Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mạc đạo trưởng đáp: "Đám người chết bên ngoài cậu thấy rồi chứ? Lũ khốn đó chiếm nhà người ta thì thôi đi, đằng này còn giết chết chủ nhân ngôi nhà, lại còn làm nhục cô bé này nữa, quả thật là tội ác tày trời. Bần đạo đi ngang qua, chướng mắt quá nên tiện tay xử lý đám cặn bã này luôn..."
Tiểu Mộc Tượng nghe xong, kinh hãi thốt lên: "Sao bọn chúng có thể làm ra chuyện như vậy chứ?"
Mạc đạo trưởng gật đầu: "Phải, bần đạo cũng thấy kinh ngạc."
Tiểu Mộc Tượng vừa bàng hoàng trước hành vi tàn bạo của đám La Bá Thiên, vừa cảm thán sự quyết liệt và dứt khoát của vị đạo nhân trước mặt: "Tiền bối quả thực là hào kiệt đương thời..."
Mạc đạo trưởng cười mắng: "Hào kiệt cái khỉ gì, chẳng qua là thấy ngứa mắt lũ khốn nạn thôi."
Tiểu Mộc Tượng tuy không còn ý định bái Mạc đạo trưởng làm thầy, nhưng việc giữ mối quan hệ tốt với những cao nhân như thế này vẫn rất quan trọng.
Thấy Mạc đạo trưởng cầm cuốc có vẻ ngượng nghịu, cậu bèn nói: "Tiền bối chắc chưa cầm cuốc bao giờ nhỉ? Hay là để tôi đào giúp cho?"
Mạc đạo trưởng và Tiểu Mộc Tượng cũng coi như người quen cũ, không khách sáo làm gì, đưa cuốc cho cậu: "Cũng được, định đào cái hố chôn cất hai ông cháu tội nghiệp này cho yên nghỉ, nhưng quen cầm kiếm rồi, quên mất mấy việc chân tay này."
Tiểu Mộc Tượng đón lấy cuốc, đang định bắt tay vào làm thì nghe tiếng Cố Bạch Quả vọng lại từ xa: "Anh rể, anh rể ơi..."
Nghe giọng cô bé có vẻ hoảng hốt, biết mình qua đây nãy giờ mà im hơi lặng tiếng chắc cô bé sợ rồi, cậu bèn nói với Mạc đạo trưởng: "Mấy người bạn tôi sợ tôi xảy ra chuyện nên đang đợi ở kia, để tôi qua báo một tiếng nhé."
Mạc đạo trưởng rất thoải mái: "Được thôi."
Tiểu Mộc Tượng quay lại gọi mọi người tới, giới thiệu với Mạc đạo trưởng, rồi kể lại sự tình ở đây cho mọi người nghe.
Ban đầu, Tô Từ Văn, Cố Bạch Quả và Giang Lão Nhị đều khá e dè trước vị đạo sĩ một mình một kiếm "làm gỏi" cả đám người Liên Vân Thập Nhị Thủy Trại này. Nhưng nghe Tiểu Mộc Tượng giải thích xong, hai cô gái lập tức tỏ ra đầy căm phẫn.
Không những thế, họ còn nảy sinh lòng ngưỡng mộ với vị đạo trưởng có phong thái tiên phong đạo cốt này, miệng mồm nịnh nọt hết lời.
Mạc đạo trưởng tuy giết người dứt khoát nhưng không phải kiểu người cao ngạo lạnh lùng, ông trò chuyện với mọi người rất bình thản, không khí cũng không bị chùng xuống.
Tiểu Mộc Tượng thấy hai cô gái ríu rít vây quanh Mạc đạo trưởng nói chuyện, bèn cầm cuốc bắt đầu đào hố.
Cậu xuất thân thợ mộc nhưng cũng quen làm việc nặng nhọc, chuyện đồng áng cũng từng làm qua, nhát cuốc vung lên hạ xuống nhịp nhàng, đâu ra đấy, rất tự nhiên.
Mạc đạo trưởng ban đầu còn hơi lo, thấy thế thì yên tâm, bèn đi vào trong nhà lấy thanh kiếm gỗ đào ra.
Mạc đạo trưởng trò chuyện với mấy người kia, Cố Bạch Quả và Tô Từ Văn thì nhiệt tình, còn Giang Lão Nhị tuy lúc đầu hơi câu nệ nhưng vốn phục người có bản lĩnh như Mạc đạo trưởng nên sau đó cũng góp lời.
Gã này tính tình vốn lạnh lùng, để gã mở miệng nói chuyện, chứng tỏ Mạc đạo trưởng đã khiến gã tâm phục khẩu phục rồi.
Tiểu Mộc Tượng bên này chuyên tâm đào hố, chẳng mấy chốc cái hố đã xong. Cậu hỏi ý Mạc đạo trưởng, ông kiểm tra rồi gật đầu, sau đó vào nhà lấy chiếu cói ra bọc hai thi thể người vô tội lại. Tiểu Mộc Tượng lấp đất, loay hoay một hồi cũng đắp xong ngôi mộ.
Trong lúc cậu bận rộn, Mạc đạo trưởng đã vào rừng, đến khi Tiểu Mộc Tượng xong việc thì ông mang về một tấm ván gỗ được đẽo phẳng phiu.
Tấm ván trông như bia mộ, được Mạc đạo trưởng cắm trước phần mộ.
Trên đó, bằng nét bút sắc sảo, ông khắc một dòng chữ: "Mộ phần ông cháu vô tội, trời xanh thương xót, giải thoát siêu sinh."
Tiểu Mộc Tượng liếc nhìn phần lạc khoản, trên đó ghi bốn chữ lớn.
Nam Hải Kiếm Ma.
Cái tên nghe lạ thật.
Vị đạo trưởng này tuy tu hành là chính nhưng nghề thầy cúng cũng không quên. Lúc này mọi thứ đều giản tiện, nhưng ông cũng tìm được vài món đồ trong nhà tranh để làm vật tế.
Sau đó, ông bắt đầu niệm chú siêu độ.
Có điều, nghiệp vụ khoản này của Mạc đạo trưởng rõ ràng không thạo, mấy lần niệm cứ vấp váp, chẳng trôi chảy chút nào.
Điều bất ngờ là Giang Lão Nhị, kẻ vốn kiệm lời, không biết cách diễn đạt, lại thuộc lòng bài chú siêu độ này, thế là gã nhận lấy việc phiền phức này.
Chắc là sau khi giết người xong, gã cũng hay làm việc này.
Giang Lão Nhị niệm liền ba lần mới dừng lại. Mạc đạo trưởng gật đầu, sau đó kéo hết xác đám người chết trước và sau nhà vào trong, chất thêm củi, rồi châm một mồi lửa, thiêu rụi căn nhà cùng tất cả tội ác đã xảy ra bên trong.
Xong xuôi, cả nhóm đứng trước mộ, nhìn ngọn lửa hừng hực cháy, hồi lâu không ai nói lời nào.
Tâm trạng mọi người đều nặng nề, nhưng Mạc đạo trưởng lại vươn vai trước tiên, cười nói với Tiểu Mộc Tượng: "Đừng buồn quá, thời loạn lạc thế này, chết có người chôn cất, được mồ yên mả đẹp, còn có người lo hậu sự và siêu độ cho, đã là tốt lắm rồi."