Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mặt nạ quỷ lại dặn dò: "Phải rồi, Quỷ Diện Bào Ca Hội chúng ta phát triển từ Phong Đô, cái gì cũng ổn, chỉ thiếu mỗi tiền. Nghe nói Tô gia ở Hồ Châu chuyên buôn lụa, sau này còn phát triển ở Bến Thượng Hải, giàu nứt đố đổ vách. Nếu gặp Tô tiểu thư thì đừng làm bị thương, bắt giữ lại, sau này còn đòi tiền Tô gia."

Gã kia đáp: "Được, đã rõ."

Hai người nói chuyện ngắn gọn rồi ra khỏi phòng, đi về phía ngoài.

Bọn họ vừa đi, Tiểu Mộc Tượng vội bước nhanh đến bên cửa sổ quan sát. Thấy chúng đã đi xa, cậu quay lại thì thấy Tô tiểu thư đã sợ hãi ngồi bệt xuống đất.

Cậu định tới đỡ dậy, chẳng ngờ Tô Từ Văn như phát điên, tát thẳng vào mặt cậu một cái.

Tiểu Mộc Tượng không kịp đề phòng bị đánh trúng, lập tức nổi cáu.

Cậu nắm chặt cổ tay trắng ngần như ngó sen của Tô Từ Văn, tức giận hạ giọng: "Cô làm cái gì thế?"

Tô Từ Văn khóc lóc nói: "Tại cậu chọn cái chỗ khỉ ho cò gáy này, nếu không sao chúng ta lại rơi vào hoàn cảnh thế này chứ?"

Tiểu Mộc Tượng thực ra cũng rất uất ức. Cái Quỷ Diện Bào Ca Hội chết tiệt kia chọn chỗ nào không chọn, lại chọn đúng chỗ này làm căn cứ, lại còn cấu kết với người của Liên Vân Thập Nhị Thủy Trại, khiến hành tung của họ bị lộ...

Chuyện này biết kêu ai đây?

Tâm trạng cậu buồn bực, không kìm được nói: "Đừng quên, ban đầu tôi định ở ngoài trời, là cô nằng nặc đòi vào đây..."

Tô Từ Văn khóc sưng cả mắt như hai quả đào, trừng mắt nhìn cậu: "Là cậu cứ đòi chạy ra ngoại thành đấy chứ?"

Tiểu Mộc Tượng không muốn cãi nhau với phụ nữ trong lúc nguy cấp thế này, thở dài nói: "Giờ nói mấy chuyện này cũng vô dụng. Tình hình cô cũng nghe thấy rồi đấy, chúng ta phải tìm cách tìm được Quả Quả và Giang Lão Nhị, sau đó trốn thoát."

Tô Từ Văn có chút tuyệt vọng: "Bên ngoài thiên la địa võng, chúng ta trốn kiểu gì?"

Cô nghĩ ngợi rồi nói với Tiểu Mộc Tượng: "Tôi từng nghe cha tôi kể về danh tiếng của Quỷ Diện Bào Ca Hội. Bọn chúng khác hẳn với Bào Ca Hội ở Du Thành và Cẩm Quan Thành. Cốt cán của chúng là tàn dư của Bạch Liên Giáo và Thái Bình Thiên Quốc năm xưa. Tuy cũng mang danh Bào Ca Hội nhưng lại có ý đồ 'chim cưu chiếm tổ chim khách', ngày thường mâu thuẫn rất sâu sắc với Bào Ca Hội ở mấy bến cảng lớn. Hơn nữa bọn chúng hành sự cực kỳ hung ác, giết người phóng hỏa không việc ác nào không làm. Đại đương đầu tên là Phong Đô Quỷ Vương, nghe nói là một nhân vật cực kỳ lợi hại. Nếu rơi vào tay bọn chúng, e là chúng ta khó toàn mạng."

Tiểu Mộc Tượng cũng từng nghe qua danh tiếng của Quỷ Diện Bào Ca Hội, thấy Tô Từ Văn hoảng loạn như vậy bèn an ủi: "Tôi thì khó sống, nhưng cô chắc chắn sống được, dù sao chúng cũng coi cô là con tin tống tiền mà."

Tô Từ Văn trừng mắt: "Con tin á? Lấy được tiền rồi chúng thủ tiêu con tin thì sao?"

Tiểu Mộc Tượng không kìm được đảo mắt, thầm nghĩ nếu "ông anh" trong bụng cô mà chui ra thì cái chết của cô còn thê thảm hơn chết bây giờ nhiều.

Hơn nữa tối nay vốn là thời cơ tốt nhất, lại bị đám khách không mời mà đến này phá hỏng.

Haizzz...

Tiểu Mộc Tượng trong lòng buồn bực, có khổ không nói nên lời. Đúng lúc này, trong đêm mưa liên tục vang lên những tiếng kêu thảm thiết.

Đám người đáng sợ đó...

Tiểu Mộc Tượng siết chặt nắm tay, khớp xương trắng bệch vì dùng sức - cậu đương nhiên biết những tiếng kêu thảm thiết đó từ đâu mà ra. Nếu cậu là nhân vật cao siêu như kiếm tiên Mạc đạo trưởng thì khỏi phải bàn, xách kiếm lao ra ngay.

Nhưng cậu chỉ là một con tôm tép nhỏ bé ngay cả sống chết của bản thân còn chẳng nắm chắc, điều duy nhất có thể làm là giấu mình và Tô Từ Văn thật kỹ, không để ai phát hiện.

Cậu tin chắc rằng, chỉ cần mình ló mặt ra thì kết cục chỉ có một.

Đó là chết.

Đầu óc cậu rối bời, Tô Từ Văn lại hỏi: "Phải rồi, vừa nãy hai tên kia đứng ngay trước mặt chúng ta, sao lại không nhìn thấy?"

Tiểu Mộc Tượng đáp: "Vừa nãy tôi dùng Tàng Thân Chú."

Tô Từ Văn mừng rỡ: "Thứ đó hữu dụng à? Hay chúng ta dùng cái này, ẩn thân rồi trốn ra ngoài?"

Tiểu Mộc Tượng cười khổ dội gáo nước lạnh: "Cô tưởng cách này là vạn năng à? Tại sao vừa nãy tôi phải đứng sát cô như thế? Chính là vì không gian tác dụng của nó có hạn. Hơn nữa chút tà thuật này có thể lừa được người thường, nhưng gặp cao thủ thì rất dễ bị phát hiện."

Tô Từ Văn bắt đầu lo lắng: "Thế phải làm sao?"

Cô lòng đầy sầu não. Đúng lúc này, Tiểu Mộc Tượng đang nép bên cửa sổ quan sát bên ngoài bỗng cứng đờ người, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Tô Từ Văn thấy thế bước tới hỏi: "Sao vậy?"

Tiểu Mộc Tượng đưa tay che mắt cô: "Đừng nhìn."

Tô Từ Văn sốt ruột: "Rốt cuộc là sao?"

Tiểu Mộc Tượng đau đớn nói: "Bạch Quả bị bắt rồi."