Dân Quốc Kỳ Nhân (Bản dịch)

Chương 1443. Ngoại truyện: Chuyên gia nuôi gà + Trứng phục sinh 2

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lục Lâm nghe xong, im lặng không nói.

Chuyên gia nuôi gà tiếp tục:

- Cậu và tôi sinh ra đã là quân cờ. Dù cậu có vùng vẫy chinh phạt thế nào trên bàn cờ này cũng không thoát khỏi số phận đó. Muốn gặp người chơi cờ đằng sau màn, phải lật tung bàn cờ, phá rối kế hoạch của họ. Chỉ có như vậy, khi bọn chúng tức giận lộ mặt, cậu mới nhìn thấy bộ mặt thật của chúng...

Lục Lâm lúc này mới hỏi:

- Vậy việc thầy làm là muốn phá vỡ bàn cờ của bọn chúng?

Chuyên gia nuôi gà lạnh lùng nói:

- Từ rất lâu trước đây tôi đã nhận ra sự tồn tại của một nhóm người như vậy. Chỉ là lúc đó tôi chưa biết mục đích của chúng là gì thôi...

- Vậy giờ thầy đã hiểu chưa?

Chuyên gia nuôi gà ngẩng đầu nhìn trời.

Bầu trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ.

Sắc mặt ông trở nên u ám, quay đầu đi, thản nhiên nói:

- Sau này cậu sẽ hiểu. Quay lại chuyện cuốn sách, còn gì không hiểu không?

Lục Lâm do dự một chút rồi hỏi:

- Vậy là sau khi trảm thiện thi, Cam Thập Tam trở lại làm người bình thường?

Chuyên gia nuôi gà bình thản đáp:

- Lúc cậu thấy anh ta trảm ác thi xong, cậu cũng nói thế. Nhưng người bình thường có thể tùy tiện vào nhà đi một vòng là trảm được thiện thi sao?

Lục Lâm gật gù:

- Nếu như thầy nói, Cam Thập Tam đúng là kỳ tài trăm năm có một?

Chuyên gia nuôi gà hỏi:

- Lấy đồng làm gương để chỉnh y quan; lấy xưa làm gương để biết hưng vong; lấy người làm gương để rõ được mất. Nhìn chuyện Cam Mặc, cậu học được gì?

Lục Lâm nghiêm túc đáp:

- Em hiểu rồi. Lỗ Đại nuôi dạy Cam Thập Tam, không dạy xây nền móng, không truyền thuật pháp, mà chỉ mài giũa tính tình, giữ cho anh ấy tâm hồn trong sáng chất phác nhất. Nhờ vậy, Cam Thập Tam thoạt nhìn chỉ là người bình thường, nhưng khi đối mặt với kiếp nạn thực sự lại bùng nổ sức mạnh to lớn. Tất cả là nhờ nội tâm vững vàng, kiên định trước mọi biến cố...

Nghe Lục Lâm phân tích, chuyên gia nuôi gà gật đầu mỉm cười.

Thằng nhóc này cuối cùng cũng hiểu ý ông.

Câu chuyện chỉ là vật chứa, thật hay giả không quan trọng, cái cốt lõi bên trong mới là điều đáng quý.

Nhưng lúc này, Lục Lâm lại hỏi thêm một câu:

- Thầy ơi, em muốn biết cuối cùng Cam Thập Tam có trảm được chấp thi không? Nếu trảm được, liệu có giống truyền thuyết: trảm hết tam thi sẽ đạt cảnh giới Đại Tịch Diệt, rồi tam thi hợp nhất, hóa thân và bản thể hòa làm một, sau đó có thể phân thân hàng ức vạn, trở thành Thánh nhân, chỉ cách Hỗn Nguyên Đại Đạo một bước chân...

Nghe vậy, chuyên gia nuôi gà bật cười.

Ông không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược lại:

- Tôi cũng có thể phân thân hàng ức vạn, cậu thấy tôi có phải Thánh nhân không?

Lục Lâm:

- Ờ...

Cậu không biết có nên nịnh thầy câu này không.

Nịnh rồi liệu thầy có nhận không.

Đau đầu thật.

Thấy Lục Lâm bối rối, chuyên gia nuôi gà bình thản nói:

- Tôi ghi chép về rất nhiều nhân vật, nhưng Cam Thập Tam là người tôi khó nắm bắt nhất, cũng khó hiểu nhất. Người này, tôi không nhìn thấu được. Còn tại sao ư... Có lẽ vì cảnh giới của anh ấy cao hơn tôi rất nhiều chăng?

Người kiêu ngạo như ông nói ra câu này, không kìm được ngẩng đầu nhìn lên trời cao.

Đúng vậy, người đàn ông đã đặt nền móng cho sự phồn vinh của Hoa Hạ ngày nay, sao ông có thể đánh giá được?

Lục Lâm không hiểu hết cảm thán của thầy, lại hỏi:

- Câu hỏi cuối cùng: Đôi vợ chồng không lấy tiền trứng gà hôm nay... liệu có phải là Cam Thập Tam và Cố Bạch Quả thật không?

Chuyên gia nuôi gà trợn mắt mắng:

- Biến!

Nói xong, ông quay người đi vào trang trại gà ồn ào náo nhiệt.

---

Thời gian lùi lại mười năm, cũng tại vùng núi này, nơi thâm sơn cùng cốc tựa chốn đào nguyên, giữa rừng hoa dại có một căn nhà tre đơn sơ theo phong cách "đại đạo chí giản".

Một đêm nọ, người đàn ông ngồi dậy trên giường, không ngủ được nữa. Anh rón rén ra ngoài, không đánh thức người vợ đang say giấc trong mơ.

Trăng hôm nay rất tròn, treo trên cao, tỏa ánh sáng bàng bạc xuống nhân gian.

Đêm lạnh như nước.

Anh ngồi trên ghế trong sân, lòng buồn bực khôn tả. Hồi lâu sau, anh lấy trong ngực ra một bức tượng gỗ không biết đã được mân mê bao nhiêu năm, đặt lên bàn.

Bức tượng gỗ tạc hình một đạo sĩ áo xanh mặt lạnh như tiền, nghiêm nghị.

Tượng tạc rất có thần, không chỉ biểu cảm sống động mà tà áo bay bay cũng khiến người ta cảm nhận được gió...

Nếu để các nhà phê bình nghệ thuật nhìn thấy, chắc chắn sẽ thốt lên: Tuyệt phẩm truyền đời.

Nhưng người đàn ông chỉ nhìn chằm chằm bức tượng, mặt trầm như nước.

Mãi lâu sau, anh lẩm bẩm:

- Thế gian... không còn... Lý Đạo Tử!

Vừa dứt lời, hư không chấn động dữ dội.

Trong sân xuất hiện một vòng tròn, xé rách không gian tạo thành cánh cổng hư không.

Từ trong cổng bước ra một tiểu đạo đồng bụ bẫm đáng yêu, nhưng khuôn mặt lại không chút ngây thơ.

Cậu bé đi đến trước mặt người đàn ông, chắp tay:

- Sư huynh, đệ là...

Người đàn ông giơ tay ngăn lại, bình thản nói:

- Không cần nói nhiều, ta biết cả rồi.

Đạo đồng há miệng định nói nhưng lại thôi, chắp tay:

- Sư phụ bảo đệ đến đón huynh đi.

Người đàn ông đứng dậy, quay đầu nhìn ngôi nhà lần cuối, rồi gật đầu:

- Được.

Anh theo đạo đồng bước qua cánh cổng hư không, đến một thế giới bao trùm bởi bầu trời đầy sao.

Nơi này như một bong bóng xà phòng khổng lồ, và anh đang ở trên đỉnh bong bóng đó.

Tất nhiên bong bóng này không đơn độc. Ở rất xa, anh nhìn thấy một bong bóng khác, trên đỉnh bong bóng đó là một bàn tay đen khổng lồ.

Nhìn thấy nó, anh theo bản năng sờ tay vào hông.

Lúc này, một bóng người hơi còng lưng xuất hiện bên cạnh anh, lên tiếng:

- Giờ nó là chiến hữu, không phải kẻ thù của con đâu.

Người đàn ông quay lại, nhìn ông lão cầm tẩu thuốc lào.

Vài giây sau, anh thản nhiên nói:

- Ông không cần cố tình biến thành hình dáng ông ấy đâu. Ông biết thừa tình cảm của tôi với Lỗ Đại xưa nay không sâu đậm mà...

Người kia nghe vậy bật cười, lắc mình biến thành một ông lão râu tóc bạc phơ.

Ông lão mặc áo bào rộng, râu tóc trắng xóa dài quét đất.

Ông nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, cười hài lòng:

- Tốt lắm, tốt lắm, không hổ danh là đệ tử ta dày công vun đắp, quả nhiên trò giỏi hơn thầy...

Người đàn ông lạnh lùng:

- Có việc thì nói.

Ông lão gật đầu, phất tay tạo ra một màn hình trước mặt.

Một quả cầu khổng lồ trong suốt hiện ra, bên trong dường như chứa đựng tam thiên thế giới, ức vạn sinh linh.

Nhìn rộng ra xa là bóng tối vô tận.

Bóng tối lớn gấp hàng vạn tỷ lần ánh sáng.

Bóng tối xâm lấn, liên tục va đập vào điểm sáng duy nhất trong vũ trụ đó.

Quả cầu pha lê mong manh như sắp vỡ vụn bất cứ lúc nào.

...

Ông lão điều khiển màn hình, ánh sáng lưu chuyển, nhưng vẻ mặt ông lại u ám:

- Chúng ta... sắp không trụ được nữa rồi...

Người đàn ông im lặng một lát rồi ngẩng đầu lên.

Anh nhìn lên bầu trời, thản nhiên hỏi:

- Người đã gợi ý cho tôi năm xưa đâu?

Ông lão lắc đầu:

- Vẫn chưa đến, ít nhất phải vài chục năm nữa...

Người đàn ông gật đầu.

Anh nói:

- Chúng ta cần một kế hoạch mới...

Ông lão cười nịnh nọt:

- Phải, nghe theo con tất!

(HẾT TRUYỆN)

Chương trước