Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu mộc tượng đến trước sân, trèo thẳng qua hàng rào tre, đi đến trước chái nhà phía tây.

Cậu gõ gõ vào vách gỗ rồi nói: “Sư phụ, Cam Mặc về rồi, đi cùng còn có Lý Kim Thiền Lý sư thúc của Lão Quân Các.”

Két một tiếng, cửa chái nhà phía tây mở ra. Người bước ra đầu tiên không phải Cẩm Bình đạo nhân sư phụ Tứ Nhãn, mà là Cố Bạch Quả.

Cô nhóc đẩy cửa, lao thẳng vào lòng tiểu mộc tượng, òa khóc nức nở: “Anh rể, hu hu, cả ngày hôm nay em cứ suy nghĩ linh tinh, sợ anh không về được nữa...”

Tiểu mộc tượng bị cô bé ôm chặt, vừa xấu hổ vừa cảm động, dỗ dành: “Đừng có trù ẻo anh thế chứ, anh đây phúc lớn mạng lớn lắm đấy.”

Miệng nói vậy nhưng nhớ lại chuyện ban ngày, cậu vẫn thấy rùng mình sợ hãi.

Nếu lúc bị Hoàng Lão Thất hãm hại mà Khương Đại không đến kịp thì e là nỗi lo sợ của Cố Bạch Quả đã thành sự thật rồi.

Cậu đang nói chuyện với Cố Bạch Quả thì Cẩm Bình đạo nhân cũng bước ra.

Ông ta nhìn thấy tiểu mộc tượng, chỉ gật đầu một cái coi như chào hỏi, rồi đi về phía Lý Kim Thiền. Lúc này Tô Từ Văn Tô tiểu thư cũng bước ra. Thấy Cố Bạch Quả đang ôm chặt tiểu mộc tượng, cô không tiến lại gần mà chỉ tựa cửa nhìn, đôi mắt đen láy dường như ánh lên vài tia sáng.

Đúng lúc này, mèo béo lông hổ kêu “meo” một tiếng, lao thẳng vào lòng cô tiểu thư khuê các.

Thấy mèo béo lông hổ, Tô Từ Văn có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng vẫn dang tay ôm lấy con mèo béo ục ịch vào lòng, để mặc nó dụi cái mặt phúng phính vào ngực mình.

Cảm nhận sự quyến luyến của Cố Bạch Quả trong lòng và ánh mắt quan tâm của Tô Từ Văn cách đó không xa, tiểu mộc tượng bỗng thấy một cảm giác ấm áp lạ thường dâng lên trong lòng, cảm giác mà từ khi mất sư phụ Lỗ Đại cậu chưa từng cảm nhận lại được.

Chính cảm xúc này khiến cậu bỏ qua sự lạnh nhạt của hai vị đạo sĩ núi Thanh Thành.

Cậu không để tâm đến màn chào hỏi giữa hai đạo sĩ núi Thanh Thành mà đợi Cố Bạch Quả khóc xong mới hỏi: “Vết thương của Giang Lão Nhị thế nào rồi?”

Cố Bạch Quả đáp: “Vết thương đã được khống chế và xử lý rồi, nhưng anh ấy mất máu nhiều quá, cần sắc thuốc uống. Mà ở nơi khỉ ho cò gáy này, nhất thời không tìm đủ thảo dược...”

Tiểu mộc tượng gật đầu, chắp tay cáo lỗi với hai người trong sân rồi đi vào nhà.

Đến cửa, Tô Từ Văn ôm mèo béo lông hổ hỏi: “Anh vào thành có thuận lợi không? Không gặp nguy hiểm gì chứ?”

Tiểu mộc tượng liếc nhìn Lý Kim Thiền, Cẩm Bình đạo nhân và Tứ Nhãn bên ngoài, nói: “Vào trong rồi nói.”

Vào nhà, tiểu mộc tượng thấy chái nhà phía tây này gồm ba gian độc lập, không thông với sân đối diện, ở đây cũng không có người ngoài. Gian giữa là phòng khách nhỏ, cửa hai bên khép hờ.

Qua cửa bên trái có thể thấy chiếc giường bên trong, trên đó có người nằm, tuy đắp chăn nhưng tiểu mộc tượng đoán được là Giang Lão Nhị.

Còn gian bên phải chứa thóc lúa và nông cụ.

Tiểu mộc tượng đi vào gian bên trái, nhìn Giang Lão Nhị đang nằm trên giường, hỏi: “Cảm thấy thế nào?”

Giang Lão Nhị có lẽ bị thương quá nặng, không dậy nổi, mặt không cảm xúc đáp: “Chưa chết được.”

Không có người núi Thanh Thành ở đây, tiểu mộc tượng thoải mái hơn hẳn. Cậu cười với gã rồi quay sang nói với Tô Từ Văn: “Lúc về tôi gặp cha cô ở bến tàu. Ông ấy biết chuyện của cô đã giải quyết xong thì vui lắm, còn dặn tôi mau chóng đưa cô về đấy.”

Tô Từ Văn chớp mắt: “Ông ấy có nói nhất định sẽ hậu tạ anh không?”

Tiểu mộc tượng cười: “Có chứ.”

“Phát tài rồi, phát tài rồi...” Cố Bạch Quả - con bé mê tiền - vỗ tay phấn khích, rồi nói với tiểu mộc tượng: “Nhưng chuyện của chị Tô vẫn chưa xong đâu. Tên kia để lại trong bụng chị ấy một khối u nhỏ. Ban ngày em và Cẩm Bình đạo trưởng đã nghiên cứu rồi, đó là tinh huyết ngưng tụ cả đời của người thi thuật, tương đương với yêu nguyên của tà ma hay kim đan của đạo gia. Nếu tìm bác sĩ Tây y cắt bỏ thì phí quá. Nếu tìm được minh sư truyền thụ công pháp để dung luyện nó, biết đâu chị Tô trong họa được phúc, một bước trở thành cao thủ nhất lưu trên giang hồ đấy.”

Tiểu mộc tượng nghe vậy chắp tay chúc mừng Tô Từ Văn: “Nếu được vậy thì chúc mừng cô nhé.”

Nếu là trước đây, Tô Từ Văn sẽ chẳng bận tâm đến chuyện này, dù sao cô cũng được giáo dục theo kiểu phương Tây.

Nhưng trải qua những chuyện kinh hoàng và kỳ ngộ mấy ngày nay, cô bắt đầu để tâm đến chuyện tu hành.

Tuy nhiên, cô vẫn giữ sự ý tứ của người phụ nữ và sự thâm trầm thừa hưởng từ gia đình buôn bán, chỉ khẽ gật đầu nói: “Cái này còn tùy cơ duyên. Nói ra thì cũng nhờ có anh mà tôi không tiếp tục lầm đường lạc lối. Phải rồi, hôm nay anh vào thành có thuận lợi không?”

Hôm nay tiểu mộc tượng trải qua bao nhiêu chuyện, giữ trong lòng cũng khó chịu, nên trước mặt mấy người này cậu kể lại từ đầu đến cuối.