Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tiểu mộc tượng nhìn mà ruột gan như lửa đốt, hai nắm đấm siết chặt. Còn Tô Từ Văn chứng kiến cảnh tượng này thì sợ hãi run lẩy bẩy.
Răng cô va vào nhau lập cập, không biết là do lạnh hay do sợ.
Tiểu mộc tượng nấp sau tường đất một lúc, thấy không còn ai bị áp giải tới nữa, định bụng tiến thêm một chút, vòng qua hai tên lính gác cửa trước, tiếp cận bên kia để xem rõ tình hình cụ thể của Cố Bạch Quả.
Đúng lúc này, Tô Từ Văn vỗ vai cậu.
Tiểu mộc tượng quay đầu lại hỏi: “Sao thế?”
Tô Từ Văn ướt sũng, tóc tai rối bù, hoàn toàn mất đi hình tượng đại tiểu thư, nhưng trên má lại ửng hồng, nói nhỏ một câu.
Tiếng mưa quá lớn, tiểu mộc tượng nghe không rõ, hỏi lại: “Gì cơ?”
Tô Từ Văn vừa thẹn vừa giận, tưởng tiểu mộc tượng cố ý, nhưng cô do dự vài giây rồi vẫn chủ động ghé sát tai tiểu mộc tượng nói: “Tôi, tôi... buồn vệ sinh.”
Tiểu mộc tượng lúc này mới phản ứng lại, vẻ mặt bất lực nói: “Cô giải quyết ngay đây đi, tôi quay đi không nhìn là được.”
Cậu quay mặt đi, còn Tô Từ Văn do dự một hồi lâu, rồi đứng dậy đi về phía bên kia bức tường đất.
Ở gần quá, cô vẫn thấy ngại.
Tiểu mộc tượng biết Tô Từ Văn lùi ra xa nhưng cũng không ngăn cản, dù sao chuyện nam nữ thụ thụ bất thân cũng là điều cấm kỵ.
Nếu cậu ngăn cản lúc này, lỡ sau này thoát được, có khi còn bị Tô Từ Văn ghi hận.
Chẳng đáng.
Tâm trí và sự chú ý của cậu dồn cả vào căn nhà phía xa, suy tính xem làm thế nào để tiếp cận, làm thế nào để cứu Cố Bạch Quả ra.
Ngay khi cậu đang mải mê tính toán trong đầu thì đột nhiên nghe thấy tiếng hét thất thanh từ phía bên kia bức tường đất.
A...
Đó là tiếng hét của Tô Từ Văn.
Trong khoảnh khắc đó, tiểu mộc tượng lạnh toát cả người, theo bản năng quay đầu lại, thấy từ bãi đất bùn lầy chạy ra ba năm cái bóng đen nhỏ xíu, hóa ra là chuột không biết từ đâu chui ra.
Tô Từ Văn chắc là lúc đang giải quyết nỗi buồn thì đụng phải lũ này, hoảng sợ quá nên hét lên.
Đầu óc tiểu mộc tượng mụ mẫm cả đi. Khi cậu nhìn sang, định nhắc nhở Tô Từ Văn thì cảm nhận được một luồng gió mạnh ập tới. Cậu theo phản xạ lăn người nằm rạp xuống đất, trốn vào rãnh bùn lầy lấp đầy cỏ dại.
Cậu hòa mình vào cỏ dại và bùn đất. Luồng gió kia ập xuống, hóa ra là một gã chân dài đã xuất hiện ở cuối bức tường thấp.
Nhanh quá.
Trong lúc tiểu mộc tượng còn đang do dự, gã kia đã khống chế được Tô Từ Văn, cô tiểu thư trói gà không chặt.
Ngay sau đó, tiểu mộc tượng nghe thấy tiếng Tô Từ Văn hét lên: “Đừng giết tôi, đừng giết tôi, tôi là Tô Từ Văn của Tô gia ở Hồ Châu...”
Đầu óc cô nàng cũng còn tỉnh táo, bị bắt cái là khai báo thân phận ngay.
Quả nhiên, Tô Từ Văn thoát chết nhưng bị người ta áp giải đi. Tiểu mộc tượng cảm nhận được áp lực mạnh mẽ từ gã kia, cuối cùng không dám xông lên cứu, đành trơ mắt nhìn Tô Từ Văn bị áp giải đến sân viện đầu tiên có ánh đèn ở đầu làng.
Trong suốt quá trình đó, Tô Từ Văn không hề liếc mắt về phía này lấy một lần.
Chính vì vậy mà tiểu mộc tượng đang trốn trong rãnh bùn cuối cùng không bị phát hiện.
Tiểu mộc tượng đợi một lúc lâu mới dám thò đầu ra, thấy Tô Từ Văn cũng bị giải ra, hai tay bị trói quặt ra sau, đưa đến khu nhà giam giữ Cố Bạch Quả trước đó.
Cậu chỉ nhìn thoáng qua rồi tiếp tục ẩn nấp, không dám cử động.
Lại một lúc lâu sau, mưa có vẻ ngớt hơn một chút. Tiểu mộc tượng cũng đổi vị trí, rón rén di chuyển sang một bên khác.
Nước mưa đã gột rửa bớt bùn đất trên người cậu, nhưng lớp bùn đen còn sót lại cũng giúp cậu hòa mình vào màn đêm tốt hơn.
Lúc này tiểu mộc tượng có chút lo lắng, bởi nếu theo tin tức nghe được trước đó, cái gã nhân vật lớn nào đó của Quỷ Diện Bào Ca Hội mà đến đây thì dù cậu có trăm phương nghìn kế cũng khó lòng cứu người ra được.
Thời gian gấp rút, nhưng cậu vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để tiếp cận bên đó.
Bởi vì lúc này, đám người gây ra những cuộc tàn sát, tội ác và hung bạo trong thôn, trong rừng và trên sườn núi đã lục tục trở về.
Đa số bọn chúng đều đội nón lá, khoác áo tơi đen hoặc nâu, đi giày cỏ, thân thủ cực kỳ nhanh nhẹn. Trường đao có kẻ cầm tay, có kẻ giắt lưng, nhưng dù thế nào thì cũng ở vị trí dễ rút ra chém giết nhất.
Đây là một lũ hung đồ giết người không chớp mắt, phần lớn đều đeo mặt nạ quỷ quái dị, cũng có một số kẻ dùng vải đen bịt mặt.
Bọn chúng được huấn luyện bài bản, tỏ ra rất lão luyện, đi lại vội vã, ra ra vào vào, không nán lại vì quá nhiều chuyện.
Ầm một tiếng sấm rền, ngay sau đó tia chớp lóe lên.
Tia chớp chiếu sáng cả mặt đất, tiểu mộc tượng nhìn thấy dòng nước chảy từ trên dốc xuống đều nhuốm màu đỏ.