Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người này là đồng hương của Lạc Phú Quý, quan hệ lại thân thiết, nên dù bị nghi ngờ tiểu mộc tượng cũng không giận, tự tin đáp:
- Thật hay giả tôi nói không tính. Ông cứ xem bệnh tình của cụ bà nhà ông mấy ngày tới có chuyển biến tốt hay không rồi hãy nói.
Lão thầy thuốc nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, biết ngay chàng trai trẻ trước mặt là người có bản lĩnh thực sự, bèn dẹp bỏ nghi ngờ, cùng cậu lấp đất chôn quả cầu sáp xuống.
Hai người chôn xong, lấp đất san phẳng, đợi thêm hai khắc nữa thì Lạc Phú Quý quay về, nhưng không thấy Khuất Mạnh Hổ đâu.
Tiểu mộc tượng lo lắng chạy ra đón, hỏi sự tình.
Lạc Phú Quý kể hai người đuổi theo kẻ kia về phía đông, cuối cùng thấy hắn chạy vào doanh trại dân đoàn ngoài thành. Họ không dám xông vào, sợ bên này xảy ra chuyện nên để Khuất Mạnh Hổ ở lại theo dõi, còn anh quay về xem xét tình hình.
Nghe tin Khuất Mạnh Hổ vẫn an toàn, tiểu mộc tượng mới thở phào nhẹ nhõm. Lạc Phú Quý hỏi thăm tình hình bên này.
Lão thầy thuốc đêm nay chứng kiến nhiều chuyện lạ, vô cùng kích động kể lại cho Lạc Phú Quý nghe, lại khoe mẹ già đã đỡ bệnh và đang ngủ ngon. Lạc Phú Quý rất vui mừng, hỏi tiểu mộc tượng. Tiểu mộc tượng thành thật kể lại và nói:
- Tình hình đại khái là vậy. Kẻ bố cục này chắc không có thù oán gì với bác Phúc đâu, chỉ là muốn tống tiền thôi. Còn tại sao lại chọn bác Phúc thì không rõ, có thể do bác lộ tài nên bị nhắm tới. Vì đối phương không thù không oán, chỉ vì tiền nên bố cục cũng sơ sài, vừa đến giờ Tý là lộ ra ngay. Tôi đã xử lý rồi, kẻ đó có quay lại cũng vô dụng thôi.
Lạc Phú Quý thở phào:
- Tôi giỏi y thuật, thuật pháp giang hồ cũng biết chút đỉnh, nhưng nghề nào nghiệp nấy, gặp tình huống này cũng bó tay, chỉ biết nhìn bác gái chịu khổ. May mà có cậu, không thì xảy ra họa lớn rồi.
Tiểu mộc tượng khiêm tốn: "Chút tài mọn của tôi, ăn may thôi."
Hai người trò chuyện vài câu, tiểu mộc tượng nói:
- Tuy tôi đã bố trí lại, theo lý thuyết sẽ không sao, nhưng phòng trộm ngàn ngày chứ ai phòng trộm được cả đời. Muốn giải quyết triệt để thì phải tìm ra kẻ lòng lang dạ sói kia mới được.
Nhắc đến chuyện này, Lạc Phú Quý nghiến răng:
- Đương nhiên rồi. Tôi sẽ quay lại đó ngay, canh chừng ở đó. Hễ tên đó ló mặt ra khỏi doanh trại là tôi cho hắn biết tay.
Tiểu mộc tượng lo cho Khuất Mạnh Hổ nên bảo: "Tôi đi cùng anh."
Việc ở đây đã xong. Kẻ gây rối chạy vào doanh trại dân đoàn, hơn nữa mục đích chỉ là tiền tài nên Lạc Phú Quý cũng không lo lắng gì cho đồng hương, gật đầu đồng ý.
Anh dặn dò lão thầy thuốc vài câu bằng tiếng Miêu rồi cùng tiểu mộc tượng rời đi.
Hòm đồ của tiểu mộc tượng quá cồng kềnh nên cậu chỉ chọn vài món hữu dụng mang theo, còn lại gửi ở tiệm thuốc.
Hai người ra khỏi cửa đi về phía đông, đến doanh trại dân đoàn ngoài thành. Huyện Càn Thành là phủ lỵ của đạo Thần Nguyên, dân đoàn ở đây là lực lượng vũ trang lớn nhất bảo vệ an ninh trong vùng. Doanh trại nằm cạnh một gò đất nhỏ, chiếm diện tích khá rộng, phía bắc là một cánh rừng hoang, địa thế cao ráo.
Lạc Phú Quý dẫn tiểu mộc tượng đi về phía bắc, đứng ở bìa rừng rồi đưa tay lên miệng giả tiếng chim kêu hai lần.
Nghe tiếng chim, Khuất Mạnh Hổ từ trong bóng tối bước ra, vẫy tay gọi hai người.
Lạc Phú Quý bước tới hỏi:
- Có ai ra vào không?
Khuất Mạnh Hổ lắc đầu:
- Không, tên đó vào doanh trại xong mất hút luôn. Rõ ràng hắn có người quen trong đó.
Lạc Phú Quý hỏi: "Là lính tráng à?"
Khuất Mạnh Hổ bảo không biết, nhưng tiểu mộc tượng lại khẳng định chắc nịch:
- Tuyệt đối không phải.
Khuất Mạnh Hổ ngạc nhiên: "Sao lại không phải?"
Tiểu mộc tượng giải thích:
- Lỗ Ban giáo cực thịnh vào cuối đời Nguyên, lưu truyền trong giới thợ thủ công. Sau này quân Nguyên tàn bạo, thủ lĩnh Lỗ Ban giáo là Triệu Phổ Thắng không nhịn được nữa, đi theo Từ Thọ Huy khởi nghĩa ở Kỳ Châu. Dựa vào bản lĩnh và ưu thế của Lỗ Ban giáo, ông cùng cha con Du Đình Ngọc, anh em Liêu Vĩnh An lấy Sào Hồ làm căn cứ, phát triển thủy quân lên đến ngàn chiến thuyền, đạt tới đỉnh cao, được xưng tụng là một trong Tứ Đại Kim Cang của chính quyền Thiên Hoàn. Khi dưới trướng kiêu hùng trần Hữu Lượng, ông liên tiếp đánh bại đại tướng Từ Đạt của Chu Nguyên Chương, uy danh lừng lẫy. Nhưng không ngờ trúng kế phản gián, sử sách ghi ông bị Trần Hữu Lượng giết, nhưng thực tế ông trốn về Phú Trì ở Hoàng Thạch, mai danh ẩn tích. Lỗ Ban giáo đời sau đa phần xuất phát từ nhánh này. Triệu thủ lĩnh có để lại di huấn: "Giáo chúng Lỗ Ban, không được tòng quân".
Nghe tiểu mộc tượng kể, Lạc Phú Quý gật gù: "Hóa ra là vậy."
Khuất Mạnh Hổ lại thắc mắc:
- Đã bao năm trôi qua, Lỗ Ban giáo cũng tan đàn xẻ nghé rồi, di huấn này chắc gì còn ai giữ?