Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khó khăn lắm mới đón được một bạn nữ xinh đẹp mới chuyển tới, phải nắm bắt thật tốt cơ hội này...
"Nào, để tớ giảng cho cậu nghe..."
Quách Hỏa Vượng lấy bút và giấy ra, chỉ cần nghĩ đến lát nữa sẽ được tận hưởng ánh mắt ngưỡng mộ sùng bái của cô bạn bàn dưới là cậu ta đã kích động đến run rẩy cả người!
Thế nhưng, Hứa Linh Tịch lại đột ngột lấy tay che đề bài lại, đầu cũng không thèm ngẩng lên.
"Tôi biết làm."
"... Ờ... tớ giảng thì sẽ nhanh hơn chút..."
"Không cần."
Quách Hỏa Vượng lập tức tắt nụ cười, chuốc lấy tiếng cười nhạo của Lý Dục.
"Mày bất lịch sự vừa thôi chứ? Giờ tự học không được nói chuyện lung tung mày có hiểu không hả?"
Lý Dục chìa thẳng một tờ giấy nháp ra, "Tớ đã viết hết các bước giải ra đây rồi, cậu xem thử đi, không cần cảm ơn đâu, bạn học giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm..."
"Tôi đã nói là tôi biết làm rồi." Hứa Linh Tịch vẫn tiếp tục từ chối, nhìn qua đáp án của mình, đôi môi hồng khẽ mím lại, "Không cần chỉ."
"......"
Bầu không khí bỗng chốc gượng gạo, Quách Hỏa Vượng và Lý Dục ngượng ngùng quay lưng lại, nhưng một lát sau lại bắt đầu đùa giỡn, quên luôn chuyện xấu hổ vừa rồi.
Hứa Linh Tịch ngước mắt nhìn bóng lưng tự tại của bọn họ, rồi lại nhìn bài toán giải mãi không ra của mình, bất giác cong môi, chán nản thở dài.
Cô cũng có thể làm được... cô cũng thăng từ lớp thường lên đây, không hề kém cỏi hơn người khác... Hứa Linh Tịch thầm nghĩ.
Cảnh tượng này đều được Lâm Mặc thu vào trong tầm mắt.
Đúng như những gì hệ thống đã nói, bây giờ bỏ lớp màng lọc ra để quan sát, lòng tự trọng của Hứa Linh Tịch lớn đến mức đáng sợ.
Vốn tưởng rằng chỉ cần tương tác với một hai cô gái là có thể nhìn rõ tương lai của mình, nhưng từ hắc liệu của Hứa Linh Tịch không khó để nhận ra, tương lai của hắn quá đỗi phức tạp.
Phải bẻ gãy từng nhánh một, gom đủ hắc liệu vào tay mới được, xem xem nhân sinh của mình rốt cuộc còn có thể cứu vãn được hay không...
Nghĩ vậy, Lâm Mặc nhỏ giọng càm ràm.
"Aizz... Khó quá đi mất, rốt cuộc là sai ở đâu chứ?"
Hứa Linh Tịch quay sang nhìn, lúc này mới phát hiện hắn đang giải cùng một bài toán với mình.
Đột nhiên, tâm trạng của thiếu nữ bắt đầu căng thẳng, cảm giác không cam lòng dần lan tỏa ——
Nhất định phải giải nhanh hơn hắn, không thể để bị vượt mặt, những người khác sau này có thể vượt qua, nhưng Lâm Mặc thì vốn dĩ đã thua kém cô cơ mà.
Nhất định!
Không thể để hắn vượt mặt!
"Cậu xem giúp tôi với, ban nãy nghe cậu bảo cậu biết làm mà."
Thiếu nữ vừa mới tự cổ vũ tinh thần, đối thủ lại đột ngột đẩy tờ giấy nháp đến trước mặt cô.
Hứa Linh Tịch hơi sửng sốt.
Tên này đúng là chẳng có liêm sỉ, chẳng chịu cố gắng thêm chút nào, một xíu kiên nhẫn cũng không có...
Vẫn lỗ mãng như trước, tùy tiện tỏ tình với con gái, cô cho rằng, chuyện yêu đương vào thời điểm này hoàn toàn vô nghĩa...
Nhưng mặc dù trong lòng nghĩ vậy, Hứa Linh Tịch vẫn cầm lấy tờ nháp của Lâm Mặc. Không tránh khỏi có chút căng thẳng, bởi vì chính cô cũng chưa hiểu rõ cách làm bài này...
"Giấy nháp hơi xấu, đừng bận tâm nhé, không thể viết ngay ngắn được như cậu, thật ghen tị với kiểu viết chữ đẹp như cậu." Lâm Mặc buông lời tâng bốc.
"Ừm... Hơi xấu thật." Hứa Linh Tịch tán thành, sau đó dường như cảm thấy làm vậy hơi bất lịch sự, lại bổ sung thêm một câu: "Vẫn đọc được."
Cô luôn tự tin vào nét chữ của mình, đây là thành quả của quá trình luyện tập khổ cực.
Nghe lời khen của Lâm Mặc, thiếu nữ thầm dán cho hắn một nhãn mác "Người có con mắt tinh tường~" trong lòng.
Sau đó, cô tập trung xem đề bài. Vốn tưởng phải mất rất lâu, nhưng cô lập tức phát hiện ra một lỗi tính toán đơn giản trong tờ nháp của Lâm Mặc...
Những phần còn lại, đều... rất chính xác, tư duy giải bài thậm chí còn rõ ràng rành mạch hơn cả cô.
Thiếu nữ khựng lại, lén lút quay sang nhìn hắn, thấy hắn không nhìn mình, cô lại liếc nhìn tờ nháp của chính mình.
Đối chiếu qua lại như vậy, Hứa Linh Tịch cuối cùng cũng tìm ra được lỗi sai khiến cô vắt óc suy nghĩ nãy giờ.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn cứ nhăn nhó.
Là trùng hợp sao, thế mà lại gián tiếp giúp cô một phen...
"Xong chưa?" Lâm Mặc thình lình ghé sát lại hỏi, trong miệng vẫn ngậm ống hút uống sữa kêu chóp chép.
Hứa Linh Tịch nhìn hắn chằm chằm một lúc.
Ngốc nghếch quá, trẻ con mới uống sữa bò, thoạt nhìn còn ngốc hơn cả lúc trước.
Chắc chỉ là ăn may viết đúng thôi nhỉ? Suy cho cùng thì trình độ môn toán của Lâm Mặc vốn dĩ đã thua kém cô rất nhiều. Dẫu cho toán của cô cũng chẳng phải xuất sắc gì, nhưng để cải thiện điểm số trong thời gian ngắn giúp Lâm Mặc lên lớp chọn, môn toán là điều không thể nào...
Trong lòng đã đinh ninh.
"Ừm... chỗ này cậu tính sai rồi." Hứa Linh Tịch giả vờ điềm nhiên sửa lỗi, tay trái trả giấy nháp lại, tay phải lén lút sửa bài của mình.