên đất, mặt đầy máu me, bên cạnh là xương trắng và vụn thịt sống vương vãi.
Cảnh tượng này nói thật là khá kinh dị.
Ngay cả dân giang hồ như La Bá Thiên nhìn thấy cũng lạnh sống lưng.
Hắn mang sát khí, thường ngày quỷ thần không dám lại gần, nhưng không tránh khỏi gặp chuyện tà quái. Những lúc đó rất cần nhờ đến người có thân phận như tiểu mộc tượng.
Nên hắn nói chuyện với tiểu mộc tượng rất khách sáo, định kết thiện duyên rồi cáo từ.
Nhưng khi đám người chuẩn bị rời đi, một tên gầy gò bỗng lên tiếng:
- Dấu chân dừng lại ở đây.
Hắn ngồi xổm xuống cách đống lửa khoảng hai trượng về phía trước bên trái, cúi người kiểm tra kỹ mặt đất, còn hít hít mũi như chó săn tìm manh mối.
Cố Bạch Quả nghe thấy suýt nhảy dựng lên.
Nhưng cô bé vẫn ngồi im, chỉ hoảng hốt nhìn tiểu mộc tượng. Tiểu mộc tượng bình tĩnh nhìn mấy người xúm lại chỗ đó, rồi thản nhiên nói:
- Người đó khinh công cũng khá đấy, sánh ngang với các khinh công sĩ tôi từng gặp ở Tương Tây.
La Bá Thiên bị thu hút, hỏi: "Khinh công sĩ là gì?"
Tiểu mộc tượng kể về Long Võ Thôn. La Bá Thiên nhớ ra ngay, gật gù tán thưởng: "Đúng rồi, đám người đó có ngàn năm truyền thừa, rèn luyện từ nhỏ, bay qua mái nhà đi trên tường dễ như bỡn..."
Đang nói chuyện thì có người hét lên: "Nhìn kìa!"
Mọi người nhìn theo hướng người đàn ông trung niên chỉ, thấy đám cỏ lay động dữ dội rồi di chuyển nhanh về phía đỉnh núi - hướng mà tiểu mộc tượng vừa chỉ lúc nãy.
Tiểu mộc tượng cũng nhìn theo. Rõ ràng có động tĩnh lớn trong bụi cỏ.
- Đuổi theo!
Đại đương gia Bích Thủy Trại La Bá Thiên quát lớn. Cả đám người không chần chừ đuổi theo ngay. La Bá Thiên quay lại chắp tay với tiểu mộc tượng:
- Cam tiểu huynh đệ, hôm nay vội quá chưa kịp kết giao, hôm nào gặp lại nhất định mời huynh đệ uống rượu.
Nói xong hắn cũng lao đi như tên bắn, thoáng chốc đã mất hút.
Cố Bạch Quả từ đầu đến cuối không nói một lời, người run bần bật.
Đợi đám người đi khuất, con bé mới rón rén đi đến chỗ đám người vừa đứng, nhìn chàng trai trẻ đang nằm dưới đất đắp cái áo ướt, mặt nghệch ra như gặp ma.
Cô bé hỏi tiểu mộc tượng:
- Đám người đó mắt bị đui à?
Tiểu mộc tượng nhún vai:
- Tàng Thân Chú thôi mà. Dọa mấy kẻ ngoại đạo thì có khó gì đâu.
Cố Bạch Quả vẫn thấy kỳ diệu:
- Nếu thế tại sao em vẫn nhìn thấy?
Tiểu mộc tượng cười:
- Vì em ở đây từ đầu đến cuối, mấy phép che mắt vặt vãnh đó dĩ nhiên không có tác dụng với em. Thôi, mau xem hắn chết chưa.
Cố Bạch Quả nhìn tiểu mộc tượng đầy sùng bái: "Anh rể giỏi quá!"
Nói xong cô bé vội vàng mở túi thuốc cứu chữa cho chàng trai trẻ. Tiểu mộc tượng quay lưng nhìn về hướng đám người rời đi.
Quay lưng lại với Cố Bạch Quả, cậu lén thở phào một hơi dài.
Mẹ ơi, hú vía.
Tàng Thân Chú cậu dùng thường xuyên vì nó rất thực dụng. Nhưng dùng trước mặt bao nhiêu người thế này, lại chuẩn bị không kỹ càng, lúc đầu cậu cũng lo sốt vó.
Nhưng cậu không được phép lộ ra sự lo lắng, ngược lại phải tỏ ra tự tin, nắm chắc phần thắng.
Chỉ có thế mới trấn áp được tình hình.
Giờ đây không những đuổi được truy binh mà còn nhận được sự tôn trọng của bọn họ, một cảm giác tự hào dâng lên trong lòng cậu.
Cậu chợt nhớ đến Khuất Mạnh Hổ và Lạc Phú Quý, nhớ đến vẻ tự tin thường trực trên gương mặt họ.
Sự tự tin của các cậu chắc cũng được tích lũy dần qua những lần thế này nhỉ?
Nhìn về phía đỉnh núi, đám người đã đi xa. Còn con mèo béo Hổ Bì dùng để đánh lạc hướng thì tiểu mộc tượng chẳng lo chút nào.
Con súc sinh đó ranh ma lắm, không cần phải bận tâm.
Canh chừng một lúc, tiểu mộc tượng quay lại. Cố Bạch Quả đã xử lý xong vết thương, chàng trai trẻ đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ có điều tay trái anh ta vẫn nắm chặt thanh dao theo bản năng, mày nhíu chặt, môi mím lại, toàn thân vẫn trong trạng thái căng thẳng tột độ.
Tiểu mộc tượng bước tới hỏi Cố Bạch Quả đang dọn dẹp:
- Người này rốt cuộc là ai mà em nhất định phải cứu?