Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Anh đang bị thương, không cần khách sáo.

Do cử động mạnh động đến vết thương, sắc mặt chàng trai lúc đỏ lúc xanh, những chỗ khác trắng bệch như giấy.

Rõ ràng anh ta bị thương rất nặng.

Tuy vậy, anh ta vẫn ngẩng đầu, mặt lạnh tanh, nói từng chữ một:

- Tôi là một sát thủ vô cảm.

Tiểu mộc tượng sững sờ: "Hả?"

Người kia mặc kệ cậu có hiểu hay không, nói tiếp:

- Tôi tin vào nguyên tắc trao đổi đồng giá. Đúng vậy, người tân thời đều nói thế. Tiểu Quả bảo cậu đã giúp tôi cắt đuôi truy binh, cứu tôi một mạng. Món nợ ân tình này tôi phải trả. Nhưng hiện giờ tôi không có tiền. Cậu nói đi, cậu có kẻ thù nào, hay gai mắt đứa nào không, tôi có thể giết miễn phí giúp cậu.

Tiểu mộc tượng: "..."

Giờ cậu mới hiểu tại sao hôm qua Cố Bạch Quả chê Giang Hiên ngốc nghếch đần độn, vô vị.

Hóa ra hắn vô vị thật.

Bao nhiêu lời định nói bị nghẹn lại, tiểu mộc tượng gãi đầu ngượng ngùng:

- Tôi là người lương thiện, mọi người đối xử với tôi cũng tốt, không có kẻ thù nào cả.

Chàng trai trẻ kiên quyết:

- Không được. Nếu cậu không nói, tôi sẽ phạm giới, cả tu vi lẫn cảnh giới đều sẽ giảm sút nghiêm trọng.

Tiểu mộc tượng thắc mắc: "Đạo lý gì thế?"

Chàng trai nghiêm mặt:

- Tôi đã thề trước tượng tổ sư Kinh Kha mới đắc được sát thủ chi tâm này.

Tiểu mộc tượng không hiểu quy tắc nghề nghiệp của họ lắm, nhưng cậu thực sự không có nhu cầu giết người. Nghĩ một lát, cậu nói:

- Tôi thực sự không muốn giết người. Có thể đổi việc khác được không?

Lần này đến lượt chàng trai ngơ ngác:

- Việc khác? Tôi không biết làm việc khác.

Cố Bạch Quả đứng bên cạnh cười nói:

- Hồi bác em cứu anh, anh chẳng dạy chị em luyện kiếm, còn làm bảo vệ cho bác em hai tháng đó sao? Hay là thế này, anh làm bảo vệ cho anh rể em hai tháng đi, được không?

Chàng trai do dự: "Bảo vệ?"

Cố Bạch Quả tuy nhỏ nhưng rất quyết đoán, chốt luôn:

- Quyết định vậy đi, bắt đầu từ hôm nay.

Cô bé nói vậy, chàng trai cũng đồng ý, nhưng vẫn áy náy:

- Giờ tôi đang bị thương, chưa làm bảo vệ được, đợi tôi khỏi đã nhé.

Trong lúc hai người nói chuyện, tiểu mộc tượng tính toán. Cậu đã lộ thân phận ở Giảng Nghĩa Đường, giờ nổi tiếng khắp Du Thành.

Nổi tiếng cũng có cái lợi, ít nhất không lo chết đói, lại được nể mặt như hôm qua.

Nhưng cũng có cái hại.

Hại lớn nhất là nếu tin này đến tai sư thúc hờ Trương Khải Minh thì lão ta chắc chắn sẽ tìm đến.

Hiện tại tiểu mộc tượng chưa phải đối thủ của lão.

Nhưng nếu có Giang Hiên "Tiểu Nam Hiệp" bên cạnh, dù không đánh lại thì cũng có cơ hội chạy thoát.

Vấn đề duy nhất là thân phận của Giang Lão Nhị có mang lại rắc rối gì không.

Nên cậu hỏi:

- Chuyện đó tính sau. Tôi muốn hỏi anh xung đột thế nào với Liên Vân Thập Nhị Thủy Trại?

Giang Hiên tuy hơi cứng nhắc nhưng không ngốc, hiểu ngay ý tiểu mộc tượng. Anh ta cúi đầu, xé một lớp da trên mặt ra, xoa xoa vài cái, gương mặt lập tức trở nên thanh tú, thư sinh, khác hẳn lúc trước.

Anh ta nói:

- Tôi giết một nhân vật lớn của họ, nhưng tên đó trước khi chết đánh trả làm tôi bị thương. Lúc rút lui lại xảy ra chút trục trặc nên mới bị bám đuôi.

Thấy tuyệt kỹ biến mặt của Giang Hiên, tiểu mộc tượng khen ngợi rồi gật đầu:

- Thế thì tốt.

Đổi mặt, thay quần áo, Giang Hiên đi theo cậu sẽ không bị chú ý nữa.

Trò chuyện thêm vài câu thì phía sau có tiếng hét thất thanh. Tiểu mộc tượng cười khổ quay lại, thấy Tô đại tiểu thư vừa tỉnh dậy, chắc bị bộ dạng bẩn thỉu hôi hám của mình dọa sợ nên hét toáng lên.

Cậu đã đoán trước được nên không vội lại an ủi mà đứng nhìn.

Tô Từ Văn hét một lúc mới bình tĩnh lại, nhìn sang đây, phát điên hỏi:

- Rốt cuộc tôi bị làm sao thế này?

Tiểu mộc tượng bình thản đáp:

- Hôm qua "người ấy" của cô đến, tôi đã nói chuyện với hắn, hắn đồng ý phương án tôi đưa ra.

Tô Từ Văn uất ức phát khóc: "Tôi không hỏi chuyện đó!"

Tiểu mộc tượng "ồ" một tiếng rồi im lặng. Cố Bạch Quả giả bộ đáng thương nói:

- Hắn hung dữ lắm, bọn em không dám cản. Lúc hắn đi rồi, em bảo anh rể lau người cho chị, nhưng anh rể bảo nam nữ thụ thụ bất thân không dám làm, còn em thì bé quá...

Bộ dạng đáng thương của cô bé khiến Tô Từ Văn nuốt cục tức vào trong, không xả ra được. Cô đứng dậy chạy ra bờ suối.

Nhìn hình ảnh phản chiếu mờ ảo dưới nước, cô suýt ngất, lao thẳng xuống suối.

Qua một đêm, máu me và vết bẩn đã khô cứng lại. Tiểu mộc tượng đoán cô phải cọ rửa kỹ lắm, thậm chí phải tắm. Nên cậu dìu tên sát thủ "vô cảm" đi vào rừng cách đó mười mấy mét.

Vào trong rừng, tiểu mộc tượng thử bắt chuyện với Giang Hiên nhưng anh chàng lạnh lùng quá mức, không thể nói chuyện bình thường được.

Hết cách, cậu chỉ hỏi câu cuối:

- Tôi nên xưng hô với anh thế nào?