Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói ra thì cũng tại cậu “thần hồn nát thần tính” quá.

Lúc này trời đã sáng hẳn, đường phố tấp nập, dường như mọi tội ác trong đêm đều đã tan biến. Tiểu mộc tượng không ngăn cản Cố Bạch Quả nữa, chỉ dặn cô bé nếu thấy có biến thì chạy ngay, rồi tiễn cô bé xuống lầu.

Khi quay lại, cậu gặp Tô Từ Văn ở cầu thang.

Vị tiểu thư con nhà cự phú Hồ Châu được giáo dục theo kiểu phương Tây này đã hoàn toàn trút bỏ vẻ cao ngạo khó gần lúc đầu, mỉm cười ngọt ngào với cậu, hạ giọng nói: “Anh có tiện không, tôi có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo anh.”

Thái độ trịnh trọng của cô khiến tiểu mộc tượng có chút bất ngờ.

Cậu và vị tiểu thư này tuy đã có màn “môi kề môi” vượt quá quan hệ nam nữ bình thường dưới rãnh bùn, nhưng thực tế trước đó họ chẳng có chút tình cảm nền tảng nào.

Nên giờ nhớ lại, tiểu mộc tượng chỉ thấy ngượng ngùng, đến mức ở riêng với cô cũng thấy không được tự nhiên.

Nhưng dù sao cậu cũng là đàn ông, dám làm dám chịu, nên không né tránh, gật đầu đồng ý.

Cậu đã chuẩn bị tinh thần, nhưng Tô Từ Văn lại không nhắc đến tà vật trong bụng mình mà hỏi về chuyện tu hành.

Hơn nửa năm nay, cô theo cha đi đông đi tây, ít nhiều cũng hiểu biết đôi chút về tu hành, thậm chí còn biết về “Khí”, nên hỏi tiểu mộc tượng rất nhiều câu chuyên môn.

May mà tiểu mộc tượng cũng là người tu hành, lại được Mạc đạo sĩ chỉ điểm trên đường từ Càn Thành đến Du Thành, nên trả lời cũng không khó khăn gì.

Trò chuyện một lúc, Tô Từ Văn hỏi về trải nghiệm lần đầu tiên cảm ứng được “Khí” của cậu.

Về chuyện này, tiểu mộc tượng không giấu giếm, miêu tả đại khái một lượt, đồng thời nhắc đến việc mình cảm nhận được sự tồn tại của “Khí trường” không phải do thiên tư thông minh, căn cốt tuyệt vời, mà là do may mắn gặp được cao nhân giúp đỡ, để lại một luồng khí dẫn đường.

Nếu không, với tư chất của cậu, có cố gắng thêm ba mươi năm nữa cũng công cốc.

Nghe vậy, Tô Từ Văn gật đầu: “Nói vậy thì sư phụ dẫn dắt vào con đường tu hành quan trọng lắm nhỉ...”

Tiểu mộc tượng nói: “Đương nhiên là quan trọng rồi. Nếu cô bái nhập môn phái núi Thanh Thành thì có thể hếch mũi lên trời, coi thường các tông môn khắp vùng Tây Nam, đi ngang như cua. Còn nếu bái vào mấy tông môn nhỏ chỉ biết vài món võ vẽ mèo cào thì cả đời này cứ lận đận trên con đường tu hành thôi.”

Tô Từ Văn ngẫm nghĩ rồi lại hỏi: “Tôi nghe hai lão già núi Thanh Thành nói cái chết của Trình Hàn có thể là do cha anh ta thiết kế? Anh nói xem... ưm...”

Cô chưa nói hết câu đã bị tiểu mộc tượng vội vàng đưa tay bịt miệng lại.

Tiểu mộc tượng không ngờ không chỉ mình cậu nghe được cuộc đối thoại của Cẩm Bình đạo nhân và Lý Kim Thiền mà cả Tô Từ Văn cũng biết.

Nhưng chuyện này dù là phỏng đoán hay sự thật thì cũng không thể tùy tiện nói ra. Nếu để người ngoài nghe được, e là họ sẽ rước họa sát thân.

Hiện giờ họ đã đắc tội với Quỷ Diện Bào Ca Hội và đám vây cánh, nếu lại đắc tội với Trình Lan Đình đang nắm đại quyền trong tay thì chỉ có con đường chết.

Chính vì thế, tiểu mộc tượng mới bất chấp nam nữ thụ thụ bất thân mà bịt miệng Tô Từ Văn lại.

Đến khi thấy mặt Tô Từ Văn đỏ bừng, nóng ran như tôm luộc, cậu mới thấy mình thất lễ, vội vàng buông tay ra, rồi nói với cô: “Chuyện này chỉ là phỏng đoán của Lý Kim Thiền thôi. Cô có nghe thấy thì cũng phải để nó thối nát trong bụng, đừng nói với ai nữa, biết chưa?”

Tô Từ Văn đỏ mặt đáp: “Được, tôi biết rồi.”

Nói xong, cả hai cùng im lặng. Tiểu mộc tượng càng thấy ngượng ngùng, không biết nói gì để xua tan bầu không khí này. Đúng lúc đó, dưới lầu có người đi lên.

Người đó nhìn thấy hai người liền vui vẻ chào: “Hello, Tô tiểu thư, và cả anh thợ mộc thần kỳ nữa, xin chào.”

Tiểu mộc tượng quay đầu lại, hóa ra là ông Cương Cách La từng đến thăm công trường.

Tô Từ Văn lúc này mới hoàn hồn, trò chuyện với ông Cương Cách La vài câu bằng tiếng Anh, tiểu mộc tượng nghe như vịt nghe sấm.

May mà vị khách người Anh này không nán lại lâu, nói vài câu rồi đi ngay.

Trước khi đi, ông ta còn đặc biệt chào tiểu mộc tượng, bảo khi nào rảnh sẽ đến thỉnh giáo cậu về kỹ thuật điêu khắc gỗ Trung Hoa, mong cậu đừng từ chối.

Tiểu mộc tượng trong lòng rối bời, ậm ừ nhận lời cho qua chuyện.

Lúc này cả hai đều đã bình tĩnh lại, không nói chuyện thêm nữa, quay về tầng ba. Tiểu mộc tượng đưa Tô Từ Văn về phòng, rồi sang phòng bên cạnh xem Giang Lão Nhị đang nằm trên giường một chút, sau đó gọi con mèo béo lông hổ đang cuộn tròn ngủ nướng trên ghế sô pha ra ban công nói chuyện.

Con mèo béo đang ngủ ngon lành, không chịu đi, cậu đành phải túm lấy đống mỡ thừa của nó lôi ra ban công.

Đóng cửa lại, tiểu mộc tượng nhìn người xe qua lại dưới đường, rồi hỏi mèo béo: “Có phải Lão Bát đã hạ pháp chú lên người mày, khiến mày không thể rời xa tao quá xa không?”