Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dày thật!

Nếu tiểu mộc tượng biết trước chuyện này thì đã vọt vào ngay từ đầu để thoát khỏi sự khống chế của thầy trò Trương Khải Minh. Nhưng giờ đây, cánh cửa sập xuống, vô tình nhốt cậu và Hổ Bức ở lại bên ngoài, đối mặt với Du Xuyên lùn đang phát điên, toàn thân đẫm máu.

Tiểu mộc tượng hối hận xanh cả ruột. Cậu không đánh lại được Du Xuyên nên chỉ biết lùi lại phía sau.

Hổ Bức suýt bị cửa đá đè chết, hồn vía lên mây, giờ lại bị Du Xuyên ép sát nên điên tiết nhảy dựng lên.

Hắn vốn chẳng phải người hiền lành gì, quát lớn một tiếng rồi lao vào sống mái với Du Xuyên.

Hai người, một là tâm phúc võ nghệ cao cường của Mã Độc Nhãn làng Long Võ, một là đồ đệ đắc ý tính tình nóng nảy của Trương Khải Minh. Cuộc đối đầu nảy lửa như sao chổi đụng trái đất.

Tiểu mộc tượng nghe tiếng gió quyền rít bên tai mà kinh hãi, nhưng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao hai kẻ này lao vào đánh nhau cũng cho cậu thêm chút thời gian.

Tiểu mộc tượng Cam Thập Tam trước mặt sư phụ Lỗ Đại là một học trò ít nói, chỉ biết cắm cúi làm nghề. Nhưng giờ đây chỗ dựa duy nhất là sư phụ đã biến mất, tình thế lại nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc, tiềm năng ẩn sâu trong người cậu bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.

Trước tình cảnh này, cậu né tránh khu vực giao chiến của hai người, lăn một vòng đến trước hình nấm linh chi.

Nấm linh chi ứng với cửa Dao Quang.

So với thoi vàng ở cửa Thiên Cơ lúc nãy, nấm linh chi khó điêu khắc hơn nhiều, lại trong tình huống nguy cấp thế này. Nhưng tiểu mộc tượng lại tĩnh tâm đến lạ lùng, cả người chìm vào một trạng thái kỳ diệu.

Năm giác quan của cậu trở nên nhạy bén. Cậu vừa áp lưng vào tường tránh né cuộc chiến, vừa cầm mẩu gỗ thừa bắt đầu điêu khắc thoăn thoắt.

Cảnh tượng vô cùng kỳ quặc: trong phòng có ba người, hai người đánh nhau sống chết, một người cặm cụi khắc gỗ.

Chà, nói đi cũng phải nói lại, có động có tĩnh, có náo nhiệt có an nhàn.

Hổ Bức và Du Xuyên thấy hành động của tiểu mộc tượng, như có sự ăn ý ngầm, cả hai đều tránh xa khu vực cậu đang đứng, để cậu toàn tâm toàn ý làm việc.

Đúng lúc đó, ở cửa đường hầm lại xuất hiện thêm mấy người nữa, ai nấy mặt mũi lấm lem tro bụi, nhưng tình trạng khá hơn Du Xuyên nhiều.

Du Xuyên lúc này mặt mũi máu me be bét, da dẻ như bị lột sạch, trông như ác quỷ, rõ ràng là bị thương nặng trong biến cố vừa rồi. Vậy mà hắn vẫn giữ được sức chiến đấu hung hãn, đánh cho Hổ Bức không kịp trở tay, quả là một kẻ tàn nhẫn. Giờ có thêm viện binh, cán cân lập tức nghiêng về phía hắn.

Tiểu mộc tượng tăng tốc độ.

Mũi dao múa lượn.

Nhanh.

Nhanh nữa…

Trong chốc lát, tiểu mộc tượng như tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới hỗn loạn xung quanh.

Mấy khinh công sĩ làng Long Võ lao vào, Hổ Bức lập tức thất thế. Đám người làng Long Võ trút hết oán hận đối với Trương Khải Minh lên đầu Hổ Bức.

Kẻ cầm gậy ngắn, người cầm dao, cả đám xông vào hội đồng. Không gian chật hẹp khiến Hổ Bức không thể xoay xở, dính đòn liên tiếp.

A, a…

Bị thương, Hổ Bức nổi điên, gầm lên giận dữ. Trên khuôn mặt đầy thịt của hắn bỗng mọc ra vô số lông đen rậm rạp.

Như lông hổ.

Tà ma!

Mọi người chứng kiến đều kinh hãi hét lên, nhưng tay chân càng ra đòn mạnh hơn, quyết không cho quái vật này cơ hội trở mình.

Đúng lúc đó, Hổ Bức gầm lên một tiếng long trời lở đất, toàn thân bốc lên hắc khí cuồn cuộn, húc bay đám đông, lao đến trước mặt tiểu mộc tượng, giật lấy cái nấm linh chi gỗ trên tay cậu rồi nhét vào rãnh lõm cửa Dao Quang.

Cạch…

Bánh răng cơ quan chuyển động, cánh cửa đá lập tức mở ra.

Tiểu mộc tượng ra tay quả nhiên bất phàm. Cái nấm linh chi gỗ vừa khít, không sai một ly. Ngay khoảnh khắc cửa mở, Hổ Bức ôm chặt lấy tiểu mộc tượng, lao thẳng vào trong.

Người vừa vào, cửa đá lập tức sập xuống.

Một khinh công sĩ làng Long Võ cậy mình thân pháp nhanh nhẹn lao theo, nhưng không ngờ cửa đá sập xuống nhanh như chớp, lực nặng ngàn cân. Người đó không vào kịp, nửa thân trên bị đè nát bấy, chết không kịp ngáp.

Không biết bên ngoài thế nào, tiểu mộc tượng bị Hổ Bức đẩy vào đường hầm, ngã lăn quay ra đất đau điếng.

Cậu vừa định bò dậy thì bị Hổ Bức bóp cổ, chửi bới:

- ĐM mày, đừng tưởng tao không biết mày nghĩ gì. Định nhân lúc lộn xộn chuồn một mình chứ gì? Tao nói cho mày biết, tao như dòi trong xương, như âm hồn bất tán, sẽ bám theo mày suốt đời, biết chưa? ĐM mày!

Tiểu mộc tượng bị bóp cổ khó thở, kêu lên:

- Đau, đau, đau! Tôi biết rồi, buông tay ra!

Hổ Bức định dọa thêm vài câu thì tiểu mộc tượng nói:

- Muốn cả hai cùng chết ở đây thì cứ giết tôi đi. Còn không thì tôn trọng nhau chút, cùng sống mà ra ngoài.

Hai người nhìn nhau. Hổ Bức mắt rực lửa hung hãn, còn tiểu mộc tượng bình thản nhưng kiên định.