Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cậu ta hỏi: "Tại sao?"

Trình Lan Đình nói tiếp: "Sáng mai, tôi sẽ công bố trước mọi người việc điều động tinh nhuệ thành lập đội dự bị. Cậu làm phó thủ cho tôi, sẽ là đội phó đội dự bị. Khi tôi vắng mặt, cậu có toàn quyền chỉ huy."

Nghe đến đây, Vương Tồn Cổ mới hoàn hồn.

Cậu ta nghiêm túc nói: "Anh Trình, thế sao được? Em làm gì có năng lực chỉ huy và điều động như thế..."

Trình Lan Đình nhìn cậu ta, chân thành nói: "Tồn Cổ, giờ cậu chịu nỗi đau mất cha, còn tôi, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, chịu nỗi đau mất con - nói ra thì chúng ta đều là những người cùng cảnh ngộ, cùng mang mối thù trong lòng. Tôi biết, chỉ dựa vào sức mình tôi thì không thể báo thù được, nên tôi mới đồng ý ngồi vào vị trí này. Nhưng cậu yên tâm, đợi báo được đại thù, cục diện ổn định, ba năm sau, tôi sẽ dốc toàn lực đưa cậu lên thay, để báo đáp đại ân của lão Long đầu đối với tôi."

Vương Tồn Cổ vô cùng cảm động nói: "Anh Trình, không cần phải thế đâu, vị trí Long đầu này, người có đức mới ngồi được, không cần..."

Trình Lan Đình lại giơ tay lên, nghiêm túc thề: "Liệt vị tổ sư gia của Bào Ca Hội chứng giám, nếu ba năm sau, tôi không thể đề cử anh em Vương Tồn Cổ lên thay, tôi nguyện bị thiên lôi đánh chết, chết không có chỗ chôn!"

Người trong Bào Ca coi trọng lời thề nhất. Trình Lan Đình vừa dứt lời, Vương Tồn Cổ vốn còn chút dè dặt lập tức rơi nước mắt.

Cậu ta đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay đang thề thốt của Trình Lan Đình, xúc động nói: "Anh Trình, cha em quả nhiên không nhìn lầm người - anh yên tâm, tiếp theo phải làm thế nào, em nhất định dốc toàn lực phối hợp, tuyệt đối không để vong linh người đã khuất phải nuối tiếc điều gì..."

Tay của hai người đàn ông nắm chặt lấy nhau trong đêm tối.

---

Hoa nở hai đóa, mỗi đóa một cành.

Lại nói chuyện Tiểu Mộc Tượng cùng đạo nhân râu xám rời khỏi Giảng Nghĩa Đường đi ra ngoài. Sau khi mèo béo lông hổ chạy theo, Tiểu Mộc Tượng chắp tay hỏi đạo nhân: "Chưa kịp thỉnh giáo pháp hiệu của đạo trưởng?"

Đạo nhân râu xám đáp: "Bần đạo tuy ăn mặc như đạo nhân nhưng chưa xuất gia, là cư sĩ đạo giáo, nên không có pháp hiệu, chỉ có tên tục là Lý Kim Thiền."

Tiểu Mộc Tượng vội gọi: "Lý tiền bối."

Lý Kim Thiền lạnh lùng nói: "Cậu với ta không cùng môn phái, thậm chí không tính là hậu bối giang hồ, đừng gọi ta là tiền bối gì cả, dẫn đường đi."

Tiểu Mộc Tượng vốn định làm thân với Lý Kim Thiền, trò chuyện về núi Thanh Thành, nhưng thấy thái độ ông ta như vậy thì cũng hết muốn nịnh nọt, gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Lúc này thân tín của Trình Ngũ gia là Trần Long tìm đến: "Chờ chút, Ngũ gia đã sắp xếp thuyền, bảo tôi đưa các vị ra khỏi thành."

Tiểu Mộc Tượng nghe vậy gật đầu: "Thế thì tốt quá."

Trước đó, vì lo trên đường có người chặn lại, không vào được thành nên cậu đánh liều tìm đến chỗ Hoàng Lão Thất, suýt chút nữa rơi vào tay địch.

May mà được cứu kịp thời, thoát chết trong gang tấc.

Giờ muốn ra khỏi thành tìm nhóm Tô Từ Văn, đi đường thủy đương nhiên tiện nhất. Hơn nữa có người của Bào Ca Hội hộ tống, cộng thêm cao thủ Lão Quân Các núi Thanh Thành bên cạnh, rõ ràng an toàn hơn nhiều.

Trần Long dẫn họ ra bến tàu. Tiểu Mộc Tượng và Lý Kim Thiền đi phía sau, trong lòng cảm thán - Trình Ngũ gia quả là nhân vật phi thường. Dù đã lên làm Long đầu tọa quán, trăm công nghìn việc mà vẫn nhớ đến nhân vật nhỏ bé như cậu, còn cử người lo liệu việc này.

Người như vậy không làm Long đầu thì ai làm?

Đến bến tàu, chưa kịp lên thuyền thì có hai người đi tới, hóa ra là Tô Tam gia của Hội quán Hồ Châu và vệ sĩ của ông.

Rõ ràng Tô Tam gia nhận được tin, biết Tiểu Mộc Tượng ở đây nên mới vội vã chạy tới.

Thương con gái sốt ruột, Tô Tam gia chặn Tiểu Mộc Tượng lại hỏi chuyện mất tích mấy ngày nay. Tiểu Mộc Tượng kể với Tô Tam gia rằng tà vật trong người Tô Từ Văn đã được cậu loại bỏ, nhưng có để lại di chứng gì không thì phải đợi về, tìm thầy thuốc kiểm tra mới biết được.

Tô Tam gia biết con gái bình an thì mừng rỡ, muốn theo thuyền đi cùng nhưng bị Tiểu Mộc Tượng ngăn lại.

Tiểu Mộc Tượng kéo Tô Tam gia ra một bên, nói rõ tình hình cục diện hiện tại.

Tô Tam gia làm ăn lớn, tin tức đương nhiên cũng linh thông, ông cũng nghe phong thanh vài chuyện nên nghe Tiểu Mộc Tượng nói vậy, rốt cuộc không miễn cưỡng nữa, chỉ nhờ cậy Tiểu Mộc Tượng nhất định phải đưa con gái ông an toàn trở về.

Đến lúc đó, nhất định sẽ hậu tạ.

Nói chuyện xong với Tô Tam gia, Tiểu Mộc Tượng ôm mèo béo lông hổ lên thuyền. Đây là thuyền nhanh, không chở hàng, thân thuyền thon dài, bốn người chèo, lướt trên sông như bay.

Ngoài Trần Long và bốn người chèo thuyền, Trình Ngũ gia còn cử thêm năm gã đàn ông tinh nhuệ, ai nấy đều là tay hảo thủ lăn lộn bến nước, cộng thêm cao thủ núi Thanh Thành Lý Kim Thiền, gần như có thể đi ngang không sợ ai.