Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Lần trước nghe cậu nói chuyện về Lỗ Ban giáo, lại biết cách hóa giải Yếm Thắng thuật, liệu có thể giúp tôi một việc được không?

Lạc Phú Quý là ân nhân cứu mạng của tiểu mộc tượng, anh đã mở lời thì cậu sao có thể từ chối, bèn hỏi:

- Rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Lạc Phú Quý giải thích một hồi, hai người mới biết người gặp chuyện chính là người đồng hương mà Lạc đại ca từng nhắc tới. Hôm kia Lạc Phú Quý tìm đến nhà người đó để chào hỏi ôn chuyện, tưởng tha hương ngộ cố tri là chuyện vui, ai ngờ nhà người đồng hương kia lại xảy ra chuyện, xui xẻo liên miên, mẹ già trong nhà còn lâm bệnh nặng, chỉ còn thoi thóp.

Lẽ ra chuyện này cũng chẳng ai nghi ngờ đến Yếm Thắng thuật. Nhưng hôm đó ba người uống rượu, tiểu mộc tượng cao hứng nói về biểu hiện của thủ đoạn này. Lạc Phú Quý càng nghe càng thấy không ổn, bèn đi quanh nhà một vòng, cảm thấy tà khí tụ tập, biết ngay là có vấn đề.

Anh ở quê nhà cũng là nhân vật có tiếng tăm, lại từng bôn ba giang hồ, biết chút ít môn đạo. Nhưng "nghề nào nghiệp nấy", Yếm Thắng thuật sở dĩ khiến người ta sợ hãi là vì trong đó có quá nhiều môn đạo, lại bí ẩn. Dù có biết phép vọng khí cũng chưa chắc tìm ra được nguyên nhân.

Trong đó có rất nhiều điều tinh tế, người giở trò thậm chí không cần phải quá cao tay, chỉ cần biết một hai chiêu thức là có thể bày bố cục. Nếu không phải người thông thạo toàn bộ thì cực khó đối phó và hóa giải.

Lạc Phú Quý có tình cũ nghĩa xưa với người đồng hương đó, đương nhiên phải giúp đỡ. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có cách tìm tiểu mộc tượng.

Nghe Lạc Phú Quý kể, tiểu mộc tượng ban đầu ngạc nhiên, sau đó lại mừng thầm.

Có người sẽ hỏi: Mừng vì cái gì?

Phải biết rằng, Lỗ Ban giáo tuy cực thịnh vào cuối đời Nguyên, nhưng truyền đến thời Dân Quốc này đã thuộc loại bàng môn tà đạo nhỏ nhoi. Tuy người tự xưng là "đệ tử Lỗ Ban giáo" nhiều vô kể khắp nam bắc, nhưng đa phần chỉ biết vài chiêu mèo cào, tàn thiên gãy đoạn, người thực sự thông thạo toàn cục không nhiều. Suy đi tính lại, kẻ có thể dùng Yếm Thắng thuật hại người ở vùng này e rằng khó thoát khỏi liên quan đến sư thúc "hờ" của tiểu mộc tượng.

Hiện giờ tiểu mộc tượng đang muốn tìm sư thúc "hờ" mà không có manh mối, chỉ biết đi cầu may. Giờ lòi ra vụ này, coi như cũng là một manh mối.

Có manh mối thì mọi việc dễ giải quyết hơn.

Nghĩ đến đây, cậu vội hỏi:

- Tôi không thành vấn đề, khi nào đi được?

Lạc Phú Quý cũng đang vội:

- Nếu cậu rảnh thì đi luôn.

Mấy người bàn bạc xong, không chần chừ nữa, chuẩn bị rời khỏi trấn Tam Đạo Khảm. Tuy nhiên trước khi đi còn phải đến chỗ bảo trưởng Hồ báo cáo một tiếng, dù sao vụ án của sư phụ tiểu mộc tượng vẫn chưa xong, cần phải trình báo.

Bảo trưởng Hồ là kẻ khôn khéo lõi đời, biết Khuất Mạnh Hổ thân thiết với nhị công tử Lưu gia nên cũng không gây khó dễ gì nhiều.

Sau đó Khuất Mạnh Hổ sai người báo tin cho Lưu Tri Nghĩa.

Xong xuôi mọi việc, ba người mới ra khỏi trấn, đi về phía huyện lỵ. Trên đường đi, Lạc Phú Quý nghe chuyện của tiểu mộc tượng. Anh là người sởi lởi, lại có khí khái hào hiệp, liền vỗ ngực nhận lời ngay:

- Nếu cậu giúp đồng hương tôi giải quyết xong việc này, tôi sẽ cùng cậu đi Thiết Trại Pha một chuyến.

Tất nhiên, nếu phát hiện manh mối từ chuyện của người đồng hương, anh cũng sẽ giúp truy tìm đến cùng.

Khuất Mạnh Hổ từng giao đấu với Lạc Phú Quý, biết đối phương lợi hại. Có thêm người này gia nhập thì không cần sợ thầy trò Khải Minh nữa, nên dĩ nhiên là rất vui mừng.

Tam Đạo Khảm cách huyện lỵ không xa, quá trưa một chút là ba người đã đến nơi. Đồng hương của Lạc Phú Quý mở một tiệm thuốc ở góc tây nam huyện lỵ, trước là cửa hàng sau là nhà ở, nuôi bốn người làm, buôn bán có vẻ khá khẩm.

Lạc Phú Quý giới thiệu đồng hương với hai người. Đó là một ông lão ngoài năm mươi, gầy gò khô đét, mắt đục ngầu, lại còn hút thuốc lào, trông chẳng giống thầy thuốc chút nào.

Nhưng tiệm thuốc làm ăn được, chắc ông ta cũng có chút tài cán.

Đồng hương của Lạc Phú Quý tiếp đãi mấy người ở hậu đường. Đây là lần đầu tiên tiểu mộc tượng độc lập xử lý việc này mà không có sư phụ bên cạnh. Nhưng cậu từng trải nhiều, học theo sư phụ nên cũng không căng thẳng, hỏi thẳng lão thầy thuốc về tình hình ngôi nhà. Lão thầy thuốc bảo nhà này ông ta mua lại của người khác hơn mười năm trước, trước kia là tiệm vải. Sau khi tiếp quản ông ta có tu sửa lại, bao năm qua chẳng xảy ra chuyện gì.

Chính vì thế, khi nghe Lạc Phú Quý nói chuyện này, thực tâm ông ta không tin lắm.

Ông ta bắt đầu gặp xui xẻo từ một tháng trước. Đầu tiên là kho thuốc được bảo quản kỹ lưỡng bị chuột phá hoại, mấy hộp thuốc quý như nhân sâm Cao Ly, hà thủ ô bị cắn nát bươm. Sau đó nhà củi tự dưng bốc cháy. Tiếp đến là lúc ông ta đi vắng, đồ đệ nhập phải lô thuốc giả. Rồi đến mẹ già ông ta bỗng dưng mắc phong hàn, uống thuốc mãi không khỏi...