Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Lê Tri, tôi đổi ý rồi, trưa nay mời cậu ăn KFC!"

"Ồ? Bank tôi 50 xem thực lực nào."

Ngay sau đó, Lê Tri thấy khung chat hiện lên một bao lì xì.

Ban đầu Lê Tri còn tưởng là trò đùa kiểu 0.01 tệ, nhưng ấn vào xem, thế mà lại là 50 tệ thật!

"Vãi, cậu cho thật à?"

Thẩm Nguyên cười khinh khỉnh: "Nói chuyện đi!"

Chuông vào học vang lên.

Người bạn cùng bàn ngồi ngoài cùng Chu Thiếu Kiệt nhanh chóng quay về chỗ ngồi.

Thừa dịp giáo viên Ngữ văn vừa mới đứng lên bục giảng, Chu Thiếu Kiệt nói với tốc độ cực nhanh: "Nguyên, mày đoán xem tao vừa đi vệ sinh nhìn thấy cái gì?"

"Họa mi của mày bay mất rồi à?"

"Cút con mẹ mày đi!"

Chu Thiếu Kiệt vỗ Thẩm Nguyên một cái, sau đó thần bí nói: "Tao thấy cái cô Đồng Sơ Nhu của mày đang nói cười vui vẻ với thể ủy lớp bọn nó kìa."

Chu Thiếu Kiệt vừa dứt lời, trong đầu Thẩm Nguyên liền vang lên một tiếng "ting".

[Tuy lần đầu tiên trò chuyện qua mạng sau khi gặp lại, bạn và Lê Tri không có quá nhiều chủ đề chung, nhưng may mà ký ức thời thanh xuân vẫn có thể giúp bạn duy trì một cuộc trò chuyện gượng gạo. Lúc này, Lê Tri bỗng nhắc đến cô gái mà bạn từng theo đuổi hồi cấp ba.]

[Giải thích với Lê Tri rằng bạn và Đồng Sơ Nhu không có quan hệ gì, phần thưởng: 300 tệ.]

Thấy Thẩm Nguyên ngẩn ra, Chu Thiếu Kiệt dùng khuỷu tay hích hích hắn.

Giây tiếp theo, Thẩm Nguyên trực tiếp dùng khuỷu tay thúc lại một cú trời giáng.

Hai người cứ thế bắt đầu so kè, khuỷu tay chọi nhau, mày thúc tao tao thúc mày.

Sau đó ánh mắt của giáo viên Ngữ văn rơi xuống người hai đứa.

Giáo viên Ngữ văn lớp 15 tên là Chu Nhược Lan, 25 tuổi, đã chủ nhiệm lớp 15 được 2 năm rồi, năm nay là năm thứ 3.

Học sinh lớp 15 đều gọi cô là chị Lan.

Kính mắt là vật bất ly thân của chị Lan, ngày thường cô thích mặc váy.

Tuy là giáo viên trẻ nhưng năng lực giảng dạy cũng rất cừ, nếu không thì không thể được phân công vào lớp chọn.

Đương nhiên, quan trọng nhất là tinh thần trách nhiệm cao.

Tức là vẫn chưa bị xã hội vùi dập.

Nhưng so với sự vùi dập của xã hội, chị Lan cảm thấy đám trẻ ranh dở hơi này còn khiến người ta đau đầu hơn.

Nam sinh cấp ba, đa số đều lựa chọn trở thành thằng dở hơi giữa ranh giới trưởng thành và ấu trĩ.

Ví dụ như hai đứa đang so kè nhau lúc này.

"Chu Thiếu Kiệt, Thẩm Nguyên, đứng dậy dịch bài văn ngôn hôm qua xem nào."

Chị Lan vừa dứt lời, Thẩm Nguyên và Chu Thiếu Kiệt liền ngớ người.

Toang.

Hôm qua chưa làm bài tập.

Hai phút sau, cuối lớp xuất hiện thêm hai người cầm bài thi.

Lê Tri nhìn chỗ ngồi trống không bên cạnh, thoải mái gác chân lên ghế của Thẩm Nguyên, thuận tiện vươn vai một cái.

Làm xong tất cả những việc này, ánh mắt Lê Tri rơi xuống người Thẩm Nguyên, rồi lắc đầu.

Cái vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Thẩm Nguyên trừng mắt lại.

KFC của cậu bay màu rồi.

Chỉ tiếc, lúc này Lê Tri đã quay đầu đi rồi.

Không nhìn thấy, đòn tấn công của cậu vô hiệu.

Đứng ở cuối lớp, Thẩm Nguyên oán hận nhìn Chu Thiếu Kiệt: "Đang yên đang lành mày nhắc đến Đồng Sơ Nhu làm cái lông gì."

"Chẳng phải người ta đều đồn mày từng theo đuổi cô ta sao! Quan tâm đến quá khứ liếm cẩu của mày chút thôi."

Chu Thiếu Kiệt vừa dứt lời liền thấy Thẩm Nguyên dịch sang bên cạnh một bước, trông có vẻ không muốn nói về chủ đề này lắm.

Nhưng Chu Thiếu Kiệt rõ ràng không muốn buông tha lịch sử đen tối này của Thẩm Nguyên, bước một bước theo sang.

"Kể đi mà."

Thẩm Nguyên lại dịch sang bên cạnh thêm một bước nữa.

Chu Thiếu Kiệt chưa từ bỏ ý định đi theo: "Ây da, bé cưng, kể đi mà!"

Vừa dứt lời, Chu Thiếu Kiệt nghe thấy bên tai truyền đến tiếng mách lẻo vang dội.

"Chị Lan! Chu Thiếu Kiệt cứ đòi nói chuyện với em!"

"Mày vãi...!"

Chu Nhược Lan bất lực nhìn hai người: "Đứng xa nhau ra chút."

Thẩm Nguyên tiếp tục mách: "Em đứng sắp ra đến cửa rồi, cậu ta cứ đòi đi theo."

Chị Lan chỉ vào Chu Thiếu Kiệt, lại chỉ lên bục giảng: "Chu Thiếu Kiệt, lên bục giảng đứng."

Chu Thiếu Kiệt lí nhí chúc phúc Thẩm Nguyên, sau đó đứng lên bục giảng dưới ánh nhìn chăm chú của cả lớp.

"Đứng thẳng lên!"

"Chị Lan, Chu Thiếu Kiệt ngoáy mông!"

Chu Nhược Lan giơ tay ấn xuống: "Trật tự hết đi, kệ cho cậu ta ngoáy."

Cả lớp cười ồ lên một trận.

...

Sau tiết Văn là đến giờ ăn trưa.

Tranh cướp cơm với đám nghé con lớp 10 lớp 11 là môn bắt buộc của mỗi học sinh lớp 12, có điều hôm nay Thẩm Nguyên không định tấn công nhà ăn.

Ra ngoài, ăn một bữa ra trò.

Giáo viên trẻ còn có một điểm tốt, đó là sẽ không dạy quá giờ.

Vừa đến giờ tan học, chị Lan chạy còn nhanh hơn bọn họ.

Nhìn mọi người trong lớp ùa ra khỏi phòng học, Thẩm Nguyên đứng ở cửa sau lớp vươn cổ, khinh thường nhìn đám đông.

"Chạy đi, chạy vì chút thức ăn đi, lũ cặn bã!"