Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Gã nhìn chằm chằm vào căn phòng, hít hít mũi, chậm rãi nói: "Thú vị đấy..."

Nói xong câu đó, gã liếc nhìn bức tường một cái rồi mới rời đi. Đám người đang ẩn mình nhờ Tàng Thân Chú bị cái liếc mắt đó dọa cho suýt chút nữa thì hét lên.

Tên này có vẻ là dân trong nghề.

Tiểu Mộc Tượng ra hiệu cho mọi người không được cử động. Khoảng nửa phút sau, gã kia quả nhiên quay lại, nhìn kỹ xung quanh một lần nữa rồi mới quay người bỏ đi.

Cam Mặc kiên nhẫn đợi đủ ba phút, thấy không còn ai quay lại nữa mới ra hiệu cho mấy người bên cạnh, rón rén đi ra cửa, ghé mắt qua khe cửa quan sát bên ngoài một lúc, sau đó vẫy tay bảo mọi người đi theo.

Sau một hồi náo loạn vừa rồi, đám khách không mời mà đến này đã tản ra khắp nơi, vô tình để lộ ra một kẽ hở ở đây.

Tiểu Mộc Tượng dẫn mọi người ra khỏi cửa, men theo hướng chuồng lợn ban nãy mà đi.

Cậu vừa mới dẫn người đến nơi thì thấy một người đeo mặt nạ quỷ đỏ trắng cùng vài tên thuộc hạ đi đến trước ngôi nhà đó chỉ trỏ.

Dù người nọ đã đeo mặt nạ lên, nhưng chỉ nhìn dáng người, Tiểu Mộc Tượng cũng nhận ra gã chính là tên mặt bớt ở lại sau cùng.

Gã này rõ ràng đã đoán ra điều gì đó nên mới dẫn người quay lại.

Sau khi gã nói một tràng, mặt nạ quỷ đỏ trắng phất tay, lập tức có người hắt dầu hỏa vào ngôi nhà. Tiếp đó mấy tên kia dàn trận canh gác xung quanh.

Mặc dù trời mưa to, thời tiết ẩm ướt, nhưng dưới sự trợ giúp của dầu hỏa, mấy gian nhà tranh bùng cháy dữ dội.

Mấy người đứng xem không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Bởi nếu họ đi chậm một bước, không chừng đã bị ngọn lửa lớn kia thiêu sống rồi.

Cho dù không chết thì e cũng lại rơi vào tay kẻ địch lần nữa.

Nhà cháy, người lục tục kéo đến xem. Nhân lúc đám người này dồn sự chú ý vào đám cháy, Tiểu Mộc Tượng lập tức dẫn mọi người men theo bờ đất sau nhà, chuẩn bị lẩn vào khu rừng bên ngoài.

Trong suốt quá trình, Tiểu Mộc Tượng tỏ ra vô cùng thận trọng, không chỉ phải tai nghe mắt thấy bốn phương tám hướng mà còn phải để ý tình trạng của người mình.

May là mấy người đi theo cũng khá ổn. Cố Bạch Quả tuy là con gái nhưng biết tự lo liệu, tiểu đạo sĩ cũng có chút võ nghệ, không những ứng phó thành thạo mà còn có thể phân tâm chăm sóc Tô Từ Văn đang có phần đuối sức, bám sát theo cậu tiến về phía trước.

Mấy người tránh tai mắt, lén lút mò mẫm ra ngoài. Vì vừa mưa to, lại đi trên bờ đất trơn trượt sau nhà nên rất khó đi.

Nhưng dù vậy, không ai kêu ca tiếng nào, đều cắn răng bước tiếp.

Tuy nhiên vừa đi được hơn hai mươi mét, đột nhiên phía xa có tiếng bước chân dồn dập chạy về phía này. Tiểu Mộc Tượng phát hiện đầu tiên, quay người lại, chỉ liếc mắt một cái đã nhảy tót xuống con mương ngầm bên cạnh, đồng thời vẫy tay bảo ba người kia cũng nhảy xuống.

Mấy người làm theo, ngay cả Tô Từ Văn vốn được nuông chiều từ bé, trong lúc này cũng không hề do dự nửa giây.

Dù sao cái mạng nhỏ mới là quan trọng nhất.

Vừa mới nấp xong thì có mấy người chạy vụt qua. Ngay sau đó, Tiểu Mộc Tượng nghe thấy có tiếng người lầm bầm cách đó không xa: "Ủa, rõ ràng thấy có người ở đây mà, sao thoáng cái đã không thấy đâu rồi?"

Có người đáp: "Đi lên phía trước xem sao."

Tiếng nói xa dần, Tiểu Mộc Tượng không dám cử động nữa, nấp trong mương ngầm, nương theo ánh sáng yếu ớt quan sát, rồi bước lên một bước, kéo Tô Từ Văn về phía mình.

Bị Tiểu Mộc Tượng kéo lại, người Tô Từ Văn cứng đờ theo phản xạ, rồi trừng mắt nhìn cậu chằm chằm.

Tiểu Mộc Tượng biết cô hiểu lầm mình đang sàm sỡ, bèn giải thích: "Đằng kia có hai cái xác chết, tôi sợ cô sơ ý chạm phải rồi hét lên."

Quả nhiên, trong con mương ngầm này có hai thi thể nằm đó.

Tiểu Mộc Tượng nhìn trang phục thì biết đó là dân làng bị đám người kia giết hại, trông có vẻ đã chết được một lúc rồi.

Tô Từ Văn nghe vậy, ban đầu theo phản xạ thấy buồn nôn, sau đó nhớ lại chuyện bị bắt lúc nãy.

Cô chính vì đụng phải chuột, theo phản xạ hét lên nên mới bị lộ.

Lời nhắc nhở của Tiểu Mộc Tượng khiến cô không dám manh động. Tiểu Mộc Tượng bất chấp việc thi triển thuật pháp sẽ hao tổn tinh lực, dùng tay chấm chút nước bẩn trong mương, vẩy lên người ba người kia và cả mình, sau đó niệm Tàng Thân Chú.

Làm xong, cậu có chút kiệt sức, ngồi bệt xuống lớp bùn trong mương.

Cố Bạch Quả vội đỡ cậu, nhưng Tiểu Mộc Tượng ngăn lại: "Đừng lo cho anh, anh nghỉ một lát là được."

Vừa dứt lời, trên đầu vang lên tiếng nói: "Liệu có trốn trong con mương này không?"

Có ngọn đuốc giơ lên soi sáng một vùng, tiếp đó có người đi về phía này. Ánh sáng chiếu qua, có người hô lên: "Ở đây có người."

Tim Tiểu Mộc Tượng như muốn ngừng đập, những người khác cũng hoảng hốt. Nhưng Tàng Thân Chú quả nhiên thần kỳ, mấy người bên trên ghé sát xuống nhìn một cái mới phát hiện trong mương là hai xác chết.